|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chạy lại căng tin, la:
– Bữa tối có gì ngon đặt cho anh mỗi phần 2 suất!
Tôi bước vô phòng mà thấy người nhẹ như đang bay bay vậy. Tuy nhiên tôi hạ cánh cái rụp khi thấy ánh mắt nham hiểm của lão Ngọc đang chằm chặp nhìn vô tôi, cái miệng đang nhếch ra đầy khoái trá. Tôi làm mặt tỉnh, tính bơ lão leo lên giường nằm chút thì lão lò dò bước ra, leo lên giường tôi, ngó tôi thêm một chặp. Chịu không nổi, tôi la:
– Anh giỡn hoài vậy, làm em quê quá trời quê!
Lão gật gù:
– Có gì đâu, anh đùa tí ấy mà. Mà thằng này cũng buồn cười, sao đi ăn với con nhỏ mà để mặt mũi lem nhem thế? Đi rửa mặt đi nhóc!
Tôi chưng hửng. Bộ mặt tôi có dính gì thật sao. Thò mặt vô cái gương, thấy mặt láng o như da em bé, đâu thấy gì đâu? Lão quỷ già cười hinh hích, kêu:
– Mặt mày có nguyên hàng chữ: điên cuồng vì gái, khờ dại vì beo đó nhóc!
Tôi quê tới cực điểm, uất ức bỏ đi tắm, kệ xác lão cười khoái trá đằng sau. Tôi nghi ngờ lắm à nha, giang hồ có số đâu ai bỉ ổi như vậy chứ! Lão này hàng lởm chắc luôn.
Tới bữa tối, tôi chải chuốt bóng láng, diện bộ đồ trại mới cóng, dắt theo lão quỷ chuyên chọc quê theo, mặc cho lão kêu còn no lắm. Con nhỏ cũng đã đợi dưới từ khi nào, xí một cái bàn ngay chỗ đẹp. Con nhỏ làm như cũng chịu khó làm đỏm hơn mọi khi nha, cái mắt còn kẻ mascara, mặt trang điểm nhẹ nhàng. Le ve có mấy bóng dê xồm đang vòng vòng quanh bàn con nhỏ, thấy lão Ngọc và tôi xuống lập tức biến mất không dấu vết. Tôi để lão Ngọc ngồi đó, đi cùng con nhỏ ra bưng đồ ăn, vừa đi vừa thầm sợ hãi không biết lát nữa lão quỷ kia sẽ nghĩ ra trò gì.
Mà cái mặt lão coi bộ đang làm nét trầm lắm à nha. Nhưng cái kiểu nghiêm túc như vậy, đảm bảo là đang ủ mưu luôn. Y như rằng, tôi và con nhỏ bưng mấy đĩa cá tai tượng chiên xù qua bàn, lão làm bộ ngửi hít một hồi, kêu với con nhỏ:
– Anh cảm ơn em nhé Mỹ Anh!
Con nhỏ ngơ ngác:
– Ủa cảm ơn em gì vậy anh Ngọc?
Lão làm mặt nghiêm trọng, nói tỉnh bơ:
– Không có em sức mấy thằng quỷ mua đồ ngon thế này cho anh ăn!
Tôi cũng thiếu điều muốn quỳ lạy lão luôn. Sao giang hồ có số lại có thứ trơ trẽn như vầy hả trời? Tôi đau khổ ngồi xuống, mặc kệ con nhỏ đang ngoác miệng ra cười hưởng ứng. Tôi gắp vô chén lão đầy nhóc, la:
– Vậy từ mai tối nào em cũng đặt đồ, được chưa!
Lão cười ha hả nhưng nhìn cái mặt ớn thấy rõ. Lão ăn ít như mèo vậy, bị tôi gắp vô đầy nhóc một chén chắc ráng ăn xong cũng mệt xỉu luôn. Cho lão chừa cái tật thích chọc quê tôi đi. Bữa tối, nhờ ba cái vụ chọc quê đi lại giữa tôi và lão, không khí cũng vui vẻ và thân thiện hẳn. Con nhỏ cười nói líu ríu nhưng rất ngoan và lễ phép, lão cũng có vẻ ưa. Nghe tôi kêu từ mai con nhỏ qua mâm ăn cùng, lão đồng ý cái rụp:
– Trời, mày chủ mâm còn hỏi anh chi. Lỡ anh không chịu mày đuổi anh khỏi mâm, mai mốt ai mua cá chiên xù cho mà ăn?
Câu này của lão cũng có chọc quê tôi xíu, nhưng tôi không để bụng. Cái chuyện từ mai con nhỏ sẽ ăn cùng, sinh hoạt cùng khiến tôi vui tới mức không thèm chấp lão. Chấp gì mấy lão già rảnh việc.
Thiệt tình, có lẽ tôi đã tìm ra mục đích sống của mình trong cái trại chán ngấy này. Như tôi đã nói, khi ở trong một hoàn cảnh đặc biệt và tù túng như nơi tôi đang ở, mọi thứ cảm xúc, cảm giác sẽ đổi thay nhiều lắm. Thời điểm đó, tôi đã 24 tuổi – cái độ tuổi không còn nhỏ nhít gì để mà nhung nhớ vấn vương như thời mới lớn, vậy mà con nhỏ vẫn đem lại cho tôi những cảm xúc y chang vậy. Một phần, có lẽ do cả tôi và con nhỏ đều hẫng hụt trong môi trường mới, một phần nữa là bởi tôi và nhỏ không hề giống với bất kỳ ai ở nơi này. Tụi tôi đều không nghiện. Thứ tình cảm tôi và con nhỏ dành cho nhau hệt như một cặp đôi ở ngoài đời: không tính toán, không đổi chác hay dựa dẫm. Đến với nhau bởi chính sức hấp dẫn của mỗi con người.
Tôi sáng nào cũng dậy sớm thiệt sớm, lao vô đánh răng rửa mặt tút tát lại nhan sắc để chút ra sân thể dục gặp nhỏ. Tôi khoái nhìn con nhỏ buổi sáng mới ngủ dậy: cái mặt ngái ngủ luôn ngượng nghịu không chịu cho tôi ngó vô, cái tướng tập thể dục như mơ ngủ, thi thoảng lại ngáp dài, nhìn trẻ con hết sức. Mà không phải mình tôi thấy nhỏ tập thể dục dễ thương nha – xung quanh tôi nghe tiếng nuốt nước miếng quá trời vọng ra từ đám dê xồm. Mà tôi cũng chẳng thèm để ý, cho tụi nó ngộ độc nước miếng chết luôn. Có lão du đãng đang nằm ngủ chèo queo trong phòng không bao giờ biết tập thể dục – có cho kẹo tụi nó cũng chẳng bao giờ dám rớ vô con nhỏ của tôi.
Buổi tối là quãng thời gian vàng trong trại. Quanh cái vườn hoa nhỏ sắp một hàng ghế đá dài, từng cặp từng cặp ngồi vô trò chuyện hệt như ở ngoài đời. Nếu có khác, chỉ là cảnh cặp nào cặp nấy không mặc hàng hiệu gì hết trơn mà chỉ mặc nguyên … bộ đồ của trại. Hơn nữa, cặp nào cặp nấy ngồi nghiêm chỉnh như thể đang bàn chuyện chiến tranh Iraq hoặc giá dầu mỏ tại Lybia, chẳng có ôm hôn hay nắm tay gì hết trơn hết trọi. Không phải tại họ lịch sự hay giữ ý, sức mấy mà giữ. Căn bản chỉ tại cái trại này ra quy định rõ ràng: nắm tay – gọi ra cảnh cáo. Ôm hôn – quét trại 1 tuần. Sờ soạng – lao động 1 tháng. *** – vô kỷ luật nằm chơi. Mấy cái vụ này vì thế mà căng thẳng thấy ớn. Phạt chỉ là chuyện nhỏ, quét trại cũng là chuyện nhỏ, nhưng quan trọng hơn là một cái vụ nữa: tự kiểm trước trại. Tôi còn nhớ cảnh một thằng nhóc ác mặt mũi đỏ tưng bừng đứng trước trại lắp bắp vô micro: "Tôi tên là ABC, tuần rồi tôi có vi phạm kỷ luật của trại, có hành động vượt mức cho phép với học viên XYZ" Nguyên một đám phía dưới cười rầm rầm, hú hét quá trời: "Bóp dzú nói đại là bóp dzú đi, làm bộ cái gì nữa" Thằng nhỏ muốn độn thổ luôn. Tôi nhìn cái cảnh đó mà cũng thấy chết khiếp.
Có điều, sợ thì sợ mà ham thì vẫn cứ ham. Có một con nhỏ đẹp thiệt đẹp trong tay nhưng chỉ suốt ngày lôi ra ngắm và … ăn cơm cùng, có gì đau khổ hơn thế nữa? Con nhỏ cũng khoái tôi và không phải dạng cổ hủ hay trinh liệt gì cho cam, nhưng nó vẫn là đứa trẻ con. Nó ngại và sợ ba cái vụ bêu riếu kia dữ dội. Bởi vậy, thi thoảng tôi chỉ có thể nắm tay con nhỏ, lắc nhè nhẹ như thầm nói: "Anh khổ quá Mỹ Anh ơi! Bao thương nhớ về em toàn gởi qua đôi tay này hết"
Quanh trại nuôi lắm bảo vệ quá trời. Nhà ăn có, sân bóng có, vườn hoa có, duy nhất có toilet thì không – nhưng chỗ đó làm sao dắt con nhỏ vào được hả trời. Cái khó ló cái khôn, sau nhiều đêm gác tay lên trán suy nghĩ muốn bể cái đầu, rốt cuộc tôi cũng tìm ra một lối thoát cho cái cảnh tăm tối hiện giờ. Không phải thủ dâm đâu nha – mấy bạn đừng nghĩ bậy. Tôi nghĩ ra một cách ít nhất có thể chạm vô người con nhỏ.
Quãng thời gian đó, tôi và con nhỏ vẫn "công tác" tại phòng giáo vụ đều đều. Ngặt nỗi, phòng giáo vụ tuy không có bảo vệ nhưng có nguyên đám giáo vụ cũng đâu có khác. Chỉ có điều, thứ 7 hoặc chủ nhật, họ về bớt, chỉ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




