|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
có vài người ở lại. Tôi quyết định sẽ hạ độc thủ với một người được nhắm sẵn. Không phải giết người đâu nha, tôi chỉ đi… năn nỉ thôi.
– Thầy nè, thứ 7 thầy có trực ở phòng giáo vụ không?
Tôi bám tay lão giáo vụ thành tinh hồi nào, hỏi bằng một giọng hết sức chân thành. Lão quay lại, ngẫm nghĩ:
– Ừ, thứ 7 chắc thầy có mặt đó, có chuyện gì không em?
Tôi dù sao cũng đang là hạt nhân của báo chứ bộ – cách nói chuyện của lão cũng mềm mỏng hẳn. Tôi trả lời lão bằng một thứ giọng đầy tinh thần trách nhiệm:
– Không có gì đâu thầy. Tại em muốn hoàn thành nốt phần vẽ, sợ để tới sát ngày gấp quá làm ẩu sẽ không được đẹp.
Lão gật gù:
– Em trách nhiệm quá đi. Được mà, chỉ có 2 thầy trò mình thì thoải mái, em cứ tới gọi cửa thầy là được.
Tôi nản tới mức muốn xoay người đá cầu vồngtrúng cần cổ lão luôn, có điều đây là lúc năn nỉ chứ không phải dùng bạo lực:
– Mình em làm cũng được thôi thầy, nhưng tô màu hoặc làm việc lặt vặt, em kêu Mỹ Anh vô giúp một tay được không thầy?
Lão thở dài. Cái mặt quái đản hiện ra rõ một hàng chữ "Bố biết thừa mày muốn gì rồi".
– Việc này có chút rắc rối đó em. Mình em vào không sao, có thêm học viên nữ, mà 2 đứa lại đang cặp kè, thầy sợ có người nói sau lưng là bao che này nọ, mất công giải thích lắm!
Mặt tôi đường đường chính khí, hiên ngang ngắt lời lão:
– Trời đất, thầy nghĩ gì kì cục vậy. Em là em lo cho công việc thôi, sao thầy lại có thể nghi ngờ em vậy? Em với nhỏ Mỹ Anh như anh em vậy đó, thầy hiểu lầm hết trơn!
Lão lại dòm tôi một cái nữa, mặt vẫn hiện ra dòng chữ "Định lừa bố à con, xưa như Diễm rồi", thở dài:
– Vậy thầy cũng ráng nói với mấy người bảo vệ vậy. Em làm cho tốt nha, đừng để phụ lòng thầy.
Lão vừa ngoảnh mặt quay đi, tôi rút ngay trong túi ra bao thuốc, tóm lấy tay lão:
– Em cảm ơn thầy. Nhà mới gửi vô bao thuốc thơm, thầy cầm hút đỡ đi. Trời ơi sao thầy không cầm? Em quý thầy như cha chú em mới tặng thầy, chớ đâu phải chuyện gì đâu. Thầy không cầm tức là coi thường em đó!
Lão cũng đành cầm lấy. Tôi cũng hồi hộp ra trò. Trong bao thuốc dở có kẹp 2 tờ 500k, lão chịu nhận thì cũng đỡ quá. Tim tôi đập lô tô một hồi, mãi không nghe loa gọi lên giáo vụ hay thấy lão đập phòng lôi ra trả tiền và mắng cho một trận. Tới giờ cơm trưa, tôi lò dò xuống, ra căng tin mua lon nước, rón rén bước ra chỗ lão đang ngồi ăn:
– Dạ, em mời thầy uống nước.
Lão quỷ thành tinh gật gù, kêu tôi để xuống bàn. Đoạn rút trong túi ra bao thuốc, móc một điếu châm lửa hút phì phèo:
– Thuốc này ngon dữ ha Long?
Đa số mọi lúc tôi rất thông minh, nhưng đôi khi cũng trở nên ngu đột xuất. Có điều, rất may mắn là tôi đã kịp phát hiện cái ngu của mình trước khi nó gây hậu quả. Cái ngu ấy rất hiểm – và nếu tôi không kịp thời phát giác, chưa biết có chuyện gì xảy ra nữa. Tôi vừa mới phát hiện ra, mình lanh chanh đi kiếm chỗ đáp, hối lộ giáo vụ xong xuôi hết trơn rồi nhưng … quên chưa có tỏ tình với con nhỏ Mỹ Anh!
Thiệt tình, ai cũng nghĩ tôi và con nhỏ chính là một cặp. Tôi cũng nghĩ vậy, con nhỏ hẳn cũng nghĩ vậy luôn. Có điều, chỉ là 2 đứa để ở trong lòng chứ không đứa nào chịu nói ra hết trơn. Ngày ngày ăn cơm chung, tối tới ra ghế đá ngồi chung, ăn tiêu xài phiếu chung tôi không thấy ngại, nhưng cái vụ sex chung này khác à nha. Con nhỏ dứt khoát không thể làm cái vụ sex kiểu tàu tốc hành như mấy con beo khác được, mà kể cả có tôi cũng không muốn vậy. Tôi không nghĩ lần đầu của tôi và con nhỏ lại diễn ra như cuộc thi điền kinh, nếu vậy thà tôi tự xử còn dễ chịu hơn. Thề luôn đó.
Tối hôm đó, tôi kêu con nhỏ Mỹ Anh ra ghế đá ngồi. Chuyện này đối với tôi và con nhỏ bình thường như ăn cơm vậy, tối nào tôi và nhỏ cũng ra ngồi nói chuyện tới giờ ngủ mới chịu thôi. Bữa nay, tụi tôi coi văn nghệ. Văn nghệ của trại đêm nào cũng có hết trơn: mỗi đứa vác theo cái ghế nhựa ra sân bóng chuyền ngồi, một đứa biết đàn, một đứa gõ bo, một ca sỹ cỡ hát rong, vậy là thành một liveshow đúng chất trường trại.
Lão Ngọc nhà tôi chơi được đàn, có chất giọng bừa bựa rất hợp với mấy bản nhạc tù, nhạc trại. Bài tủ của lão không có tựa đề, tôi nhớ mỗi câu duy nhất lão hay gân cổ lên cả: "Dù anh, có là con se sẻ hay là con đại bàng. Vẫn là chồng của em. Dù anh, có là tên quái xế hay là tên giựt đồ…." đại loại vậy. Con nhỏ có vẻ khoái dữ, mắt híp lại cười rồi vỗ tay. Lão Ngọc cũng ưa nịnh, thấy con nhỏ khoái vậy lại ráng gân cổ lên ca mấy bài lâm li bi đát. Phải nói thêm là trại này cấm tiệt hát nhạc chế, nhạc tù, tuy nhiên quy định chỉ áp dụng với đám học viên. Đối với những thành phần như lão Ngọc, bảo vệ cũng áp dụng quy tắc ba không: Không nghe, không thấy và … không dám.
Tôi ngồi ngả lưng ra ghế, con nhỏ ngồi sau, cái cằm tựa vô vai tôi nghe ấm sực. Vài sợi tóc con nhỏ lòa xòa bay vô mặt tôi, cảm giác thanh thản kì lạ. Giữa một không gian rộng rãi, phía trên là bầu trời đầy sao, tai nghe nhạc tù, phía sau là con nhỏ ghệ đẹp như mơ, bên mũi nghe mùi hương Hermes Kelly nồng nàn quyến rũ. Khung cảnh hệt như đang ở trong resort 5 sao, chỉ khác mỗi cái tôi đang mặc đồ trại và lát nữa, nhu cầu sinh lý nếu có phát sinh cũng chỉ có thể giải quyết bằng tay. Nhưng vậy cũng là quá đủ cho một đứa học viên cai nghiện, nếu không có vụ mấy con bảo vệ nữ thi thoảng lại xáp vô, kéo cằm con nhỏ ra khỏi vai tôi.
Bực gì đâu!
Lão Ngọc chuẩn bị hát đến đoạn "vô bi" gì đó, tôi kéo con nhỏ dậy. Lão này cũng kì cục, phép lịch sự tối thiểu với phụ nữ cũng không có, trước mặt nguyên đám nữ lại hát mấy thứ "vô bi, vô kiếm". Con nhỏ tính tò mò lại kêu tôi vô bi thử thì héo hon đời trai trẻ. Tôi dắt nhỏ ra cái ghế đá sát hòn non bộ. Không khí buổi đêm lành lạnh, trong lành. Con nhỏ nhảy chân sáo lóc chóc theo tôi, hát nho nhỏ. Tôi bỗng thấy trong lòng bình yên quá đỗi. Giữa cái khung cảnh thiếu tự do, thiếu mọi thứ này, tôi vẫn có cái cảm giác ấm áp và hạnh phúc khi ở gần con nhỏ. Sức mạnh tình yêu quả thật có thể chắp cho người ta đôi cánh bay lên trên mọi khó khăn. Có điều, tình dục có khi còn mạnh hơn cả tình yêu – tôi hăm hở nghĩ vậy.
Con nhỏ ngồi lên ghế đá, vuốt vuốt lỗ tai tôi. Con nhỏ có một thói quen rất kì cục, nó khoái sờ tai tôi – hễ cứ nói chuyện là cái tay lại đưa ra. Riết rồi tôi cũng quen, nói chuyện với nhỏ mà thấy tai không có tay nó sờ vô lại thấy thiêu thiếu điều gì đó. Dù rằng đôi lúc tôi thật sự muốn nói với nó rằng: Mỹ Anh, thật ra trên người anh còn có chỗ khác, khi em sờ cả 2 chúng ta đều sướng, tuy nhiên nghĩ nói vậy sẽ hơi phô nên tôi bỏ. Tôi yên lặng nhìn vô khuôn mặt nó. Tôi thích cái vẻ thơ ngây, khờ khờ và trẻ con của con nhỏ, thích cái kiểu nó cười híp mắt, cái mũi nhăn nhăn như đang chọc quê tôi. Giờ, cái gương mặt đó đang nhìn vô tôi chăm chú:
– Ủa sao bữa nay anh lạ vậy anh Long?
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




