watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:02 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8150 Lượt

Mặt nghiêm nhìn thấy ghê quá vậy?

Tôi chuẩn bị cho mình đủ thứ để nói với con nhỏ từ khi ở trong phòng, nhưng sao khi đối mặt với con nhỏ tôi lại quên mất tiêu. Nó thấy tôi á khẩu chẳng nói được điều gì, lại càng tò mò dữ:

– Anh có chuyện gì hả? Nói em nghe coi!

Rồi, đã nhớ ra một chuyện. Tôi làm mặt khổ, nói bằng một giọng hết sức suy tư:

– Mỹ Anh nè, mai mốt ra ngoài không biết tụi mình như thế nào ha!

Con nhỏ cũng làm bộ suy nghĩ một chút:

– Em cũng hổng biết nữa. Chắc em đi học, còn anh Long lại đi làm ha!

Thiệt tình con nhỏ láu táu hết sức. Ý tôi muốn hỏi nó mai mốt tôi với nhỏ ra ngoài, tình cảm của tụi tôi sẽ thế nào, ai dè con nhỏ trả lời trớt quớt. Tôi đành hỏi tiếp:

– Ra ngoài rồi, em có nhớ anh không Mỹ Anh?

Tưởng nó nghĩ lâu lắc, ai dè nó trả lời cái roẹt:

– Bộ em mắc bệnh đãng trí hay sao chớ? Kể cả chục năm sau em vẫn nhớ anh, cả anh Ngọc nữa!

Tôi muốn té ghế quá. Nói nhớ tôi được rồi, thêm cha già dịch vào làm chi? Con nhỏ làm tôi mất hứng quá trời, đầu óc chẳng nghĩ thêm được gì sáng tạo hết trơn hết trọi, đành bồi thêm một câu lãng xẹt:

– Anh cũng vậy. Anh cũng nhớ Mỹ Anh lâu thiệt lâu nha!

Con nhỏ tủm tỉm cười:

– Bộ anh tính quên em luôn hả?

– Anh quên em sao được! – Tôi thở dài sườn sượt.

– Đúng rồi đó, anh quên em sớm vậy dám anh bị mất trí lắm đó nha.

"Mày mới là mất trí đó con nhỏ ác" – Tôi tính nói vậy mà can đảm đi đâu mất hết trơn hết trọi. Không nghĩ rằng nói lời tỏ tình với con nhỏ này khó khăn dữ vậy. Nhưng tôi vẫn không hết kiên nhẫn với con nhỏ tài lanh.

– Mỹ Anh nè, thời gian em sống cạnh anh, em thấy vui không?

Con nhỏ cười re, mắt nó ánh lên niềm vui rõ rệt.

– Vui mà. Trước khi em gặp anh với anh Ngọc, nhiều lúc em chỉ muốn tự tử cho xong. Giờ em thấy ngày nào cũng vui vẻ hết trơn, mà thời gian qua lẹ nữa, không lâu lắc như mấy hồi mới vào đâu!

Tôi lại thở dài (ngày này ngày gì thở dài nhiều quá xá). Sao con nhỏ này cứ đeo cứng tôi và cha già dịch kia vào chung một chỗ vậy trời.

– Vậy tốt rồi, thấy em vui anh cũng vui lắm đó. Anh cũng giống em vậy, mấy bữa mới vô anh buồn muốn khóc luôn. Giờ lại thấy bình yên và thoải mái, có khi anh còn nghĩ giá mà cứ như thế này mãi, anh cũng chịu được đó em.

Ý tứ tôi rõ ràng như 1 + 1 = 2, nhưng sao bữa nay con nhỏ ăn nhầm cái gì trở thành ngu đột xuất. Nó dòm dòm tôi lạ lẫm:

– Anh bị sao mà mong ở lại đây hoài vậy? Người ta muốn về không được, có mình anh muốn ở lại, sao lạ quá vậy!

Lòng kiên nhẫn của tôi cũng chỉ có giới hạn. Tôi chán nản ngả người ra sau ghế, thở dài cả cây số. Con nhỏ thấy tôi không nói gì, cũng ngồi im re. Tôi bất mãn tới tột đỉnh, tính gom hết can đảm làm một chiêu quyết định: quay qua nói với con nhỏ câu cũ rích: Anh yêu em. Dù nó chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh bây giờ nhưng tôi mặc kệ. Khi mà quyết tâm của tôi lên tới đỉnh điểm, khí tụ đan điền chuẩn bị phát ra lời tỏ tình, vừa xoay mặt qua kêu:

– Mỹ Anh…

Con nhỏ làm một câu khiến công lực tôi tản mát hết trơn:

– Ui, đang im lặng tự dưng gọi một tiếng làm em giật mình nha!

Tôi chán nản tới tột độ, ngước đôi mắt bất lực nhìn chằm chằm vô nhỏ. Con nhỏ bị ánh mắt giết người của tôi làm cho bối rối. Nó dè dặt hỏi:

– Anh kêu em gì đó?

Tôi gằn từng tiếng một:

– Anh … về … đi …. ngủ …. đây!

Câu nói vừa ra khỏi miệng, tôi hối hận tới mức muốn tự vả vô mặt mình một cái tóe lửa, nhưng rất may kịp thời kiểm soát được bản thân. Tính đứng dậy lủi thủi ra về trong tâm trạng thất vọng tới não nề, tôi bỗng thấy chéo áo mình vướng vướng. Quay lại nhìn, con nhỏ đang nắm chéo áo tôi giật giật, miệng cười tủm tỉm.

– Anh ngồi đây em nói cho nghe nè, đồ khờ!

Quên nói cho các bạn nghe, biệt hiệu trong đó của tôi là "khờ". Chắc tụi nó ghen ăn tức ở đặt cái biệt danh dễ quê vậy thôi, chứ tôi thông minh một cục xài không có hết luôn, sức mấy mà khờ. Con nhỏ cũng khoái gọi tôi vậy, mặc cho tôi làm mặt giận. Nhưng giờ tôi chẳng có cái tâm trí nào mà giận nhỏ, tôi đang chán nản muốn trốn trại đây. Tôi đặt mình xuống ghế cái phịch, hệt như con robot vậy!

Con nhỏ vẫn cười tủm tỉm, nhưng ánh mắt nó nhìn tôi thật dịu dàng:

– Khờ quá đi, em biết thừa anh muốn nói gì rồi. Người ta chọc anh đó. Cái đồ bày đặt!

Trong giây lát, tôi chợt nhận ra trí thông minh của mình tệ hại hơn tôi tưởng. Nhưng con nhỏ không để cho tôi có thời gian dằn vặt. Đôi môi nhỏ thoáng chạm lên môi tôi thật nhẹ, chỉ vừa đủ để hai bờ môi gắn vào nhau và vừa đủ để bảo vệ không ngó thấy. Xen giữa nụ hôn ngọt ngào và thần tốc ấy là câu nói thật nhẹ của con nhỏ, thoảng qua như gió:

– Em yêu anh!

Bọn quản lý trại làm ăn mất dạy quá à nha. Tại sao dưới cái ghế tôi ngồi lại đi lắp dây điện, mà dây điện còn bị hở mới ghê? Tôi nghe như bị điện giật, cảm giác tê dại truyền từ đôi môi ra tới khắp người. Một nụ hôn – khôngphải nụ hôn đầu, mà có lẽ phải là nụ hôn thứ mấy chục mấy trăm trong cuộc đời chinh chiến tuổi 24, nhưng sao cái cảm giác của nó lúc đó vẫn ngọt ngào và mang thứ hương vị ma mị như thể lần đầu tiên tôi biết môi con gái. Có thể, cái cảm giác phải chờ đợi quá lâu để có được nụ hôn đó đã khiến cho những cảm giác của tôi thăng hoa tới vậy. Tôi như người ngủ mơ, mặc hết mọi sự, quên luôn cả đây là trại cai nghiện chứ không phải là công viên, đưa tay ra chạm lên má nhỏ. Đôi má con nhỏ thật mịn, thật mềm, đôi mắt con nhỏ đang nhìn tôi đăm đăm, ngập tràn sự hạnh phúc và ấm áp. Tôi muốn cúi xuống để hôn nhỏ thật sâu, thật dịu dàng, giống như cách những đôi tình nhân thực sự. Đôi môi nhỏ cũng đang hướng về phía tôi, chờ đợi…

– 2 anh chị kia, bộ tưởng đây là công viên hả? Làm cái gì đó, muốn tôi đưa lên phòng bảo vệ không?

Thứ âm thanh địa ngục phát ra từ cái miệng chói lói của một em bảo vệ nữ già khiến tôi như đang trong giấc mộng đẹp bị dội nguyên thùng nước đá. Trong giây phút ấy, tôi thực sự muốn mình trở thành Chung Tử Đơn hoặc Lý Liên Kiệt để bay tới đá liên hoàn cước vô cái mỏ vô duyên vừa phát ra thứ tiếng động kinh khủng kia, sau đó ôm nhỏ phá cổng trại, chạy thẳng vô khách sạn. Nhưng cuộc đời đâu phải như mơ, tôi biết vậy và đành xuôi xị:

– La hét cái gì đó, tôi lau hộ nhỏ cái … mạng nhện, có sao không?

Con nhỏ bảo vệ dù IQ có thấp cũng dư biết con nhện không khi nào đi chăng tơ trên má con nhỏ cả, nhưng nó cũng "Xí" một cái lớn thiệt lớn rồi quay mặt đi, buông một câu:

– Lần sau tôi mà tóm được thì đừng có trách nha!

Còn tính cự cãi với nhỏ bảo vệ vô duyên một hồi, nhưng con nhỏ đã bám áo tôi kéo kéo lại:

– Thôi mà anh, họ ăn lương trại họ phải làm vậy thôi mà. Để khi khác đi anh, tụi mình còn nhiều thời gian mà.

Cái giọng con nhỏ dễ thương quá xá. Lửa giận trong lòng tôi biến đâu mất sạch. Tôi gãi gãi

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT