|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Quinn rời khỏi nhà cô đêm trước nữa, một phần trong cô tự hỏi cô có còn gặp lại anh lần nữa không. Khi anh rời đi, thay vì nắm lấy cô và gắn chặt môi vào cô như họ từng làm một vài lần trước đây lúc ở bên nhau, anh chỉ hôn vào trán cô. Có điều gì đó không ổn, nhưng anh đã gọi cho cô vào chiều hôm qua và mời cô qua nhà anh ăn tối. Cô rất ngượng khi phải thừa nhận rằng, ngay cả với chính bản thân cô, cô cảm thấy hạnh phúc biết bao khi nghe giọng nói của anh. Dĩ nhiên cô đồng ý, nhưng chẳng phải còn vài tiếng nữa mới đến buổi tối sao.
“Anh làm gì ở đây vậy?” cô hỏi khi bước đến trước mặt anh.
Anh bước khỏi giá sách. “Em nói với anh rằng em sẽ nói chuyện với các quý bà đó hôm nay và anh muốn đến nghe thử.”
Cô nhìn xuống chiếc cặp da để anh không nhìn thấy nụ cười nở trên môi cô. “Thật đáng yêu.”
Anh tặc lưỡi, và cô ngẩng đầu lên. “Chưa có ai gọi anh là đáng yêu cả.”
“Thế họ gọi anh là gì?”
Anh nhìn chằm chằm vào đằng sau cô một vài giây, sau đó quàng tay qua vai cô. “Điều mà anh không thể lặp lại ở nơi công cộng.” Họ cùng nhau đi qua nhóm Hội Phụ nữ lông công đang sắp hàng ở quầy thu tiền. “Anh nghĩ em sẽ đến nhà anh sớm hơn.”
“Sớm hơn là khi nào?”
“Ngay bây giờ?”
Cô thật sự cần làm việc, vì sợ rằng mình sẽ có nhiều việc phải làm tối nay. “Em phải về nhà để thay đồ.”
Quinn mở cửa cho cô. “Đừng thay. Anh thích chiếc váy của em.”
“Không, em vẫn phải về nhà. Em cần làm món tráng miệng.”
“Vậy sao?” Họ cùng nhau đi qua vỉa hè đến bên lề đường. “Thế em sẽ làm món gì?”
Món bánh lem soô-cô-la mà cô lo lắng có thể quá sớm cho mối quan hệ này. Nó chưa bao giờ được dành để làm quá sớm. Nó sẽ tạo ra một tiền lệ xấu. “Một cái gì đó mềm mại.”
“Em được bọc trong chiếc váy đó là món mềm mại rồi.” Anh luồn tay vào bên dưới bím tóc đuôi ngựa của cô và cuối thấp người xuống hôn vào môi cô. “Gặp em trong vài giờ tới nhé.”
“Ừm, gặp lại anh sau.” Cô nhìn anh di chuyển qua bãi đỗ xe đến chiếc xe jeep của anh. Ánh mắt cô nhìn từ phía sau lưng đến đôi mông căng tròn của anh trong chiếc quần jean. Anh đã lái xe xuyên qua thành phố chỉ để nghe cô nói chuyện với một nhóm phụ nữ thích viết truyện trinh thám. Đó là một điều cực kỳ ngọt ngào không thể tin nổi. Cô cảm thấy một sự tê buốt nhẹ ở trái tim mình.
Cô cho tay vào bên trong túi da và lấy ra cặp kính mát. Cô trượt cặp mắt kính lên gờ mũi, sau đó quay lại nhìn vào bên trong tiệm sách Barnes and Noble. Jan Bright và một vài phụ nữ khác đang đứng bên trong nhìn cô và Quinn. Lucy vẫy tay chào tạm biệt trước khi bước lên lề đuồng và đi thẳng đến xe mình. Mong chờ đến buổi tối với người đàn ông dường như quá tốt để trở nên thật. Một người đàn ông khiến trái tim bóp chặt trong lồng ngực.
Một người đàn ông, nếu cô không cẩn thận, có thể khiến cô phải lòng anh.
° ° °
Quinn nhìn Lucy đưa nĩa lên môi và đưa miếng bánh kem socola vào miệng cô. Cô liếm lớp kem ở khoé môi và mỉm cười ngọt ngào. Kiểu nụ cười mà một người phụ nữ ban cho người đan ông sau khi anh ta đã thoả mãn cô trên giường. “Ừm,” cô nói, giọng nói cô trầm cà mềm mại như món bánh. Đôi mắt màu xanh đậm của cô ánh lên niềm yêu thích. “Nó thật tuyệt.” Với mái tóc uốn quăn nhẹ cột cao, cô trông thật quyến rũ. Quá tệ nếu cô là một kẻ giết người hàng loạt.
“Anh ăn một miếng đi,” cô giục.
Chết ngạt không bao giờ đầu độc các nạn nhân của mình. Chưa bao giờ. Quinn không muốn mình trở thành người đầu tiên. Anh đợi cho đến khi cô cắn thêm một miếng nữa trước khi anh cầm nĩa và xắn một miếng. Nó trên cả tuyệt vời. Món bánh quá ngon đến nỗi anh đã nghiêng người qua bàn và hôn cô, mặc cho cô có là kẻ giết người hay không. Anh có ý định muốn lùi lại. Nhưng môi cô đang bám dính vào môi anh, nó có vị của một loại socola thượng hạng và một người phụ nữ cuồng nhiệt. Bất chấp những gì hiện anh biết được về cô, nhịp đập âm ỉ của dục vọng đang diễn ra bên dưới anh. Anh không muốn cảm nhận bất cứ điều gì về cô. Không gì cả, Sự giận dữ hoà trộn với thèm khát khi anh dứt môi mình ra khỏi môi cô.
“Có điều gì không ổn ư?” cô hỏi.
Anh nhẹ nhàng mỉm cười với cô. “Không đâu.” Anh biết cách chơi đúng luật. Làm cho mọi người nghĩ anh là một người không phải là anh.Anh luôn vui khi bắt những gã xấu. Lần này, anh chẳng có lấy một chút nào gọi là vui vẻ cả. “Không gì ngọt ngào hơn em,” anh nói và ngồi lui lại vào ghế mình.
Cô ăn thêm một miếng nữa, và anh nhìn cô một cách chăm chú. Anh nhìn đôi môi cô khép lại phía trên cán nĩa và đôi mắt cô trở nên mơ màng như lúc cô đang đạt đến khoái cảm. Nếu anh không tận mắt nhìn thấy cuốn sách mà cô đang viết, anh sẽ không nghĩ rằng người phụ nữ đang ngồi trước mặt mình, người đang ăn bánh như lúc cô đạt khoái cảm, có khả năng giết chết bất cứ ai. Điều đó đã không xảy ra cho đến khi anh nhìn thấy bằng chứng. Anh nhận ra mình đã thực sự không tin cô lại là Chết ngạt. Bây giờ, anh không thể nào chối bỏ được điều đó. Cô đã viết những điều mà chỉ có Chết ngạt biết. Còng tay. Chiếc túi bằng polyethylene phủ quanh đầu nạn nhân. Vị trí của các xác chết. Không còn chỗ cho sự chối bỏ. Và mọi điều cô đã nói tại buổi gặp mặt cách đây vài tiếng đưa ra ý nghĩa mới.
Trước đêm cô đến, anh đã đặt hai khung hình có ảnh của Anita kế bên chiếc đồng hồ trong phòng khách vì cô có màu tóc đỏ như “người vợ Millie đã chết” của anh. Những người trang trí đã biến căn nhà anh thành căn nhà của một người đàn ông goá vợ. Millie thực sự đang ở tại nhà mẹ anh.
Sáng hôm đó, một vài anh chàng kỹ thuật đã xuất hiện với trang thiết bị của mình. Họ lắp đặt một thiết bị giám sát âm thanh và hình ảnh chuyển động trong máy lọc khí ở nhà bếp, một ở cái đồng hồ giả trên mặt lò sưởi trong phòng khách, và một trong chiếc đồng hồ điện tử bên cạnh giường anh. Cả ngôi nhà được gắn máy nghe trộm chuyển động và âm thanh. Những nơi duy nhất mà các camera không thể quay hoặc ghi âm được là ở cuối hành lang và trong các phòng tắm. Trên đường đối diện với nhà Quinn, Kurt và Anita đang ngồi trong chiếc Econoline, xem, lắng nghe và chờ đợi Lucy còng tay anh vào giường và giết chết anh.
“Em nghĩ các quý bà trong Hội Phụ nữ Trinh thám cho rằng anh thật dễ thương,” cô nói với nụ cười giễu. “Khi anh rời đi, họ đứng nhìn anh qua các cửa sổ.”
Quinn nghi ngờ việc các quý bà đó nghĩ rằng anh dễ thương. Phần nhiều là một số người trong số họ đang tự hỏi Lucy làm cái quái gì với anh chàng cảnh sát. Anh nhận ra hai trong số họ. Và trước khi họ có thể đi về phía anh, anh đã đẩy Lucy đi ra khỏi tiệm sách.
Cô liếm phía sau cái nĩa với đầu lưỡi và anh cảm thấy nó ở giữa chân anh. “Đôi khi socola còn tuyệt hơn cả sex,” cô nói.
“Ánh nắng của anh, không có gì tốt hơn sex cả.”
Cô đặt cái nĩa vào đĩa của mình và đẩy nó sang một bên. “Em đoán điều đó còn phụ thuộc vào cơ sở của sự so sánh.”
Lucy Rothchild là Chết ngạt. Điều khiến anh tức giận nhất chính là việc cô có thể khiến anh mong muốn cô. Anh đứng bậy dậy khỏi ghế và đưa tay ra phía cô. “Đến đây nào,” anh nói và ôm lấy cô. Đây là thời điểm để hâm nóng ngọn lửa. Thêm một ít áp lực. Khởi động nút căng thẳng của cô. Đã một vài tuần kể từ khi vụ án mạng cuối cùng xảy ra. Cô đang có cảm giác bị ép buộc phải giết người lần nữa. Nó đang đè nặng cô như cảm giác ép buộc muốn chôn vùi chính bản thân anh vào sâu bên trong cô đang đè nặng lên anh.
“Để anh cho em một vài điều gì đó ngon để so sánh nhé.” Anh hạ môi mình xuống và cho cô một nụ hôn với sự cần thiết và khao khát nản lòng. Anh sẽ cho đi mọi thứ nếu anh có thể nói với chính mình rằng đây chỉ là diễn. Nhưng sự đau nhức bên dưới của anh gọi anh là kẻ nói dối. Anh di chuyển lưỡi mình trong miệng cô, và tay anh lướt nhẹ nhàng lên xuống từ lưng đến mông cô. Qua sự mát lạnh của chiếc váy da, anh cảm thấy lòng bàn tay mình căng đầy và kéo cô sát với người anh hơn. Áp sát vào khung xương chậu của cô, anh để cô cảm nhận được sự cương cứng muốn nổ tung của anh. Anh hôn cô sau,nóng bỏng khi anh đưa hông mình và từ từ ấn mạnh bên dưới mình sát vào cô. Thúc ép cô đáp lại.
Anh như đang muốn bùng nổ.
Cô kéo đầu mình ra khỏi anh và hít sâu. “Em cần dùng nhà vệ sinh,” cô nói, đôi mắt cô mở lớn. Đó không hẳn là phản ứng mà anh mong đợi.
Anh thả cô ra và chỉ ra đằng sau cô. Cuối hành lang. Cánh cửa thứ hai bên phải. Gót đôi giầy gỗ của cô gõ nhẹ trên sàn gỗ cứng khi cô biến mất đằng sau góc ua và đi xuống cuối hành lang. Ngay sau khi Quinn nghe tiếng cửa phòng vệ sinh đóng lại, anh đi đến phòng khách và đưa tay lấy túi xách của cô đang được đặt trên đi văng. Anh dốc ngược nó xuống , và một góc bộ sưu tập các vật linh tinh rơi ra. Phía trên là một chiếc khăn chòang cổ và một chùm chìa khóa, ba ống son môi, một hôp danh thiếp, một cuốn sổ địa chỉ, các sticker có hình chữ ký của tác giả. Anh cào cào khắp đống đồ đó, đẩy ra một chiếc ví da màu đỏ, một chai xịt cay, một còi báo động một cây bút gây tê và nấm đấm đồng. Nếu anh tìm thấy còng tay hay một chiếc túi giặt khô trong ví cô, anh có thể bắt cô ngay. Cùng với mọi thứ, nó sẽ là chứng cứ gián tiếp để đưa cho bên nguyên. Nhưng dường như cô đã mang mọi thứ cô có trừ hai
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




