|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
màn hình và con trỏ đang nhấp nháy. Sau đó anh ngả đầu ra sau và nhắm mắt lại.
“Chó chết” anh thì thầm trong căn phòng trống.
CHƯƠNG 8
Hugsnkisses: Tìm kiếm đôi môi nóng bỏng
Lucy đứng đằng sau bục giảng đặc trong phòng cộng đồng của tiệm sách Barnes and Nonle và lật sang trang ghi chú tiếp theo mà cô đã chuẩn bị cho buổi họp mặt của Hội Phụ nữ Trinh thám. Cynthia Pool, nhân viên của Barnes and Noble và thành viên của Hội Phụ nữ Trinh thám, đưa cho Lucy một ly café đá mà cô gọi lúc sớm.
“Cám ơn”, Lucy nói và uống một ngụm.
“Tôi hy vọng nó không quá đậm.
Tôi bảo họ cho gấp ba lần, nhưng tôi nghĩ có thể họ đã cho quá nhiều.”
Lucy nhìn vào đôi mắt màu xanh lá cây nhạt của Cynthia và mỉm cười. Cô không biết nhiều về Cynthia, chỉ biết rằng người phụ nữ này
khá kiểu cách. “Nó rất ngon.”
Lucy quyết định mặc áo quần màu sáng và vui vẻ cho buổi nói chuyện. Cô mặc áo len đan mũi quấn thừng màu quả quýt, váy da màu đen, bít tất đen dài, và đôi giày ống có hoa văn dài cao ngang bắp chân. Cô làm quăn tóc, sau đó túm lại thành kiểu tóc đuôi ngựa. Ánh nắng chiều nhẹ nhàng chiếu qua các cửa sổ bên trái cô thành các hình chữ nhật dài trên tấm thảm.
Ngoại trừ một vài khuôn mặt mới, cô đã gặp tất cả phụ nữ này trước đó. Cô có mối quan hệ khá tốt với họ, và cô biết được rằng họ thực sự là một hỗn hợp gồm những người viết văn nghiêm túc và những người học đòi. Tính cách của họ sắp xếp từ những người bình thường trên trái đất đến những người cực kỳ kỳ quái, nhưng tất cả đều có một điểm chung: Họ thích đọc tiểu thuyết trinh tham. Họ biết rõ nhiều điều về thể loại này và có những cuộc nói chuyện rất thú vị về mọi khía cạnh của nó.
Trong một giờ, Lucy nói về tầm quan tran trọng của việc đan kết một cốt truyện tốt và có thể tin được, sau đó cô dành toàn bộ thời gian còn lại cho các câu hỏi. Ngồi ở hàng đầu, một người phụ nữ mà cô không nhận ra giơ tay lên. Lucy uống một ngụm café và chỉ tay về người phụ nữ đó.
Bà ấy đứng lên, xem ghi chép của mình, sau đó hỏi, “Cô lấy ý tưởng từ đâu?”
Lucy lầm bầm trong họng và hạ tách café xuống. Đây là câu hỏi thường xuyên được đặt ra, và là câu hỏi mà không bao giờ cô trả lời đúng sự thật. “Tôi không biết,” cô trả lời một cách khéo léo nhất. “Một mẩu của cuộc hội thoại xuất hiện trong đầu tôi, hoặc tôi chợt nảy ra một câu chuyện nào đó. Và tôi biết rằng đó chính là cuốn sách tiếp theo của tôi. Tôi phải đoán xem điều đó có nghĩa là gì, nhưng tôi không bao giờ biết được nó từ đâu đến. Tôi chỉ cám ơn Chúa vì đã mang nó đến. Một ngày nào đó nếu nó không xuất hiện nữa, tôi sẽ gặp phải rắc rối lớn.”
Kế đến cô chỉ một người phụ nữ già, cô nhận ra là bà ấy đã có mặt trong các cuộc gặp mặt trước. “Vâng,” người phụ nữ già bắt đầu nói khi đứng lên. “Cô có người đại diện không? Và cô có thể giới thiệu cho tôi một người không?”
Được rồi. Đây là câu hỏi rất dễ. “Đúng, tôi có người đại diện, và tôi sẽ giới thiệu cho bà.”
Một người phụ nữ thứ ba đứng lên. “Trong lúc nói chuyện, cô đề cập đến việc sử dụng cách đánh lạc hướng câu chuyện hay các đầu mối giả là rất quan trọng vì nó giúp cho độc giả đoán biết tình tiết của câu chuyện. Trong cuốn sách tôi đang viết, tình tiết là một trong số những người dân thành phố giết một con chó. Mọi người trong thành phố sau đó cho rằng anh ta phải là thủ phạm, và đọc giả cũng được cho là sẽ tin như vậy. Nhưng thật ra anh ta không làm điều đó. Liệu cô có cho đó là một cách đánh lạc hướng tốt không?”
Lucy nuốt xuống. Người phụ nữ đó rất thành thật và mong chờ một câu trả lời nghiêm túc. “Ồ, tôi không chắc mình có thể trả lời câu hỏi này cho bà nếu không đọc truyện và biết về bối cảnh mà chú chó bị giết hoặc tư tưởng của người dân thành phố. Nhưng tôi sẽ nói rằng bà là một nhà văn. Và nếu bà cảm thấy nó thích hợp thì tôi tin chắc rằng sẽ như thế.” Câu trả lời đó dường như thuyết phục được người phụ nữ đó, và bà ta ngồi xuống.
Người phụ nữ tiếp theo đứng lên là Jan Bright, chủ tịch Hội Phụ nữ Trinh thám và cũng là một nhân viên của Barnes and Noble. “Khi nói chuyện với chúng tôi năm ngoái, cô có đề cập rằng ý tưởng tiếp theo cho cuốn sách mới của cô là việc chết ngạt khi quan hệ và hẹn hò trực tuyến. Đó có phải là ý tưởng cho cuốn sách cô đang viết không?”
Lucy không thể nhớ đuợc mình đã nói về cuốn sách tại một buổi họp mặt các nhà văn, nhưng hiển nhiên cô biết mình phải nói gì. “Đúng vậy, đó là cuốn sách hiện tôi đang viết.”
“Cô có thể nói cho chúng tôi nó tiến triển như thế nào không?”
Hừm. Làm sao bạn có thể miêu tả sự vật lộn giữa các trạng thái phởn phơ thuyết phục của cảm hứng bị kẹp chặt và suy nghĩ muốn đâm đầu bạn vào tường nhỉ? “Tốt.” Cô mỉm cười và đưa tách café lên. “Tôi đã giết chết ba người đàn ông, và tôi sắp giết người thứ tư.”
Những người tham dự cười vui vẻ khi nghe điều đó. Ánh nhìn của Lucy ngước lên từ nhóm phụ nữ ngồi trước mặt cô hướng về phía cửa hàng ở phía sau. Như nam châm, ánh nhìn của cô lập tức tập trung vào một người đàn ông cao lớn đang dựa hông vào giá sách “yêu thích của địa phương” một vài feet phía sau hàng ghế cuối cùng. Anh có mái tóc đen, và, như lần đầu tiên cô gặp anh, anh trói chặt cô với ánh nhìn màu nâu mãnh liệt. Anh mặc một chiếc áo thun tay dài màu đen hiệu Moosejaw đóng thùng trong chiếc quần jean. Một góc miệng của anh nhếch lên, và tim cô bóp chặt và căng ra cùng lúc. Quinn là người cuối cùng cô mong đợi có mặt ở buổi nói chuyện của Hội Phụ nữ Trinh thám – mặc dầu nói chính xác là anh không đứng quá gần để được xem là đang ở trong cuộc gặp mặt.
Lucy cắn môi để tiếp tục mỉm cười và trả lời câu tiếp theo.
“Cô kiếm được bao nhiêu tiền?” một người nào đó cô không nhận ra hỏi.
“Đủ để sống, nhưng không đủ nhiều như tôi đáng được.” Cô không muốn đoán bất cứ điều gì về sự xuất hiện của Quinn. Đêm trước đó, khi cô nói cho anh biết rằng cô không phải là một y tá, anh dường như chấp nhận điều đó khá tốt. Nhưng trong suốt lúc ăn pizza anh lại trở nên xa cách. Không có bất cứ điều gì xảy ra. Anh không nói hoặc làm bất cứ điều gì, nhưng cô cảm thấy anh như muốn rút lui. Cô tự hỏi liệu việc nêu ra vấn đề cái chết của anh là một sai lầm. Cô tự hỏi liệu, lúc ở trong phòng tắm, anh đã suy nghĩ lại về mối quan hệ với cô.
“Khi nào cuốn sách về kẻ-giết-người-trên-mạng được phát hành?”
“Có thể trong năm tới.”
Câu hỏi tiếp theo. “Cô có thể cho chúng tôi biết tên bốn cuốn sách trong đó việc sử dung cách đánh lạc hướng câu chuyện hay các đầu mối giả khiến cho các độc giả phóng đoán mãi cho đến tận các trang cuối cùng không?
Cái gì? Cô lại quay về thời đại học ư? Thực tế đi nào. Ngay cả khi cô không bị mất trí bởi người đàn ông liều lĩnh, khó chịu và cực kỳ đẹp trai đang nhìn chòng chọc vào cô, cô cũng khó khăn với câu hỏi đó. Cô nhún vai và kể tên bốn cuốn sách của cô.
“Chúng ta còn thời gian cho một câu hỏi nữa.” Jan thông báo.
Một người phụ nữ với mái tóc trắng và cặp mắt kính lớn màu nâu đứng lên, và Lucy làu bàu trong bụng. Tên người phụ nữ này là Betty. Và khi bà ấy đứng lên, cả nhóm đều kêu than đau đớn.
“Tôi đang viết một cuốn sách và bối cảnh diễn ra ở môt bệnh xá,” Betty bắt đầu, mặc dù Lucy biết rõ về cuốn sách của Betty. Betty đã viết và nói về cùng một bối cảnh ở cùng một cuốn sách trong nhiều năm. “Nếu tôi muốn giết chết một người đàn ông lớn tuổi, như người cha chín mươi tuổi của tôi, cách tốt nhất để tôi làm điều đó là gì? Tôi đã gọi cho chương trình Hãy hỏi Y tá, nhưng họ dường như chẳng giúp ích được gì.”
Bà ta đã gọi cho chương trình Hãy hỏi Y tá để nhờ giúp đỡ cho việc nghiên cứu ư? Như họ không có điều gì tốt hơn để làm ư? “Tôi không chắc. Có thể nếu ông ta đang uống thuốc trợ tim, bà có thể cho ông ấy dùng thuốc quá liều.” Lucy sắp xếp lại giấy tờ, sau đó cho chúng vào file tài liệu có thể gấp lại. Trong đó có sáu chương trong cuốn sách của Lucy mà Maddie đã trả lại khi họ gặp nhau trong buổi ăn trưa. Cô mong được đọc các ghi chú của Maddie. Lucy đặt file tài liệu bên cạnh cặp da và hy vọng Betty sẽ biết được ám hiệu.
Bà ta không quan tâm đến điều đó. “Tôi nghĩ làm ông ấy ngạt thở với một cái gối có thể tốt hơn chăng?”
“Việc làm nghẹt thở sẽ tốt hơn nếu bà muốn sử dụng một cái gì đó khó bị phát hiện. Việc khám nghiệm tử thi không thể chứng minh được việc ngạt thở,” cô giải thích. “Có thể xuất hiện các vết thâm tím hoặc vết trầy nếu nạn nhân chống cự. Nhưng với cái chết gây ra do co thắt ống thông khí, nhân viên pháp y phải dựa vào bằng chứng có trên cơ thể từ hiện trường để hỗ trợ cho việc chuẩn đoán.”
“Hừm?”
“Nếu bà muốn kẻ giết người bị bắt, hãy để hắn ta hay ả ta để lại một vật gì đó tại hiện trường.” Cô mỉm cười. “Xin cảm ơn các quý bà đã mời tôi đến đây hôm nay. Như mọi khi, rất vui được nói chuyện với các vị lần nữa.
Cô cầm chiếc cặp da và bắt tay một vài người. Khi cô từ từ đi đến phía Quinn đang đứng, cô trò chuyện với một vài người luôn nhiệt tình tham dự các buổi ký tặng của cô.
Sau khi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




