watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6900 Lượt

sẽ phải mang ủng, ngập đầu vào đống rác. Anh bước vào văn phòng và bị tấn công bởi mùi nicotine, gà rán và dung dịch rửa tay mùi anh đào. Ngồi đằng sau quầy thu tiền lỗ chỗ là Dennis Karpowich, một gã ở vào độ tuổi chớm sáu mươi với mái tóc mỏng dính có màu của loại thuốc nhuộm tóc Grecian Formula 16. Ông ta có hàm răng sâu và vết toác của những người nghiện thuốc. Khi Quinn đưa cho ông ta xem bằng lái xe của ông Patterson, Dennis nhận ra đây là người đã trả tiền phòng trong vòng bốn giờ ở phòng ba mươi sáu.

“Ông có thấy ai đi cùng ông ta không?”

“Một người phụ nữ.”

Đây là lần đầu tiên một người nào đó nhớ được một người phụ nữ đi cùng với một trong số các nạn nhân. “Cô ta trông như thế nào?” Quinn vừa viết vừa hỏi.

“Tôi chỉ trông thấy phía sau lưng cô ta thôi khi họ đi lên cầu thang. Tôi nhớ vì người đó không làm tôi chú ý như các cô gái khác.”

“Các cô gái? Ý ông là gái điếm ư?” Dennis không trả lời, và Quinn ngước lên nhìn ông ta. “Tôi không phải là cảnh sát phòng chống tệ nạn. Tôi không quan tâm nếu ông cho gái điếm hoặc các anh chàng gay thuê phòng. Tôi chỉ muốn tìm người phụ nữ có thói quen bẩn thỉu giết người đàn ông mà ả ta hẹn hò.”

Dennis đốt thuốc và nhả hơi ra hướng phía trần nhà. “Cô ta không giống với bất cứ cô gái nào ở đây.”

“Điều gì khiến anh nghĩ vây?”

“Vì cô ta mặc một chiếc áo khoác dài trông rất đắt tiền. Len hay cái gì đó tương tự thế. Những cô gái đến đây làm việc thường không mặc đồ đẹp.”

Quinn cố không cười vì điều đó. Dennis làm như thể các cô gái đó đổ bê tông hoặc sơn nhà để kiếm sống. “Màu của chiếc áo khoác?”

“Đỏ.”

“Cô ta cao khoảng chừng nào?”

“Tôi không giỏi đoán những điều như thế. Tôi nghĩ cô ta cao ngang vai anh ta.”

Quinn đoán ả ta cao khoảng một mét sáu. Họ sẽ dễ dàng khẳng định hơn khi nhân viêc pháp y đo đạc xác chết. “Màu tóc?”

“Cô ta đội mũ. Một chiếc mũ màu ngọc lam.” Ông ta xoa tròn đầu mình, “Và nó có một trong những phần rộng lớn đi kèm.”

“Nó có vành rộng ư?”

“Ừ, nhưng nó dường như rũ xuống, và một bên nó có gắn cái gì đó trông giống như một cái lông công lớn.”

Quinn ngừng đặt câu hỏi để viết tất cả những gì vừa mới nghe trước khi hỏi, “Ông có nghe cô ta nói bất cứ điều gì không?”

“Không, nhưng cô ta cười.”

Quinn ngẩng đầu lên. “Cười ư?”

“Đúng vậy. Dường như anh ta nói điều gì đó buồn cười lắm. Anh biết mà. Như thể anh ta đang kể chuyện hài và cô ta đánh đánh vào tay anh ta. Đùa nghịch.”

Một kẻ giết người hàng loạt mỉm cười và đùa nghịch. Bây giờ mới thật sự rối rắm. “Ông còn thấy điều gì khác không?”

“Tôi không chắc lắm.”

“Nếu ông nhớ bất cứ điều gì, xin hãy gọi cho tôi.” Quinn đưa danh thiếp cho ông ta. “Tôi chắc sẽ còn quay lại gặp ông với các câu hỏi khác.”

Khi Quinn rời khỏi văn phòng, một nhân viên tuần tra báo với anh rằng một cặp ở phòng ba mươi lăm có nghe thấy được gì đó. Ngoại trừ xác chết, phòng ba mươi sáu giống y chang phòng ba mươi lăm. Một ả gái điếm trong chiếc áo len trắng xỉn màu đang ngồi trên giường, lật lật bàn tay, đôi mắt trống rỗng, phê thuốc và buồn tẻ. Người đàn ông bên cạnh cô ta nhìn lên với cặp mắt kính dày. Tóc anh ta được chải ép ngược ra sau và hai cánh tay đang ôm trước lồng ngực mảnh dẻ.

“Tôi có thể hút thuốc không?” người phụ nữ hỏi.

“Cứ tự nhiên.”

Quinn viết tên và thời gian họ nhận phòng tại nhà trọ. Người đàn ông đứng bật dậy và bắt đầu bước đi. “Tôi phải ra khỏi đây ngay. Tôi đang ra ngoài mua giấy vệ sinh và thức ăn cho chó. Vợ tôi
không thể biết tôi hẹn hò.”

Quinn nhìn vào gã đàn ông đó và sự lựa chọn “hẹn hò” của anh ta và chẳng cảm thấy chút gì hối tiếc cho anh ta. Vợ của gã này sẽ biết mình ăn nằm với ai vào mỗi tối. Nhưng đó không phải là việc của Quinn. Không phải trong những ngày này. “Ông sẽ rời khỏi đây khi tôi chắc ông đã nói cho tôi mọi thứ ông nghe hoặc thấy.”

“Tôi đã nói với những người cảnh sát khác. Tôi nghe được một vài tiếng đập mạnh như chiếc giường đâm sầm vào bức tường, nhưng tôi nghĩ … ai đó đang làm tình thật hoang dã.” Anh ta nhún vai. “Tôi không thấy điều gì cả.”

“Còn cô thì sao?” Quinn hỏi ả gái điếm, đang bóc bóc lớp da của mình. Rất thú vị.

“Tôi không thấy gì cả,” cô ta nói, di chuyển hàm như tất cả những con nghiện thường làm. “Họ ở đây trước chúng tôi.”

“Sao cô biết điều đó?”

“Tôi có thể nghe họ. Như ông ta vừa nói.” Cô ta rít một hơi thuốc sau đó nói thêm, “Chỉ một vài tiếng đập mạnh. Nhưng ông có thể nghe được điều đó nhiều ở đây.”

Quinn đưa cho cả hai tấm danh thiếp của mình và nói họ gọi cho anh nếu nhớ được bất cứ điều gì. Khi anh rời phòng, nhân viên pháp y xuất hiện, và họ cùng nhau đi vào hiện trường vụ án. Một nhân viên điều tra quỳ ở cửa ra vào rắc phấn đen vào thanh dọc. “Có rất nhiều dấu vân tay chồng với nhau,” anh ta phàn nàn khi Quinn lướt qua. “Phải mất hàng tháng mới có thể phân tách các dấu này.”

Quá tệ là họ không có nhiều thời gian như thế.

“Một gã tội nghiệp,” nhanh viên pháp y nói khi anh ta và Quinn đeo găng tay mới, “chỉ cố để được quan hệ mà thôi.” Người nhân viên pháp y ướng lượng thời gian và nguyên nhân có thể gây ra cái chết. Quinn chụp lại đoạn dây thừng được cột chặt vào thành giường.

Một giờ sau đó, xác chết được mang đi. Quinn kể cho Kurt nghe về những gì họ có trước đây. Anh biết rằng tốt hơn hết mình nên tập trung vào người phụ nữ với chiếc mũ có gắn lông công và áo khoác màu đỏ. Những gì Kurt nói cho anh nghe sau đó khiến anh phải nghĩ lại về hướng điều tra của vụ án.

“Có rất nhiều phụ nữ đội mũ gắn lông công. Nó có liên quan đến câu lạc bộ gọi là Hội Phụ nữ Lông công.”

Quinn lấy dụng cụ đo từ chiếc túi của mình. “Hội Phụ nữ Lông công ư?” Anh nhìn về phía Kurt.
“Hội Phụ nữ Lông công là cái quái gì?”

“Ồ. Ngày nay tất cả các quý bà lớn tuổi đều tham gia vào câu lạc bộ đó. Đó là nơi họ đội những chiếc mũ lớn với màu sắc sặc sỡ.” Kurt đặt lá cờ làm dấu trên mặt thảm kế bên một chiếc nút màu đen. “Tớ nghĩ là họ có các buổi gặp mặt và những kiểu đại loại như thế.”

“Tôi biết cuốn sách về điều đó,” một nhân viên thu thập dấu vân tay trên cửa nói với họ. “Một vài phụ nữ viết một cuốn sách về những phụ nữ đội mũ có gắn lông công vì họ không cần đàn ông.”

Quinn lăn dây đo ngang căn phòng nhỏ và viết ra số đo. “Anh đã đọc cuốn sách đó à?” anh hỏi nhân viên điều tra đó.

“Không, nhưng tôi đã thấy nó ở tiệm Walden trong khu thương mại.” anh chàng đó trả lời khi đặt băng sạch lên các dấu vân tay màu đen, sau đó chuyển chúng sang thanh nhắc.

Quinn chẳng buồn chỉ ra rằng việc xem một cuốn sách hoàn toàn không giống với việc đọc nó. Thay vào đó, anh đo đạc thêm và vẽ một bản vẽ phác họa về căn phòng. Ngày mai, anh sẽ tìm kiếm thông tin về Hội Phụ nữ Lông công. Nếu có một câu lạc bộ như thế trong thành phố, anh sẽ kiểm tra nó.

“Sao lần này Chết ngạt lại giết người trong nhà trọ?” Kurt hỏi to khi tìm kiếm thêm các bằng chứng khác trên tấm thảm bẩn thỉu. “Tại sao lại mạo hiểm như thế?”

“Có lẽ vì đàn ông sợ hãi và không mang phụ nữ về nhà.” Quinn suy xét.

“Có thể ả ta ngày càng táo bạo hơn.”

“Chúng thường thế mà.” Quinn liếc nhìn hiện trường án mạng, sau đó nhìn đồng hồ. Anh ước chừng họ sẽ hoàn tất công việc vào thời điểm ăn sáng.

Lucy rót cho mình một tách café và vén mái tóc ướt ra sau hai tai. Cô chỉ ngủ được một chút đêm hôm trước, trằn trọc và suy nghĩ về những gì đã xảy ra ở nhà Quinn, cho đến khi cô bước ra khỏi giường và quyết định làm việc. Mặt tốt là cô đã viết thêm được mười trang. Mặt xấu là sáng nay cô quá mệt mỏi.

Cuối cùng cô cũng rơi vào giấc ngủ vào khoảng ba giờ sáng, thức dậy vào lúc tám giờ sáng. Chỉ có một điều xảy ra. Một điều rất tệ hại.

Cô đang bắt đầu yêu Quinn. Cô không biết nó xảy ra như thé nào. Ngay giây phút cô đang giải đáp các thắc mắc ở Hội Phụ nữ Trinh Thám, và sau đó cô ngẩng lên và nhìn thấy anh đang nhìn cô. Ấm áp, cô cảm thấy vậy. Và cô không thể nào quay trở lại giây phút trước đó. Cảm giác không thể quay trở lại khi cô cảm thấy bối rối về những gì cô cảm nhận được.

Cô chỉ mới biết anh hơn một tuần. Không ai yêu trong một tuần. Nó phải dài hơn. Cô không hiểu liệu mình nên cười hay nên khóc hoặc cả hai.

Lucy mang theo tách café vào phòng ngủ và mặc vội bộ quần áo lót màu hồng. Quinn đã không gọi lại cho cô sau khi anh vội vã đưa cô ra khỏi cửa. Hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy là tấm lưng anh khi anh nhanh chóng quay lại vào nhà. Có điều gì đó thật tồi tệ đã xảy ra. Nhưng tất cả những gì anh nói với cô là điều đó liên quan đến công việc của anh. Vậy nó sẽ tệ như thế nào? Đúng rồi, việc toilet bị tắc và các ống nước bị bể thật tệ, nhưng không liên quan đến sự sống cái chết.

Cô lấy ra một chiếc quần jean và một chiếc áo thun được phát trong các cuộc chạy marathon dành cho phụ nữ mà cô đã đăng ký nhưng vô tình ngủ cho đến khi phát súng xuất phát được bắn ra. Có thể một người nào đó đã đột nhập vào công trình của Quinn và ăn trộm đồ nghề. Cô nghe được trên các bản tin đêm nào đó rằng

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT