watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9062 Lượt

đánh golf thật. Cô cầm cây gậy đánh golf, tư thế rất cứng, anh đứng đằng sau tay nắm chặt tay cô, những ngón tay nhỏ nhắn trắng hồng nắm cây gậy đánh golf màu đen trông càng nổi bật. Anh nhìn mà xao xuyến cõi lòng, cô hình như cũng cảm nhận được, quay lại trợn mắt nhìn anh: “Để em tự làm.”

Không có người nắm tay hướng dẫn, cô cũng đánhđược quả đầu tiên mặc dù khoảng cách hơi gần…

Đánh được vài gậy, Diệp Tề Mi bỏ cuộc, ngồi một bên quan sát anh. Khianh vung gậy động tác rất thuần thục, mỗi lần đánh xong một quả anh đều quay lại nhìn cô vẻ mãn nguyện.

Hiếm khi nào cô lại nhàn nhã ngồi xem một người đàn ông đánh golf như thế này, cảm giác không tồi.

Tiếng đánh bóng rất dứt khoát, quả bóng nhỏ màu trắng bay vút lên, tạo thành một đường vòng cungrất đẹp, bên cạnh có tiếng vỗ tay, anh càng đắc ý, quay lại nhìn cô đang cười rất tươi, theo thói quen liền nắm chặt tay nói yes.

Anh cuồng công việc á? Diệp Tề Mi cười, cô thấy anh là người rất biết hưởng thụ cuộc sống đấy chứ.
Chương 4: Thiên thời địa lợi nhân hòa
Nhưng từ khi quen biết cô, tình cảm này càng lúc càng lớn, càng lúc càng sâu đậm. Bất luận là đang làm gi, ở đâu, anh lúc nào cũng nhớ tới cô, thậm chí có những giây phút nỗi nhớ mạnh mẽ như muốn rung chuyển cả trời đất, chỉ hận một nổikhông thể mọc ra đôi cánh lập tức bay tới ôm cô vào lòng.
Cuộc sống của Diệp Tề Mi cũng không thay đổi gì nhiều từ khi Thành Chí Đông xuất hiện.
Số ngày anh chàng này ở Thượng Hải mỗi tháng tính ra chỉ khoảng bốn, năm ngày, có lúc thậm chí vội vội vàng vàng tới rồi đi, chỉ ở lại một đêm khi chuyển chuyến bay. Đôi khi lại đến đúng vào lúc cô vì thụ lý một vụ án nào đó mà phải rời Thượng Hải, như thế càng khó có thời gian gặp nhau.
Tuy nhiên cô lại cảm giác như vậy rất tốt, khó khăn lắm mới được gặp nhau nên mỗi lần đều rất nồng nhiệt say đắm. Hơn nữa mặc dù người nam kẻ bắc, chương trình châu Á thật kì diệu của anh ngày nàocũng đều đặn phát sóng, mỗi ngày có vài phút trò chuyện thư giãn như thế, cô cảm thấy rất tuyệt.
Đương nhiên chủ đề chính của cuộcsống vẫn là bận rộn với công việc, dường như chỉ ngẩng đầu một cái mùa hè đã đến.
Khi cô ra khỏi văn phòng tuy đã là lúc hoàng hôn nhưng trời vẫn còn sáng, trên đường đâu đâu cũng bắt gặp những cô gái đã bắt đầu chuyểnsang mặc trang phục hè, váy áo tungbay trong sắc màu rực rỡ.
Diệp Tề Mi khởi động xe nhưng chưa phóng ra ngay mà kéo kính xuống ngắm mình trong đó, môi khẽ nở nụ cười.
Thành Chí Đông giờ chắc đang ở trên máy bay, tính thời gian thì vẫncó thể về nhà nghỉ ngơi một lát, vừa khéo.
Cửa thang máy vừa mở ra cô liền nhìn thấy một chú chó chăn cừu nhảy lồng lên lao ra từ cửa nhà đối diện, theo sau là chủ nhân của nó.
“Bối Bối, muốn xuống nhà chơi không?”. Thích nó quá, Diệp Tề Mi cúi đầu đưa tay gãi gãi cằm nó.
Cô là người quen, lại được vuốt ve, Bối Bối nũng nịu dụi đầu vào taycô, hai chân trước đặt lên đầu gối cô, đôi mắt trong veo như nước.
“Cô Diệp, hôm nay về sớm à”.
Người hàng xóm này là một nhà thiết kế tự do, một người đàn ông rất ôn hòa, cô thường đi sớm về muộn, nên hiếm khi gặp, có gặp cũng chỉ chào xã giao vài câu.
“Vâng, buổi tối tôi có việc, về nhà chuẩn bị một chút.”
Cô mỉm cười đứng dậy, mở khóa cửa xong còn quay lại vẫy tay với Bối Bối: “Tạm biệt nhé, chơi vui vẻ”
Cửa thang máy đã mở nhưng Bối Bối vẫn ngoái lại nhìn Diệp Tề Mi lưu luyến cho tới khi cô đóng cửa mới thôi. Lận Hòa mỉm cười, đưa tay khẽ kéo dây da buộc cổ Bối Bối:“Bối Bối, chúng ta đi thôi”.
Vừa xuống sân bay Thành Chí Đông vội vã về nhà tắm rửa.
Xong xuôi anh lái xe phóng như bay trên đường, ra tới đường cao tốc thì lại bị kẹt xe, bây giờ mấy giờ rồimà còn tắc, giao thông Thượng Hải thật là.
Anh rút điện thoại ra gọi, cô đã tới nơi, giọng nghe rất thong thả: “Vậy em đợi anh ở quán Starbucks chỗ đầu đường, có cần mua cà phê cho anh không?”
Cô ấy tốt quá, Thành Chí Đông cảm động chết đi được.
Còn chưa nói xong, cô đã bổ sung một câu: “Phải rồi, phóng nhanh vượt ẩu cảm giác rất dễ chịu, nhưng chú ý là trên đường cao tốc có gắn rất nhiều camera, đừng lái nhanh quá.”
Lại còn chu đáo thế nữa, anh vừa lái xe vừa nghĩ, sao tự nhiên anh có cảm giác hàng xe dài cả nghìn cây số này trông cũng thuận mắt nhỉ.
Cuối cùng cũng tới được nơi hẹn, anh đỗ xe ở lề đường. Cô ngồi cạnh cửa kính nhàn tản đọc một tờ tạp chí.
Khi hai người về nhà đã là khá muộn, cô vào phòng tắm, đập vào mắt là chiếc áo thủy thủ Popeye đang được vắt ngay ngắn trên thanhtreo khăn mặt, cô mỉm cười, thủy thủy Popeye, em nhớ anh rồi đây.
Cửa lại bị đẩy ra, Diệp Tề Mi quay người lại lấy tay che ngực và nói nhỏ: “Em muốn tắm”
“Anh biết.”
Anh đóng cửa lại, phòng tắm rộng như vậy mà chỉ một bước anh đã đến bên cô, cảm thấy không gian trở nên bí bách, Diệp Tề Mi đưa tayđẩy anh ra: “Mau ra ngoài đi, đừng đùa nữa.”
“Anh không đùa, chẳng phải em rấtquan tâm tới trái đất sao, để bảo vệ môi trường chúng ta nên tiết kiệm điện và nước.”
Lần này thì tới lượt cô cứng lưỡi, mất cảnh giác bị anh lôi vào trong bồn tắm.
Nước nóng từ vòi sen chảy xuống, một làn khói mờ ảo bốc lên, anh như phát điên trước cơ thể cô, trong một không gian chật hẹp như thế này thật khó cưỡng lại sự ham muốn của dục vọng, anh nâng cơ thể cô lên, đến hơi thở cũng mang theo sự thèm muốn.
Môi kề môi, lưỡi quấn lấy lưỡi, mỗi lần đều như móc tim mình ra dâng cho đối phương.
Hơi thở của cô trở nên gấp gáp khókhăn, tay chân co giật một cách vô thức, không cam tâm để cơ thể mặccho anh giày vò nhưng lại sung sướng tới cực điểm, không thể khống chế được cảm xúc, cô cắn mạnh vào vai anh một cái.
Khẽ rên lên, Thành Chí Đông cười: “Bảo Bảo, đừng nghịch thế, cái đó ăn không ngon đâu.”
Diệp Tề Mi bải hoải nằm trên sofa, thủy thủ Popeye cũng nhăn mặt.
Cô cầm khăn tắm lau đầu, Thành Chí Đông bước tới vuốt mái tóc dài vẫn còn ướt đẫm của cô: “Cẩn thận cảm lạnh”.
Chẳng phải tại anh hết sao?
Anh sấy tóc cho cô, vì không quen nên trông anh rất lóng

ngóng.
Tóc cô bị thổi tung, rối bù đến nổi không mở mắt ra được, muốn phảnđối nhưng một bàn tay to lớn ấm ápđã đỡ lấy đầu cô, trong tiếng ù ù của máy sấy vang lên giọng nói rất nghiêm túc: “Ngoan nào, xong ngay thôi”.
Diệp Tề Mi đột nhiên ôm lấy eo anh, áp chặt má vào ngực anh.
Sau khi sấy tóc xong cô lại bắt đầungáp, màn hình ti vi vẫn còn loang loáng phát ra ánh sáng, cô đã nhắm mắt cuộn tròn trong lòng anh, chịu thôi, đồng hồ sinh học của cô rất chuẩn.
“Em ngủ trước đi”. Đồng hồ sinh học của anh cũng rất chuẩn, chút nữa anh phải căn cứ vào giờ ở bên Mỹ để check mail.
Cô gật đầu, loạng choạng đi vào phòng ngủ, đột nhiên nghe thấy mộtcâu trong ti vi khiến cô lập tức đứngsững lại và hoàn toàn tỉnh táo: “Đoàn múa hiện đại Vân Môn?”
Cô chạy lại nhìn chằm chằm vào ti vi, sau đó vô cùng vui sướng nói: “Tuần sau ở nhà hát Thương

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT