|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
xúc động tâm can. Hai người trò chuyện vui vẻ, anh kể về những chuyện đáng xấu hổ thời đại học, lúc cô cười thi thoảng để lộ hàm răng đều tăm tắp.
Ra khỏi quán gió mát thổi vào mặt, lẽ nào đã muộn thế rồi, Diệp Tề Mi ngáp dài.
Nhìn bộ dạng nhun nhun mũi của cô, tim Thành Chí Đông lay động. “Về nhà nhé?”
Cô thoáng động lòng, người đàn ông này nói hai từ về nhà thật tự nhiên, thoạt nghe như chuyện rất đỗi bình thường, tất nhiên phải thế.
Trước kia, những lần tụ tập có vui đến mấy, mỗi lần một mình lặng lẽ lên xe, trong lòng cô lại có cảm giác không thể diễn tả bằng lời, giờ nhìn anh mở cửa xe, tự nhiên cô lại cảm thấy vui vui.
Xe chạy rất nhanh, đèn hai bên đường lướt qua vùn vụt trước mắt, bây giờ là mấy giờ rồi? Mệt quá, chỉmuốn ngủ, cô lại ngáp cái nữa, đầu hơi nghiêng sang một bên, một bàn tay lớn ấm áp đưa tới, “Ngủ đi, đến nơi anh sẽ gọi.”
“Em mà ngủ là không gọi được đâu”. Tâm trạng của cô rất thoải mái, mặc dù buồn ngủ nhưng vẫn nóiđùa với anh: “Người nào mà đánh thức em sẽ bị ăn đá”.
“Ha ha”. Anh cười lớn, “Đá đi, anh tình nguyện bị đá”
Cô buồn ngủ mờ hai mắt, bận từ sáng đến tối, vừa xong việc lại đi hẹn hò, cô hiếm khi tiêu hao thể lựcnhư thế, tới lúc này thì không thể trụ được nữa, chỉ muốn gục đầu xuống ngủ luôn.
Lúc mệt mỏi cô cũng rất dứt khoát,vừa nói xong đã bắt đầu mơ mơ màng màng, đến nơi rồi vẫn mắt nhắm mắt mở cố gắng tự lần xuốngxe, còn cứng đầu từ chối cánh tay anh đưa ra, “Đừng đỡ em”
Thực ra điều anh thực sự muốn là bế cô kia… Anh thích cô tới mức trái tim phát sốt, anh khao khát không dừng được, chỉ có vài bước chân, anh phải kiềm chế rất lâu mớikhông ôm hôn cô ngay lúc này.
Căn hộ chung cư theo kiểu khách sạn, bên trong ngăn nắp sạch sẽ, vừa bước vào nhà anh bắt đầu lăng xăng mang cho cô áo phông và khăn tắm sạch, còn chạy vào nhà tắm xả nước vào bồn.
Phục vụ chu đáo gớm!
Giũ chiếc áo phông ra, Diệp Tề Mi cười híp mắt: “Thủy thủ Popeye?”
“Còn có cái khác, anh mới mua rất nhiều”.
Anh quay đi cầm một chồng áo mới ra, cô liếc bừa một chiếc, là hình dấu phẩy, đủ mọi hình dạng kiểu cách được xếp ngay ngắn thẳng hàng, nhìn hết sức vui mắt.
Nhìn cô tròn mắt, anh hỉ hả, “Thích không? Nhà thiết kế Hông Kông này là bạn anh, lần sau sẽ muasố nhỏ hơn cho em.”
“Anh mặc cái này?”
“Anh sưu tầm”. Nói xong nhìn cô, đứng trước cửa nhà tắm không nhúcnhích
“Em phải tắm đã”. Cô đuổi khéo
“Cùng tắm nhé.”
Anh nhiệt tình đề nghị, câu trả lời là cánh cửa đóng sầm trước mặt.
Truyền hình vệ tinh đang phát tin tức đài BBC, anh ngồi trên ghế sofa, tiếng nước chảy loáng thoáng vọng ra từ nhà tắm bao trùm lên tấtcả, cuối cùng cũng đợi được đến lúccô đẩy cửa bước ra, trời ơi, sự gợi cảm của thủy thù Popeye quả thực là kinh thiên động địa.
“Em cần máy sấy tóc”. Cô túm máitóc còn ướt nói.
Anh bước lại gần đưa cho cô.
Ôi chao, mái tóc dài đen mượt thoang thoảng mùi dầu gội anh thường dùng…
“Để anh sấy cho em”
“Không cần đâu”. Cô bước tới liếc nhìn màn hình ti vi. “Ở Paris công nhân tàu điện ngầm lại bãi công à?”. Vừa nói cô vừa ngồi xuống.
Anh tắm xong đi ra, tiếng phát thanh viên của đài BBC vẫn vang lên trong phòng, trên chiếc ghế sofamàu đen, cô đã ngủ từ bao giờ.
Chiếc áo phông quá lớn, ống tay áorộng thùng thình phủ hết cổ tay, bàn tay trên mép ghế vô cùng mịm màn, mặt cô gối trên nệm ghế bằngda màu đen, càng làm tôn lên làn da trắng mịn của cô, khiến anh xao xuyến.
“Bào Bảo” Anh cúi đầu khẽ gọi, cái tên này rất hợp với cô.
Nghĩ tới việc ba mẹ cô có thể nhìn cô từ nhỏ tới lớn, anh bắt đầu thấy ghen tị.
Gọi nhỏ quá, cô không có phản ứnggì, quay mặt đi không chịu mở mắt.
Anh hết sức sung sướng, chỉ muốn nâng cô lên hôn khắp mặt, cuối cùng anh lại hôn khắp cơ thể cô.
Bị môi và răng anh cướp đoạt trắng trợn như vậy, Diệp Tề Mi tỉnhhẳn, cô co chân lên định đạp, tiếc là không còn sức, người cô mềm mũm, vừa đạp vừa cười.
Thủy thủ Popeye trên chiếc áo phông đang ngậm tẩu thuốc, chiếc cổ trắng ngần nhỏ nhắn của cô lộ rangoài cổ áo rộng, khoảng cách giữa hai người quá gần, mạch máu xanh dưới làn da mỏng của cô sao mà mờigọi quá.
Máu trong người Thành Chí Đông sôi lên, hai tay anh ôm chặt lấy cô bế vào phòng ngủ.
Lúc đi vào, khoái cảm thật sự quá mãnh liệt, anh không kìm được rên lên một tiếng.
Về mặt này anh hơi khó tính, đi khắp trời nam đất bắc nhưng anh vẫn rất cố chấp chỉ cần một người, một người lâu dài, không có thì thôi, anh đã quen tự mình giải quyết ham muốn.
Đáng tiếc, đàn bà nhiều như thế, muốn tìm một người ngang sức lại khó hơn lên trời, giờ anh đã tìm được, cảm giác sung sướng điên cuồng, cơ thể không thể lừa dối, họquá hòa hợp, động tác càng lúc càngkích động, trong bóng tối chỉ nghe tiếng cô hổn hển thở gấp.
Anh rất muốn được nhìn thấy dáng vẻ cô lúc này nên đưa tay ra bật đèn, có tiếng phản kháng: “Đừng”
“Anh muốn ngắm em.”
Không đợi cô trả lời, ánh đèn bừng sáng ngay sau khi anh nhấn công tắc. Cô hít một hơi, dùng hai tay đẩy anh ra, anh nắm lấy cổ tay cô ép sang một bên, cơ thể cô với những đường cong hoàn mỹ hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo, do vừa vận động khá mạnh, hơi thở gấp gáp ngắt quãng, hai má ửng hồng, đôi môi vẫn đang run rẩy, nói lắp bắp: “Tắt, mau tắt đi.”
Không muốn, Diệp Tề Mi dưới ánh đèn, một Diệp Tề Mi run rẩy, một Diệp Tề Mi hổ giấy, anh yêu chết điđược.
Cô ngạt thở, cuối cùng mềm nhũn ra một cách hết sức đáng xấu hổ, thở hổn hển nằm úp mặt xuống gối,toàn thân ướt đẫm.
Anh cũng thở gấp, trong lòng vẫn tràn đầy ham muốn nhưng vẫn muốn chăm sóc cô trước đã.
“Bảo Bảo, có muốn uống nước không?”
Một cánh tay của Bảo Bảo giơ lên: “Hứ!”
Hiểu ý, anh lập tức mang một ly nước tới: “Ngồi dậy uống nhé?”
Cô không động đậy.
Cô bị anh lật người lại cho uống nước, suýt chút nữa thì sặc, cô dùng chút sức lực cuối cùng lườm anh một cái. Anh cười lớn, đặt ly nước xuống với tay tắt đèn, kéo mạnh cô vào lòng.
“Vừa rồi em rất đáng yêu!”. Thành Chí Đông hào phóng khen ngợi.
Người này lúc làm tình hung hăng như kẻ cướp, còn mặt dày nói vậy nữa chứ, không thèm trả lời, cô cắncánh tay anh đang khoát trên vai mình một cái, tỏ ý phản đối.
“Sao em lại cắn anh, đúng là Bảo Bảo”.
Điên rồi, cô nghiến răng mạnh hơn.
Ai da, hổ giấy thì cũng là hổ, anh đánh giá thấp cô rồi, thuận tay cù cô một cái, không ngờ phản ứng lại mạnh đến thế, cô giãy giụa, chút nữa thì ngã xuống đất.
Ha ha, không ngờ cô lại có máu buồn, anh vội vàng kéo cô trở lại, trong bóng tối Thành Chí Đông cườinhư bắt được vàng.
Khi đã quá mệt hai người cuối cùng mới chìm vào giấc ngủ.
Trời sáng Diệp Tề Mi thức dậy trước, cô gối đầu lên cánh tay anh, vai dựa vào ngực anh ấm ơi là ấm, cơ thể cô nằm gọn trong lòng anh.
Người đàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




