watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9060 Lượt

đầu nóng lên, hơi thở cũng nặng nhọc lên.

Đến đoạn đặc tả một đứa trẻ kêu khóc thảm thiết gọi mẹ, Diệp Tề Mi lắc đầu:

“Chiến tranh, chết nhiều nhất là đàn ông, tổn thương nhất là phụ nữ.”

“Về nhà anh nhé?”. Anh buột miệng.

Lần này đúng là một bước nhảy vọtqua cả eo biển Đài Loan, hỏng rồi, Diệp Tề Mi trừng mắt nhìn anh.

Thời gian chờ đợi dài như một thế kỉ, cuối cùng cô cũng trả lời. Cô nhìn anh, chỉ lên màn ảnh: “Đại thảm sát!”

… Thành Chí Đông không nói được gì.

Lúc hết phim đi ra mới biết, khán giả hôm nay đều là những người đã có tuổi, ai cũng khóc. Chỉ có hai người bọn họ là biểu hiện kì lạ, rõ ràng không nhập tâm xem phim.

Ra tới cửa rạp thì nghe tiếng mưa rào rào, không biết đã mưa từ bao giờ, có vẻ rất to, dưới ánh đèn cao áp màu vàng những giọt nước ào ào trút xuống trông rất tráng lệ.

Xe chỉ đỗ cách đấy vài bước chân, “Đợi một lát”. Nói xong anh liền xông vào màn mưa.

Hình như có tiếng chuông điện thoại, Diệp Tề Mi vội vàng cho tay vào túi tìm, mãi mới tìm thấy, lấy được ra thì chuông đã tắt.

Khi ngẩng đầu lên, cô bật cười, cửaxe bên ghế phụ đang mở, anh đứng dưới mưa, trông nhếch nhác khốn khổ nhìn cô chờ đợi.

Diệp Tề Mi vội chạy tới ngồi vào xe, cửa được đóng lại, quay đầu sang thì thấy anh đã ngồi bên cạnh,người ướt sũng, nước vẫn đang nhảy từ trên tóc xuống.

Không thể trách cô được, cách đối xử đầy galant thế này trong nước rất hiếm gặp nên cô vẫn chưa quen.

“Xin lỗi, tôi không nhìn thấy.”

Cô cười dùng khăn giấy lau cho anh, những ngón tay vừa lướt qua má đã bị anh nắm chặt, không nói gì, cũng không nghĩ ngợi gì cúi đầu hôn cô.

Hơi thở thơm mát, cánh tay anh ômrất chặt, nụ hôn mạnh mẽ như muốn nuốt tươi cô.

To gan thật… nhưng cô lại thấy cócảm giác.

Diệp Tề Mi không kiềm được cũng khẽ kêu lên một tiếng, liền bị anh hít một hơi mạnh hơn: “Crazy, anh rất thích em.”

Môi bị hôn đỏ như lửa, nhưng lời nói ra vẫn rất rõ ràng “Tên em không phải là Crazy.”

“Anh biết, em là Diệp Tề Mi”, sau đó giọng anh như lạc đi thành khẩn nhắc lại lời đề nghị: “Về nhà anh nhé?”

Cô không nói gì, chớp chớp mắt nhìn anh. Cổ họng như bị bóp nghẹn,đôi môi mềm mại đỏ tươi này thật hấp dẫn, anh lại muốn hôn nữa.

Còn chưa kịp hành động, cô đã đưatay tỏ ý stop: “Không được.”

“Tại sao?”. Anh hỏi thẳng

“Em có nguyên tắc, ít nhất phải hẹn hò trên ba lần mới được.”

Có thứ nguyên tắc đó sao… cuối cùng Thành Chí Đông cũng phải phục.

Sao mà trông chán đời vậy, Diệp Tề Mi không nịn được cười, bổ sungthêm một câu:

“Ngày mai anh còn ở Thượng Hải không?”

Còn đang mãi liếm láp vết thương vừa rồi, anh nhất thời nghe không rõ: “Hử?”

“Mai là cuối tuần, có muốn gặp nhau không?”

Tình hình thay đổi nhanh quá, Thành Chí Đông không kịp thích ứng, “Ngày mai, ngày mai anh ở nhàmáy…”.

“Nếu không có thời gian thì để lần sau đi.” Cô định dứt khoát kết thúc vấn đề.

Người con gái này… chỉ thiếu điềumuốn túm lấy cô ấy hét lên hai tiếng, không biết là nên chúc mừng hay suy sụp nữa, nét mặt anh lúc này trông rất đặc sắc.

Kết quả là ngày hôm sau cả hai người đều có việc đột xuất.

Lúc chuẩn bị rời nhà máy Thành ChíĐông nhận được báo cáo khẩn cấp, dây chuyền sản xuất mới nhất vừa được gửi tới sau khi lắp đặt không chạy thử được, anh tức giận gọi đám kĩ sư nước ngoài vào phòng họp, khi đi ra mặt bọn họ đều trắng bệch.

Anh lại nhìn đồng hồ, hỏng rồi, gọi điện thoại cho cô, không ai nghe máy.

Tài liệu cho phiên tòa đã chuẩn bị xong thì phát hiện ra bản thỏa thuậnmà đương sự đưa ra là chữ kí giả mạo, Diệp Tề Mi tức giận đập tay xuống bàn, chút nữa thì ném cả tập hồ sơ vào mặt đối phương.

Tới khi xong việc nhớ ra thì trời đã đen như mực, cô với tay lấy túi chạy ra khỏi văn phòng, móc điện thoại ra xem thấy có rất nhiều cuộcgọi nhỡ.

Điện thoại vừa thông, điều đầu tiênmà cô nghe thấy là tiếng thở phào nhẹ nhõm: “Em không sao chứ?”

Vốn định gọi để nói lời xin lỗi, ngheanh hỏi vậy lại thấy cảm động.

Thành Chí Đông liên tục gọi điện thoại mà không có ai nhấc máy, đến điện thoại văn phòng cũng không gọi được, ban đầu anh thấy lạ, sau nhớ lại lần tận mắt chứng kiến cô gặp nguy hiểm trên phố, anh càng lo lắng, sốt ruột, giờ nhìn thấy cô nguyên vẹn đứng trước mặt, trái tim treo lơ lửng của anh mới về đúng chỗ.

Trên phố rất ít người qua lại, dưới ánh đèn đường cô mặc chiếc quần bò skinny, đi đôi giày bệt kiểu ballet nhỏ nhắn, bên trong áo khoác là chiếc áo phông rộng thùng thình, xương bả vai nhỏ xinh hơi nhô lên trông rất đáng yêu, mỗi lần gặp cô anh đều có niềm vui bất ngờ, lần nào cũng khiến anh phải kinh ngạc

“Hôm nay em đi làm à?”

“Đương nhiên là đi làm”. Diệp Tề Miquay đầu chỉ vào tòa nhà văn phòng, “Em vừa ra”

“Em mặc thế này tới văn phòng sao”. Anh lạc hậu rồi.

Đây là biểu hiện gì thế? Như nhìn thấy người ngoài hành tinh không bằng. Diệp Tề Mi cười lớn: “Hôm nay có hẹn nên em vừa thay”.

Cô nói hôm nay có hẹn, còn đặc cách mang theo quần áo để thay, vuichết đi được, Thành Chí Đông cũngnhoẻo miệng cười.

Muộn nên cả hai người đều đang rất đói, gặp nhà hàng đầu tiên đều chạy ngay vào. Cắn một miếng sandwich kiểu Mỹ, Thành Chí Đông lắc đầu: “Anh làm còn ngon hơn”.

“Gì cơ?”. Diệp Tề Mi cắn nửa miếng bánh bao nhướn mày.

Đôi mắt sáng long lanh, đang gặm bánh bao mà vẫn có sức cám dỗ đến thế, Thành Chí Đông uống một ngụm cà phê để trấn tỉnh lại: “Sáng mai sẽ làm cho em ăn.”

Anh không ngừng nổ lực từng giây từng phút…

Không đồng ý cũng không từ chối, Diệp Tề Mi quay đầu đi cười.

Ăn xong vừa bước ra khỏi cửa nhà hàng, một chú cún con từ đâu chạy tới, dây da buộc ở cổ trông rất đẹp bị kéo lê đằng sau, phía sau có một người vừa chạy theo vừa gọi: “Bảo Bảo, Bảo Bảo!”

Diệp Tề Mi ngạc nhiên mừng rỡ nói:“Chó xinh quá!”, sau đó phì cười: “Sao gọi là Bảo Bảo nhỉ?”

Anh phản ứng nhanh, một chân giẫm lên sợi dây, chú chó chạy tiếp thì bị kéo giật lại, kêu lên oăng oẳng,quay đầu lại nhìn họ với ánh mắt hết sức ấm ức.

Chủ chó cảm ơn rối rít, vừa kéo đivừa tỏ ra tức giận vỗ đầu nó mắng

yêu: “Bảo Bảo hư, xem mày lần saucòn dám chạy lung tung nữa không?”

Nhìn theo bóng họ cô mỉm cười: “Nó tên là Bảo Bảo”

“Cái tên này hay lắm sao?” Anh thấy lạ.

Cô không nhịn được phì cười thành tiếng, “Tên ở nhà của em cũng là Bảo Bảo.”

Nói xong biết là mình đã lỡ miệng, quả nhiên người bên cạnh đang cườinghiêng ngả.

Sau đó hai người lại tới quán bar nhỏ lần trước, cậu phục vụ quầy vẫncòn nhớ họ, lúc mang rượu tới còn giơ ngón tay lên làm hiệu với Thành Chí Đông, ý nghĩa của nó thì cả thếgiới này đều biết, người anh em, anh giỏi quá.

Cuối tuần nên quán bar cũng rất đông, ban nhạc và ca sĩ như được tiếp thêm lửa, bản nhạc jazz được hát hết sức

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT