|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nói là đã xảy ra chuyện gì, giờ tâm trạng saolại vui vẻ thế kia?
Diệp Tề Mi vào xe, tiện tay vứt chiếc túi ở ghế bên cạnh. Sắp sáu giờ, đường tắc kinh khủng, xe xếp thành hàng dài.
Gõ gõ ngón tay theo nhịp trên vô lăng một cách thiếu kiên nhẫn, cô quay sang nhìn chiếc túi rồi quay lại nhìn dòng xe vẫn đang bất động không nhích lên được thêm tí nào, cuối cùng không kìm được, cô cắn môi thò tay ra sờ cái hộp.
Hộp đựng lọ dầu xoa bóp này đậm chất Trung Quốc, cô gái với hai bímtóc dài mặc võ phục, sau lưng còn thò ra hai chui kiếm. Cô mở ra xem,bên trong là một chiếc lọ to màu đỏ,kèm theo một tấm thiệp nhỏ, bên trên từng nét chữ Trung Quốc viết có vẻ rất vất vả: “Không phải tình một đêm, tôi cũng sợ AIDS”, phía sau là một dãy điện thoại ý đồ quá rõ ràng, không hề úp mở.
Đường vẫn rất tắc, trong ma trận toàn xe là xe có người đã bắt đầu chửi đổng, người đó vừa quay đầu sang nhìn thì giật nảy mình, chúa ơi, cô gái trong chiếc xe Volve bên cạnh tay cầm một lọ dầu xoa bóp cười rũ rượi.
Kiên trì không chịu từ bỏ – người đàn ông tên Thành Chí Đông này đúng là rất thú vị. Nhưng vừa mới đấy mà đã ở Hồng Kông rồi, đúng làmột sky walker đích thực.
Đợi mãi không thấy Diệp Tề Mi gọi điện, sự háo hức ban đầu của ThànhChí Đông giờ đã biến thành nỗi chán chường thất vọng.
Khi ở Nhật bị khách hàng túm đi uống rượu tâm sự: “Chí Đông, thậtngưỡng mộ cậu, lúc nào cũng tự do tự tại.”
Người đàn ông trung niên Nhật Bảnuống nhiều tới mức líu lưỡi, túm lấy tay anh để trút bầu tâm sự.
Trên đường còn có một cô gái chạytới kéo anh, tiếng Nhật nói nghe rấtsexy.
Một bên là ông chú lảm nhảm lải nhải, một bên là cô gái đi chân trần trong gió lạnh, phiền, thế giới này quả là hỗn loạn.
Trong đầu đầy ắp những hình ảnh của cô ấy, muộn thế này rồi, cô ấyliệu có đi ăn đêm không? Liệu có cười dịu dàng vẫy gọi đứa bé đó? Còn cả đôi chân nhỏ xinh kia nữa… Haizz, hay là bỏ qua Hàn Quốc về thẳng Thượng Hải nhỉ?
Rũ bỏ phiền phức bên phải bên trái,Thành Chí Đông đi lên phía trước, ngẫm nghĩ thế nào, bước chậm lại, cứ thế này quay về, liệu có được không?
Buồn bực ghê, Thành Chí Đôngcảm thấy đau đầu nhức óc.
Sáng sớm thứ sáu cô lại nhận đượcbưu kiện chuyển phát nhanh, một phong bì tài liệu được gửi từ Thượng Hải. Không ghi tên người gửi, chắc là tài liệu cần dùng cho vụ án nào sắp tới, Diệp Tề Mi vội đi tớitòa án, tiện tay vứt lên bàn cũng không mở ra.
Sau khi xong việc quay về, cô vừa ngồi xuống thì trợ lý đi vào.
“Chuyện gì thế?”
“Luật sư Diệp, vừa rồi có mấy cuộc gọi tới tìm chị, em đã ghi lại cảđây.”
Cô đưa tay ra nhận, hờ hững liếc qua một lượt, nhìn thấy số điện thoại cuối cùng rất lạ, nhắn lại một câu cũng rất kì quái: “Đã xem chưa?Nếu không hồi âm, tôi coi như cô đãngầm đồng ý, ok?”
Diệp Tề Mi chỉ vào số điện thoại đó hỏi: “Ai gọi đến vậy?”
Cô trợ lý đăm chiêu suy nghĩ: “Là một người đàn ông, hỏi anh ta cũng không để lại họ tên, nói là chị sẽ biết.”
Cô suy nghĩ một lúc, bảo trợ lý ra ngoài trước, nhìn chằm chằm vào số điện thoại đó trí não như chiếu film, hình như cũng có chút ấn tượng, nhưng không thể nhớ ra được, lẽ nào muốn đe dọa? Làm luật sư thường xuyên gặp phải những chuyện như vậy, cô cũng quenrồi.
Cô đặt tờ giấy đó xuống, cầm phong bì được chuyển tới buổi sángxé ra xem, bên trong là một cuốn sổ mỏng, báo cáo tình trạng sức khỏe, ở bìa có dán ảnh.
Đó là một tấm thẻ bốn nhân sáu, người đàn ông trong ảnh không cười, vẻ mặt có chút miễn cưỡng.
Trợ lý ngồi bên ngoài đang cắm cúi gõ chữ, bỗng nghe thấy tiếng cười phá lên, lạ lẫm ngẩng đầu nhìn, lẽ nào là luật sư Diệp?
Qua lớp kính cửa cô nhìn thấy DiệpTề Mi đang cho tài liệu vào phong bì,không thể nào, cô lại cúi đầu cặm cụi đánh máy, haizz, công việc khiếnngười ta nhanh già, áp lực lại lớn, côcòn trẻ thế mà đã bắt đầu mắc chứng lãng tai.
Diệp Tề Mi cuối cùng cũng hiểu vì sao mình lại cảm thấy có ấn tượng với dãy số điện thoại kia, lọ dầu xoabóp tác dụng rất tốt, cô tiện tay đểở tủ giày cạnh cửa ra vào, mỗi lần ra ngoài lại liếc nhìn nó bất giác cười.
Nhét quyển số báo cáo về tình trạng sức khỏe vào phong bì, cô bắtđầu làm việc.
Bình thường cô làm việc rất hiệu quả, chút việc nhỏ này chỉ cần một tiếng đồng hồ là có thể hoàn thành, hôm nay dềnh dàng thế nào, từ ba giờ cho tới năm giờ mới hoàn thành xong một nửa, rõ ràng là không tập trung, chốc chốc lại phân tâm bởi chiếc phong bì bên cạnh.
Cô vứt bút xuống, phì cười, với tay lấy điện thoại, Thành Chí Đông tiên sinh, anh quả thật rất lợi hại, tôi phục rồi.
Lúc nhận được điện thoại anh đang họp, hết người này tới người khác cẩn thận dè dặt lên báo cáo. Điện thoại rung, ban đầu anh không để ý, nhưng nghĩ đến cô liền nhấn nút nghe.
“A lô?”
Tiếng đầu tiên đã khiến anh chấn động, cuối cùng, cuối cùng…
Chỉ cần kiên trì thì sắt cũng mài thành kim được.
Trong phòng không ai nói gì, mọi người đều chăm chú theo dõi nét mặt của anh. Cuộc điện thoại quan trọng đến thế nào mà tổng giám đốc Thành nghe rồi không nói câu gì, lẽ nào head office của khu vực Châu Á bị giải thể…
Làm một động tác hất tay dứt khoát ra hiệu cho mọi người cứ tiếp tục, Thành Chí Đông cầm điện thoạibước ra ngoài.
Không có ai nói gì, Diệp Tề Mi nhìn điện thoại, rõ ràng đã bắt máy rồi mà, cô đang định cúp máy thì đầu dây bên kia có tiếng nói vọng tới; “Em đã xem chưa?”
“Xem rồi.”, cô lại phì cười, “Anh Thành, anh rất khỏe mạnh”.
“Cảm ơn”. Anh lập tức đáp.
“Ngày mai anh có ở Thượng Hải không?”
“Có, cuối tuần này anh ở Thượng Hải, cùng ăn cơm nhé?”
“Để tôi xem lại lịch đã! Ngày mai chỉ rảnh buổi trưa.”
“Vậy được, anh đang họp, họp xong sẽ gọi lại cho em.”
Thành Chí Đông sợ cô đổi ý, lập tức nhận lời, hành lang không có ai, ngắt máy xong không kìm được nắm chặt tay nói: Yes.
Đàm phán xong với quan chức Việt Nam cũng không khiến anh vui đến thế, Diệp Tề Mi chính là Diệp Tề Mi,gần một tháng mới… trái tim ThànhChí Đông lại một lần nữa tràn ngập ánh nắng mặt trời ấm áp.
Chương 3: To be continued
Không ngờ sáng sớm tỉnh dậy được ngắm nhìn gương mặt đàn ôngđang say ngủ lại là một việc thú vị như thế, Diệp Tề Mi đã hạ quyết tâm ngay lúc ấy.
Cho xe vòng lên dốc, trong bãi đã đỗ chật xe, người bảo vệ mặc đồng phục đứng ở cửa vẫy tay, khi Diệp Tề Mi đưa xe vào vị trí cô liếc sangchiếc xe đỗ cạnh, Audi Q7, lại còn làA84.2 nữa chứ, trái đất đang nóng lên mày biết không?
Lúc bước vào cửa quay cô thấy khuhải sản tươi sống có rất nhiều người đứng chờ xếp chỗ, cô gái mặc chiếc váy dài kiểu Trung Quốc đứng đó mỉm cười:
“Xin hỏi chị đã đặt chỗ chưa?”
“Chắc là có, chị kiểm tra giúp một người họ Thành”.
“Anh Thành đã đến, mời chị đi theotôi”
Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




