|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
ông xa lạ, ănmặc rất thoải mái, có điều giá của chiếc đồng hồ trên tay anh còn đắt hơn giá trị chiếc xe cô đang đi, hơn nữa vừa rồi còn đưa tay ra giúp đỡ,chắc không có gì nguy hiểm.
Nhưng tính cách của cô vốn rất cẩn thận, đây đâu phải là thế giới chân thiện mỹ gì.
“Đừng sợ, tôi là người tốt”
Bị cô nhìn, anh tự động cung khai, nghĩ thế nào còn rút bằng lái xe trong ví ra cho cô xem: “Tôi biết láixe”
Tâm trạng cô đang rất phức tạp, nhưng tình huống này quả là hài hước, không nhịn được cô phì cười.
Chúa ơi, anh đã nhìn thấy cô cười như thế này khi ngồi xổm dưới đất nhìn cô bé ăn xin trong ánh sáng biển hiệu của tiệm bánh hấp nhân mặn hôm đó, đuôi áo khoác quệt xuống đất dính đầy bùn đất, cũng chính chiếc áo này đây… ảo ảnh như ùa về, mắt Thành Chí Đông mờđi.
Ghế lái bị đẩy về phía sau khá nhiều, cũng hết cách, chân anh hơi dài mà. Yêu truyện chấm mô bi. Bên trong xe giống y như những gì anh đã nghĩ, không hề được trang trí, chỉ có một ngôi saonhỏ bằng thủy tinh được treo ở gương chiếu hậu, những ngôi sao sáng lấp lánh 0 , thảm rồi, tự nhiênanh muốn hát.
0 Lời bài hát thiếu nhi Ngôi sao nhỏ.
Cô ngồi trên ghế lái phụ lắp lại điệnthoại đã bị tung ra, chiếc áo khoác ngoài cũng không che được chỗ ráchở tất, nhìn có vẻ nhếch nhác.
“Có cần đi bệnh viện không?”
“Không cần, trẹo chân thôi mà, về nhà chườm đá là được.”
“Vậy có muốn đi uống một ly không?”
Chuyển chủ đề nhanh thật, cô không kìm được ngẩn người quay sang nhìn anh, anh ngồi đó mỉm cười, như đang ngắm một bông hoa.
Uống một ly… cũng được, hôm nay cũng muốn uống một ly.
Lúc xuống xe anh đưa tay ra đỡ cô, cô cũng hào phóng đón nhận, khirút tay lại theo thói quen cô nói lời cảm ơn. Quán bar nhỏ nên không đông lắm, ban nhạc và ca sĩ cũng cóchút lười biếng, đang chơi một giai điệu du dương nhẹ nhàng, rất phù hợp để vừa uống vừa nói chuyện.
Cô đột nhiên nhớ đến tấm bằng lái xe quốc tế: “Anh là Hoa Kiều?”
“Ừ, tên Trung Quốc của tôi là Thành Chí Đông, làm ở KJ, head office của khu vực châu Á đặt ở Thượng Hải, vì thế tôi mới thường tới đây.”
“Tôi tên Diệp Tề Mi, là luật sư”
Phía trên quầy bar treo một giàn lythủy tinh, ánh đèn chiếu khúc xạ lên mặt cô, đôi lông mày đen nhánh rấtcó thần, còn chưa uống mà anh đã thấy mình chuếch choáng say.
Động tác uống rượu của cô rất dứt khoát, vừa uống vừa lặng lẽ ngồi nghe người ca sĩ da đen hát, nhấp từng chút từng chút, chỉ khi Thành Chí Đông hỏi cô mới quay đầu sang nhìn anh chăm chú, suy nghĩ một lát rồi trả lời.
Khi hai người vào bar bắt đầu đông, hai người mới thoải mái hơn.
“Có thường xuyên gặp những chuyện như vậy không? Vụ như vậy cô cũng nhận sao?”
“Không, tôi chỉ thỉnh thoảng tới Hiệp hội bảo vệ phụ nữ, một dạng làm công ích thôi, rất nhiều người không thể thuê được luật sư, hơn nữa tôi cũng không có nhiều thời gian”.
Hiểu rồi, nhưng vấn đề đáng quan tâm ở câu hỏi sau cơ: “Bạn trai cô không lo lắng sao?”
Diệp Tề Mi liếc nhìn anh, không cầnphải nói dối: “Tôi chưa có bạn trai.”
Tốt lắm! Tim như đang bắn pháo hoa, Thành Chí Đông cười rất vui vẻ.
“Tôi cũng còn độc thân, bay đi khắpnơi, không dừng lại được”
“Bay khắp nơi?”
“Trước đây phụ trách khu vực châuÂu, giờ chuyển sang phụ trách khu vực châu Á, phải đi rất nhiều nước, cũng đã từng có bạn gái, mới đầu thì không sao, sau này nghe điện thoại chỉ thấy khóc lóc, trách tại sao anh lúc nào cũng không ở đây, tại sao chưa quay về? Rất phiền phức, thế là độc thân”
“Không muốn dừng lại?”
“Tôi thích cuộc sống như thế, đếnmột nơi hoàn toàn xa lạ, việc gì cũngphải tự mình làm, thiết lập quan hệ ngoại giao với chính phủ nơi đó, thiết lập quan hệ với người ở đó, cuối cùng là được nhìn thấy tất cả mọi việc đi vào quỹ đạo, cảm giác rất tuyệt, tiếc là ở châu Á cũng chẳng còn lại mấy nước, sau này sẽchuyển sang châu Phi”. Anh mường tượng, háo hức muốn được thử sức.
“Vậy thì anh không thích hợp để lập gia đình.”
“Đúng, vì vậy tôi theo chủ nghĩa độc thân.”
Rất thẳng thắn, cũng là một phẩm chất tốt, cô tán đồng gật đầu: “Tôi cũng vậy.”
Anh nhướn mày, cô kiên nhẫn giải thích: “Tôi chuyên thụ lý vụ án li hôn, gặp nhiều rồi, thấy không còn hứng thú”.
“Cô đã yêu bao giờ chưa?”
Cái này có được gọi là xúc phạm không nhỉ?
“Đương nhiên là đã từng”. Diệp Tề Mi không do dự đáp.
Thật ra nhiều năm trước, một anh khóa trên ở trường đại học trước khi đóng sầm cửa bỏ đi đã tức giận gào lên với cô:
“Chủ nghĩa độc thân? Cô đừng dùngcái cớ vớ vẩn ấy để qua mặt tôi, Diệp Tề Mi, tôi sẽ chống mắt đợi xem cả đời này cô có kết hôn hay không!”
Thời buổi này còn có người đàn ông oán trách vì không có danh phận, những gì cô nói không nhận được sự đồng tình của bất kì ai, tốt nhất là không nói.
Hợp quá, trực giác của anh quả không sai, cô ấy chính là người phùhợp nhất, tác phong của Thành Chí Đông từ trước tới nay vẫn rất thẳng thắn nhanh gọn, anh tỏ ra hếtsức chân thành, thành khẩn nhìn thẳng vào mắt cô, “Chúng ta rất giống nhau, nếu đã như vậy, có muốn tìm một partner không?”
Hai người im lặng, khoảng cách gầnnhư vậy, lông mi của cô rất dài, anhcó thể nhìn thấy hình ảnh của chínhmình trong đôi mắt sáng ấy.
“Không được” Cô trả lời rất thẳng thắn, anh sụp đổ.
“Tại sao?”
“Tôi có nguyên tắc, không chơi tìnhmột đêm, sợ AIDS”.
Cô nói xong quay người bỏ đi, bướcđi hơi tập tễnh, nhưng vẫn sải bước đi nhanh thoăn thoắt, bóng dáng dịu dàng đó mang lại cho anh cảm giác bị áp đảo rất lớn, tới khi Thành Chí Đông vượt qua được trở ngại về tâm lý chạy đuổi theo thì chỉ kịp thấy đuôi của chiếc xe Volvo lao vútđi.
Về nhà Diệp Tề Mi lấy đá chườm, chườm xong lên giường nằm lại nhớ tới vẻ mặt lúc sau cùng của người đàn ông đó.
Cô hơi giận, nghe xem anh ta nói cáigì. Nhưng vừa lật người cô lại bật cười, loại người này chắc chưa nếmqua vị bị từ chối bao giờ?
Khi nhắm mắt lại cô cảm thấy có chút đắc ý, mặc dù hôm nay bị đẩy ngã giữa phố, mặc dù còn kinh độngtới cả cảnh sát, mặc dù làm ơn mắc oán, mặc dù có người đã đưa ra một yêu cầu hết sức kì lạ với cô, nhưng khi nằm yên tĩnh suy nghĩ lại thấy khá thú vị.
Ngày hôm sau, gần hết giờ làm có bưu kiện chuyển phát nhanh từ HồngKông gửi tới yêu cầu cô ký
nhận, bóc ra xem, đó là một lọ dầu bóp của một nhãn hiệu lâu đời, tìm khắp cái túi không thấy có một lời nhắn gửi nào nhưng cô biết là ai.
Ngoài anh chàng Thành Chí Đông rathì còn có thể là ai? Cô mỉm cười.
Buổi tối còn có hẹn với đương sự, không kịp mở hộp ra xem kĩ bên trong, cô cầm cái túi ra khỏi văn phòng.
Trợ lý thấy lạ khi nhìn cô cầm chiếc túi chuyển phát nhanh vừa đi vừa cười, sáng nay khi tới văn phòng còn nhăn nhó, đi lại thì tập tễnh, hỏi thì cũng không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




