watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9080 Lượt

bóp chết niềm vui và hi vọng của anh, tất cả chỉ mới vừa bắt đầu.
Còn cả Lận Hòa. Trong đầu anh tuađi tua lại cảnh tượng cô ấy đứng nhìn chằm chằm vào vết thương trên mặt anh ta, lẽ nào cô nhìn thấyvết thương trong tim anh lúc đó đã nghiêm trọng tới mức trái tim sắp vỡ vụn, khiến anh không thể chịu đựng hơn được nữa?
Anh vừa về đến Mỹ liên tiếp tham gia mấy cuộc họp dài ngày, chủ tịch hội đồng quản trị muốn anh về Mỹ nhậm chức, có người thì chúc mừng có người biểu hiện lại rất khó đoán,nhưng anh không có thời gian để ý tới việc đó, vì tâm trạng của anh lúcnày đang rất buồn bực.
Chủ tịch hội đồng quản trị năm nay đã gần bảy mươi tuổi, có mối quan hệ rất thân thiết với anh, nhìn thấybiểu hiện của anh không bình thường, sau khi cuộc họp kết thúc đã mời anh cùng về nhà ăn cơm.
Hai vợ chồng chủ tịch đã khuyên bảo rất ân cần khi cùng ngồi ăn cơm: “Thành à, nhiều năm như vậy rồi cậu cứ bay qua bay lại như vậy cũng đến lúc ổn định rồi. Quyết định lần này của hội đồng quản trị làcơ hội tốt cho cậu, sự tăng trưởng kinh tế ở châu Á đã bắt đầu chậm dần, quay về tổng công ty cậu mới có cơ hội phát huy năng lực, không phải cậu lại muốn đi châu Phi nữa đấy chứ?”.
Giờ tâm trí anh chỉ toàn hình ảnh của cô, làm gì còn sức mà suy nghĩ tới những việc đó nữa, nên thuận miệng đáp: “Châu Phi cũng không tồi, hai bác thật hiểu ý cháu”.
Vợ chồng chủ tịch cười lớn: “Ngại quá, công ty vẫn chưa quyết định liệu cónên phát triển sang thị trường châu Phi hay không, mà nếucó, cũng không đến lượt cậu đâu, bởi vì bây giờ cậu không thích hợp với việc bay đi bay lại nữa, cần phải ổn định một chỗ để giải quyết triệt để những việc nên giải quyết rồi”.
“Việc gì ạ?”.
“Thành”, cuối cùng thì phu nhân chủ tịch cũng lên tiếng, giọng bà nhãnhặn pha chút hài hước, “Lẽ nào cậukhông cảm thấy đàn ông đến một độ tuổi nhất định nào đó sẽ nhận rarằng trong cuộc sống ngoài công việc và thể thao, còn thiếu một thứ sao?”.
“Thiếu gì ạ?”.
Vợ chồng chủ tịch đưa mắt nhìn nhau cười, tỏ ra rất hiểu ý nhau: “Đương nhiên là một người phụ nữ”.
Một người phụ nữ… Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thay đổi vì bất cứ thứ gì, anh đang sống rất ổn, anh chẳng thiếu gì cả.
Nhưng đấy là bởi vì chưa gặp đượcngười đó, nếu đã gặp rồi, sau đó mất đi, đúng là anh có cảm giác mình không còn nguyên vẹn nữa, như bị khuyết mất thứ gì đó.
Được thôi, anh thừa nhận, dù cho người phụ nữ đó sẽ khiến anh phát điên, anh cũng thừa nhận.
Hít một hơi, anh dứt khoát đứng dậy cáo từ.
“Còn chưa ăn xong, cậu định đi đâu?”.
“Về Trung Quốc ạ”.
Vẻ mặt vợ chồng chủ tịch đầy nghi hoặc, “Bây giờ sao?”.
“Đúng vậy, chẳng phải hai bác nói cháu thiếu thứ gì đó sao? Nếu đã vậy thì cháu đành phải cố gắng hết sức để đưa cô ấy trở lại thôi”.
Hiểu rồi, hai vợ chồng chủ tịch lập tức vui mừng đứng dậy chúc anh lên đường may mắn bình an.
Ngồi trên máy bay anh đã nghĩ rất nhiều, tưởng tượng ra những tình huống sẽ xảy ra khi đối mặt với cô.
Không muốn bỏ lỡ một phút nào nữa, vừa xuống máy bay anh liền phóng như bay tới nhà cô.
Nhưng bây giờ, tất cả động lực hốithúc anh chạy về phía cô đều đã hoàn toàn dội ngược trở lại, mạnh mẽ, nhanh chóng khiến anh cảm thấy khó thở.
Ánh đèn bão màu trắng kiểu châu Âu hắt xuống dịu nhẹ, xuyên qua lancan của vườn hoa, xuyên qua những tán cây, giữa vườn hoa xanh mướt của trời mùa hạ, bóng dáng cô mảnhkhảnh đứng đó bên cạnh một người đàn ông khác, ngẩng đầu nói gì đó với anh ta, Lận Hòa hai tay xách mấy chiếc túi nilon màu trắng, Thành Chí Đông thấy cả những lá hành thấp thoáng thò ra khỏi miệng túi, Lận Hòa hơi cúi đầu xuống nói chuyện với cô, tư thế của hai người rất thân mật, như những đôi tình nhân ân ái hay những cặp vợ chồng có thể bắt gặp ở khắp mọi nơi trongthành phố này.
Không biết nên phản ứng thế nào, hai tay Thành Chí Đông vẫn giữ chặtvô lăng, lòng bàn tay đổ mồ hôi ướtsũng, mười đầu ngón tay bấu chặt, rõ ràng phía dưới chỉ là chiếc vô lăng được bọc da, nhưng lồng ngực anh lại đau thắt lại như đang tự bóp chặt tim mình.
“Tề Mi, anh rất chân thành”. Đặt những thứ đang cầm trên tay xuống, Lận Hòa đưa tay lên ngăn cônói tiếp.
Bên ngoài vang lên tiếng phanh xe đột ngột và tiếng còi thúc giục, theobản năng Diệp Tề Mi quay người lại nhìn và vụt bỏ chạy.
Thoáng kinh ngạc, Lận Hòa đưa tayra nhưng không kịp kéo cô lại, mắt nhìn chằm chằm theo hướng cô vừa bỏ đi.
Anh muốn đuổi theo nhưng khi nhìnvề hướng đó, anh phát hiện ra một chiếc xe rất quen thuộc, một người đàn ông cao lớn đang đẩy cửa xe bước xuống, đi về phía sau xe mình, động tác rất dứt khoát, trời đã nhá nhem tối, anh ta bước khá nhanh, trong bóng tối dáng cao sừng sững.
Thành Chí Đông, vẫn là Thành Chí Đông.
Thực ra cô chạy khá nhanh, sắc mặt trắng bệch, ngực phập phồng, vì bỏ chạy khá đột ngột, mặc dù không nghe thấy, nhưng cũng đoán được chắc chắn cô đang thở gấp, mắt nhìn như dính vào mục tiêu duynhất trước mặt, ánh mắt khẩn thiết.
Một Diệp Tề Mi như thế anh chưa bao giờ nhìn thấy, một Diệp Tề Mi như thế chỉ có thể hành động như vậy vì một người, biểu hiện như vậychỉ dành cho một người.
Những thứ cầm trên tay bỗng nhiêntrĩu nặng, bước chân đã nhấc lên liền thu lại, Lận Hòa đứng yên đó cười đau khổ.
Trong tiềm thức mỗi người đều nghĩ mình mới là trung tâm của thế giới, mình mới là diễn viên chính duy nhất của vở kịch của cuộc đời mình, nhưng giờ anh mới hiểu ra, có lẽ trong thế giới của Diệp Tề Mi anh chỉ là một diễn viên phụ vô danhtiểu tốt mờ nhạt, cô ấy chưa bao giờ so sánh bất cứ ai với sự tồn tại của Thành Chí Đông, nếu có thể dùng để so sánh chắc đã không còn là tình yêu.
Nhìn cô ấy một lần cuối cùng, anh quay người đi lên nhà, nụ cười đau khổ trên môi vẫn còn nhưng nhạt dần.
Tề Mi, hoặc là anh đã không gặp emsớm hơn anh ta, hoặc là bởi vì anh không phải là anh ta, nếu đã vậy thìanh chúc em hạnh phúc.
Tiếng phanh xe đột ngột đó rít lên từ một chiếc xe taxi vừa ngoặt vào, phanh lại sát ngay phía sau xe Thành Chí Đông, tài xế kéo cửa kính xuống thò đầu ra mắng: “Muốn chết hay sao mà lại dừng xe ở đầu đường, cậy xe đẹp nên huênh hoang phải không? Có giỏi thì đỗ ngang xe ra”.
Bị tiếng la hét làm cho bừng tỉnh, Thành Chí Đông đi ra đằng sau xe liếc mắt nhìn hai chiếc xe sau đó lạnh lùng nhìn anh ta.
Còn định mắng thêm vài câu nữa, nhưng bị anh nhìn như thế, người tài xế taxi trạc tuổi trung niên đang gân cổ lên hung hăng bỗng im lặng, rụt đầu vào, nhấn ga phóng vụt đi.
Rõ ràng là đang ở giữa đường phố rất rộng, nhưng sao anh cảm thấy thật khó thở, thiếu không khí trầm trọng, chỉ muốn ở một mình, cho dù phải lái xe vòng vèo không chủ đích cũng được, không sao, anh nhất định sẽ tìm được một nơi khiến mình có thể thoải mái hít thở, nhất định có thể.
Lên xe đóng cửa, anh cúi đầu nhấn nút khởi động, thả phanh cho chiếc xe từ từ tiến về phía trước, ngẩng đầu lên xém chút nữa hồn xiêu phách lạc, anh vội đạp phanh, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Diệp Tề Mi chẳng kịp nghĩ gì, cứ thế chạy thẳng tới trước đầu xe củaanh, nhìn thấy anh cúi đầu khởi động xe cô hơi nhíu

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT