|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tối nhìn sao mà xa lạ thế, hai mắt vằn lên những tia máu, hai bên má là một vành râu quai nón mọc lởm chởm xanh rì, hai đầu long mày nhíu chặt,quai hàm xiết chặt.
Đây vẫn còn là người đàn ông mà cô quen thuộc sao? Người đã từng vô cùng thân mật với cô, người đàn ông luôn mỉm cười gọi cô là Bảo Bảo đấy sao? Người đàn ông nửa đêm đã ôm chặt cô từ phía sau rồi vùi mặt vào lưng cô mà hôn mà thơm đấy sao? Người đàn ông mỗi lúc gọi điện cho cô giọng nói như mang theo cả tiếng cười, nói rằng nhớ cô, đã biến đâu mất rồi?
Cô đã từng lo lắng như thế, lo anh xảy ra chuyện, sợ anh không thể bình yên quay về, sợ không còn được gặp lại anh nữa, sợ tới mức sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ, không kịp nghĩ ngợi gì, chỉ muốn bay tới nơi nào được gần anh mà thôi.
Bất ngờ cô được, bất ngờ mất đi,mới có được niềm vui bất ngờ, đã phải trải qua những giây phút giữa sự sống và cái chết, hai ngày nay, cô vô cùng mệt mỏi, nhưng đáng buồn hơn cả là, tất cả những giờ khắc ấy anh đều không có mặt bên cạnh cô, đối mặt với tất cả những việc đó chỉ có mình cô, đơn độc một mình cô!
“Tề Mi!”. Đợi mãi không thấy cô trả lời, thứ lạ lẫm trong đầu đó càng lúc càng trở nên sắc nhọn, mạch máu ở thái dương như giật liênhồi, đau muốn vỡ tim, thần kinh căng thẳng, Thành Chí Đông như sắp hét lên.
Vẫn đứng im không nhúc nhích, Diệp Tề Mi nhìn thẳng vào anh, ánh mắt của cô từ từ trở nên lạnh lẽo.
Cơ thể không còn cảm thấy đau nữa, nhưng vết thương ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim vẫn đang rỉ máu, đau xót không thôi.
Đau khổ quá rồi, lần này cô không muốn phải chịu đựng một mình nữa.
Cô cần anh, cần anh quay về, cần anh an ủi, cần anh ở bên cạnh mình.
Nhưng cô chờ đợi để đổi lại cái gì?Không được an ủi, không được ôm, thậm chí còn không cho cô cơ hội được nói, chỉ có chất vấn.
Người cô cần là anh, không phải người đàn ông đang đứng trước mặt lúc này.
Cuối cùng cô cũng trả lời câu hỏi của anh, giọng nói có chút lạnh lẽo: “Không còn nữa rồi, con, không còn nữa”.
Dường như đáy mắt anh có giông bão đang kéo về, mây đen tối sầm trước khi đổ mưa, hai tay vô thức ấn mạnh xuống vai cô, rất mạnh, cô như nghe thấy cả tiếng xương cốt mình kêu răng rắc.
“Diệp Tề Mi, em nói lại một lần nữaxem”. Tối mùa hè oi ả, sao anh lại cảm thấy lạnh đến thế? Từng từ từng chữ như được rít qua kẽ răng,Thành Chí Đông nghiến răng nói.
Đột nhiên cô rất muốn cười. Cô đãtừng gặp không biết bao nhiêu cặp vợ chồng trở mặt thành thù, không thể tin được những lời kể về thời kìngọt ngào của thân chủ mình lúc đó. Trên thế giới này sao lại có người yêu đến si tình mất hết lý trí như thế, sau đó lại quay sang hận ngườimình từng yêu thương đến tận xương tủy, nhưng biểu hiện của người đàn ông đứng trước mặt cô lúc này, chỉ có thể miêu tả bằng hai từ khát máu.
Thì ra là cô đã sai, những điều đó đều là thật, những điều mà cô từng nghi ngờ, tất cả đều là thật.
Anh ấy nói Diệp Tề Mi, em nói lại xem, anh ấy dùng thái độ đáng sợ như thế để yêu cầu cô nói lại một lần nữa.
Được, cô sẽ cho anh được toại nguyện.
“Thành Chí Đông”, cô đưa tay lên một cách khó khăn để ngăn Lận Hòađang định lao về phía trước giật anhra khỏi cô, khuôn mặt cô đanh lạnh,“Anh nghe cho kĩ đây, con của anh, đã không còn nữa”.
Thành Chí Đông không thể nhúc nhích, cũng không thể nói gì, đứng im giữ nguyên tư thế của mình đã dồn toàn bộ sức lực vào đó, nét mặtnhư căng ra cực độ, anh sợ một khi mình mất kiểm soát sẽ gây ra hậu quả tai hại.
Trước mắt chỉ nhìn thấy màu đỏ của máu, đau lòng, thất vọng, phẫn nộ và cả sự sợ hãi. Thành Chí Đôngmuốn gào thét, lại muốn khẩn cầu, đấu tranh nội tâm đầy kịch tính, bao nhiêu thứ tâm trạng như cuốn lấy nhau, đầu óc Thành Chí Đông như rơi vào trạng thái trống rỗng.
Vẫn đang ở tư thế ngẩng đầu lên nhìn anh, bàn tay anh đặt lên vai cô bắt đầu run rẩy, ánh sáng lờ mờ của buổi chiều muộn dần tắt, tất cảchìm vào trong bóng tối ảm đạm.
Khó thở, trong lồng ngực tràn đầy cảm giác buồn bã nặng nề, cô muốn nói gì đó nhưng chỉ có thể mấp máy môi. Thay vào đó tay cô đã hành động trước, cô giơ tay ra đẩy người đàn ông đang nắm chặt lấy vai mình.
Ngực bị cô dùng tay ấn mạnh, theo bản năng Thành Chí Đông siết chặt tay hơn, anh chỉ muốn vứt bỏ hết tất cả kéocô ôm chặt vào lòng.
Vai đau nhói, Diệp Tề Mi không nénđược khẽ kêu lên một tiếng.
Lận Hòa nãy giờ vẫn đứng ở bên cạnh cuối cùng cũng phải đưa tay ramột lần nữa, nắm chặt lấy cánh tay của Thành Chí Đông siết mạnh, “Bỏcô ấy ra, anh cứ như vậy sẽ làm TềMi bị thương đấy”.
Hành động và câu nói này của anh như đổ thêm dầu vào lửa, tai Thành Chí Đông như ù đi, tay nới lỏng, ngay sau đó một cú đấm bay tới.
“Thành Chí Đông!”. Tay anh buông ra, Diệp Tề Mi chân đứng không vững, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
Cảnh tượng vừa xảy ra trước mắt khiến cô quá bất ngờ, Thành Chí Đông ra tay nhanh và mạnh, Lận Hòa không kịp đề phòng, cú đấm giáng thẳng vào mặt anh, anh loạng choạng dốc toàn bộ sức lực giữ chặtcánh tay của Thành Chí Đông, hai người nhìn nhau ánh mắt tóe lửa.
“Anh dựa vào cái gì mà đánh người? Dừng tay lại”. Vẻ mặt Lận Hòa cực kỳ phẫn nộ, phản ứng đầu tiên là giữ chặt tay Thành Chí Đông để anh không thể có thêm hành động ngông cuồng nào nữa, Diệp Tề Mi bước lên trước đưa tay ra kéo anh lại.
Tới gần mới thấy mặt Lận Hòa sưng đỏ lên, cô nhìn mà kinh hãi, hít một hơi nói: “Anh không sao chứ?”.
“Không sao, Tề Mi, em mau tránh ra, cẩn thận bị thương”.
Cô ấy bảo vệ anh ta, lúc này cô ấy đang đứng trước mặt anh bảo vệ một người đàn ông xa lạ khác.
Nhìn thêm một giây nào nữa thôi thì anh sẽ ngạt thở mất, hai mắt đỏngầu, Thành Chí Đông bất ngờ thu tay về, quay người bỏ đi.
Tiếng cửa xe sập mạnh vọng lại, tiếng lốp xe ma sát xuống đường kêu rít lên, chiếc Q7 nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
“Tề Mi?”. Lận Hòa gọi nhỏ.
“Không sao, chúng ta lên nhà thôi”. Cuối cùng thì cô cũng trả lời, giọng u ám.
Tối hôm đó cô ngồi trên giường khóc một mình, điều hòa mở rất lạnh, căn phòng lạnh lẽo, vắng tanh.Ban đầu là thút thít, theo bản năng cô dung hai bàn tay ôm chặt lấy mặtmình, cho dù không có ai nhìn thấy cô như vậy, cô vẫn có cảm giác xấuhổ.
Nhưng nước mắt không ngừng chảyqua kẽ tay rơi xuống, tiếng thút thít dần dần trở thành những tiếng khóc nghẹn ngào không thể kìm chế, rèm cửa vẫn chưa kéo, ánh trăng nhạt và thê lương, đột nhiên cô nổi giận đá tất cả những thứ đang ở trên giường xuống đất, némcả chăn đệm và gối, chiếc ga giường bằng phẳng trống trơn khiếncô cảm giác như mình đang cô độc ngồi trên một con thuyền phiêu bạt vô định giữa biển đêm, cảm thấy lạnh, thèm được ai đó ôm chặt, cô khóc tới mức hai mắt đỏ hoe, sau đó tự mình xuống giường chậm rãi nhặt từng thứ từng thứ một lên.
Cô vào phòng tắm rửa mặt bằng nước lạnh, buộc tóc lại, rồi quay người đi vào bếp lấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




