|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
có cách nào ngăn cản cô, anhđành đứng im lặng nhìn cô lên xe và khởi động máy, tốc độ của chiếc xe Volvo màu đỏ không nhanh, ngược hẳn với bộ dạng hùng hổ vừa rồi củacô.
Cảm thấy nghi ngờ, anh nhìn chằm chằm vào nó, chiếc xe chuẩn bị lăn bánh ra khỏi cổng lớn liền hơi khựnglại, sau đó đầu xe như nghiêng sangmột bên, nguy hiểm sượt qua trụ cổng.
Lận Hòa hốt hoảng lao đến, còn chưa chạy đến nơi thì nghe thấy tiếng phanh xe như xé trên đường và tiếng nhiều người kêu la ầm ĩ.
Còn chưa mở mắt ra nhưng cô đã nghe thấy tiếng ai đó đang nói chuyện ở bên cạnh, giọng chị Lí Vân nghe rất bực bội: “Cậu rõ ràng biết là sức khỏe nó không tốt, còn để nó lái xe một mình, giờ đứng đấy mà lo lắng, lo thì được ích gì, hối hận dần đi là vừa”.
Trong phòng chìm vào im lặng rất lâu mới có người trả lời, là tiếng Lận Hòa: “Bác sĩ Lí, tôi chỉ mong Tề Mi không có chuyện gì, chị có thể nói cho tôi biết tình trạng hiện giờ của cô ấy được không?”.
Cảm nhận được thái độ thành khẩn của anh, giọng Lí Vân như dịu lại: “Nó không sao, có điều sau khi sảy thai cơ thể rất yếu, về nhà phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, thời gian này nó cần có người chăm sóc”.
Tứ chi cô nặng trịch, mi mắt cũng vậy, rất mệt, vốn không có cảm giác đau, chỉ buồn ngủ thôi, cũng không muốn mở mắt ra giải thích, nhưng khi nghe thấy hai từ đó, trái tim cô như bị buộc chặt bởi một sợi dây, không biết ai đó đang ra sức siết chặt, cứ mỗi một nhịp đập, nút thắt lại chặt thêm, đau đớn đến không thể thở được, không đợi cơ thể kịp phản ứng, khóe mắt đã nóngấm, nước mắt cứ thế trào ra.
“Tề Mi”. Mọi người cùng đồng thanh gọi, sau đó là giọng Lận Hòa hết sức khẩn cầu: “Bác sĩ Lí, có thể để tôi ở lại với cô ấy một lúc không?”.
Lí Vân thở dài, sau đó tiếng bước chân xa dần.
Trong phòng yên tĩnh, “Tề Mi?”.
Giọng rất nhỏ, trước mắt vẫn tối sầm, mở mắt ra, nhìn thấy anh đang cúi người xuống gọi, ánh mắt cô lạnh lẽo.
Đầu óc như đặc quánh, nhưng nghĩ một lúc thì thấy trống rỗng.
Mới có một ngày, nhưng cô đang nhớ lại. Trong cửa hàng bánh bao hôm ấy, cô ngồi trong xe bên kia con đường nhỏ hẹp người qua lại tấp nập, chăm chú nhìn cô bé với mái tóc dài đen mượt vừa nói vừa nhón chân lên thơm vào má mẹ.
Thời khắc đó, cô cũng đã tưởng tượng, tưởng tượng trong bụng mình cũng đang mang một em bé nhỏ xíu, thơm tho và mềm mại, bởi vì có sự gắn kết máu mủ nên cảm thấy đó chính là bảo bối đáng quý nhất trên thế giới này.
Và cả lúc ngồi bên cạnh ba, nhìn ba lái xe từ từ đi ra khu nhà mình ở, lúcnói chuyện với cô lúc nào cũng cười, rất yêu thương gọi cô là Bảo Bảo, ba nói rằng cô có lớn thế nào vẫn làBảo Bảo của ba.
Lúc đó, cô cũng đã tưởng tượng, tưởng tượng đến hình ảnh người đàn ông đó nhìn thấy con liền mỉm cười, tưởng tượng cảnh đứa bé gọi anh là ba, sau đó được anh nhấc bổng lên cười đùa vui vẻ, hạnh phúc như cô hồi nhỏ.
Anh ấy nói “Anh muốn, anh muốn em sinh con ra, nếu em không có thời gian anh sẽ nuôi”.
Cô không nên nghi ngờ anh, anh đã nói thành khẩn như thế, giọng nói như có chút van nài, sao cô lại nghi ngờ anh đang nghĩ ngợi sâu xa, sao lại nghi ngờ anh đang trốn tránh?
Chính cô cũng biết, sự việc không đơn giản như thế, chẳng qua cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi, còn bâygiờ, đến tưởng tượng cũng không được nữa.
Đau quá, mỗi lần tim đập đối với cô là cả một sự giày vò, cả lồng ngực như trống rỗng.
Cô nghiến chặt răng tự khuyên mình không được mất kiểm soát, phải kiềm chế, không có gì là khôngthể vượt qua.
Hồi nhỏ ngón tay bị cửa kẹp, lúc rútra tím bầm, nhưng chẳng phải rồi cũng qua đó sao, giờ nhìn cũng không thấy dấu vết gì nữa.
Nhưng lần này không thể, lần này không như thế. Người đứng trước mặt cúi hẳn người xuống nhìn cô rất dịu dàng, bàn tay huơ huơ trướcmặt cô, tiếng nức nở như bị đè
nén rất lâu, cuối cùng cũng bật thành tiếng khóc.
“Không sao đâu, rồi sẽ qua thôi”. Giọng Lận Hòa dịu dàng.
“Anh không biết, anh không hiểu đâu”. Cô sụt sịt, giọng như nghèn nghẹn.
Tề Mi…
Trời đã tối nhưng đèn trong phòng bệnh vẫn chưa bật lên, cô lấy cánh tay che ngang mặt, nước mắt lăn dàitrên má, ánh lên lóng lánh trong bóng tối, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt, từ nơi sâu thẳm nhất cảm xúc hỗn loạn, đau đớn xót xa.
Khi lao ra khỏi khu chung cư, chiếc Volvo màu đỏ của cô đụng phải một chiếc xe khác đang lao đến từ hướng đối diện, cũng may cô lái xe với tốc độ khá chậm, đối phương cũng đánh lái tránh kịp thời, cho nên va chạm không phải quá trực diện, nhưng hình ảnh cô ngất xỉu trong xe cũng khiến anh hồn xiêu phách lạc, hiện trường hỗn loạn, khi bế côra khỏi xe, ghế lái đã ướt sũng máu, nhìn kĩ thì không thấy vết thương ở đâu, anh không có kinh nghiệm, người lái chiếc xe kia cũng sợ đến bủn rủn chân tay, chứ đứng như trời trồng tại chỗ không nói được câu nào, anh cố gắng giữ bìnhtĩnh gọi cấp cứu, nhưng hai tay đang bế cô run bần bật, cho tới khi bệnh viện thông báo cô đã sảy thai, không nguy hiểm đến tính mạng nữa lúc đấy anh mới thở phào nhẹ nhõm, vì nín thở khá lâu nên cổ họng anh bỏng rát.
Sống với một người có cuộc sống như Thành Chí Đông thì người con gái cho dù có mạnh mẽ tới đâu cũng sẽ có lúc gục ngã, anh sớm đã dự liệu được điều đó, nhưng có điều không thể dự liệu được là nó đến quá nhanh, hơn nữa còn khiến cô bị tổn thương rất sâu sắc.
Thành Chí Đông, anh hãy nhìn xemanh đã làm gì, Tề Mi luôn luôn lạnh lùng, xinh đẹp như một công chúa, giờ thì lại khóc nức nở trước mặt anh như một đứa trẻ.
Anh đưa tay ra, ôm gọn hai bàn taycô ấy trong tay mình, “Tề Mi, em đừng khóc nữa, không sao đâu”.
Không, thứ cô cần không phải đôi bàn tay này, cô muốn người đàn ông đó, cô muốn Thành Chí Đông, cô muốn có anh ở bên cạnh.
Cô rất muốn nói với anh rằng, hai ngày nay cô sống rất khổ sở, giờ con không còn nữa, cô rất đau lòng.
Nhưng anh lại không ở đây, lúc cô cần, người đàn ông ấy luôn không bao giờ có mặt.
Không nói lên lời, cô chỉ khóc, Lận Hòa cũng im lặng, ngồi cạnh giường nắm chặt tay cô không buông lơi.
Vừa xuống máy bay anh liền gọi điện, nhưng đầu dây bên kia không có ai nghe máy, cuối cùng là không thể liên lạc được.
Thành Chí Đông đã kiệt sức. Suýt chút nữa thì gặp thần chết ở Philippines, mùi của cái chết vẫn lởnvởn quanh mũi anh, quân của chính phủ và phiến quân đã đụng độ nhau ngay trước mặt anh.
Anh đã từng đi rất nhiều nước, đương nhiên cũng đã từng đến rất nhiều nơi nguy hiểm, trước khi Ấn Độ xảy ra bạo loạn anh còn đến nhàmáy ở địa phương để xác nhận xem bên đó có đáng để mua lại hay không, sau khi Afghanistan xảy ra biến động, chính anh đã tận mắt chứng kiến những vết đạn găm trêncác tòa nhà bên đường, nhưng lúc đó tất cả đã trở về trạng thái an toàn, khác với lần này tận mắt chứng kiến cuộc xung đột và ở giữa làn đạn.
Vừa mở cửa xe đã nghe tiếng súng vang lên, sau đó người đội trưởng mắt trợn trừng ngã rầm xuống đất.Khi viên đạn thứ hai sượt qua ngườianh găm vào thân xe, anh sợ hãi tới mức
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




