|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
gọi vào di động?”.
Đâu có hỏng… Diệp Tề Mi đành tìm một lý do để lấp liếm: “Ờ, giờ cũng chẳng còn việc gì nữa, chúng tacùng ra ngoài ăn chút gì đó được không?”.
“Vâng, được ạ”. Hiếm khi thấy luật sư Diệp chủ động mời đi ăn, giọng nói ở đầu dây bên kia rất vui vẻ.
Quán trà và đồ ăn nhẹ kiểu Hồng Kông từ sáng tới tối lúc nào cũng rất đông khách, ngồi xuống chiếc ghế mềm trong góc tường, Tiểu Mai bắt đầu dò ngón tay trên tờ thực đơn được ép dưới kính bàn, đọc một tràng: “Hoành thánh tôm thế nào ạ? Ai da, lâu rồi không được ăn caramen, chị có muốn gọi món gì ngọt ngọt chút không?”.
Vốn không phải là người quá kén chọn nên Diệp Tề Mi đồng ý. Mặc dùhôm nay không có tâm trạng để ăn,nhưng giờ thì khác, không muốn cũng phải ăn.
Tiếng người cười nói ồn ào, nhân viên phục vụ tay bưng khay đồ ăn đi như chạy, khi bưng món lên đều lớn tiếng hỏi: “Bánh bao dứa của bàn nào đây? A, tào phớ hạnh nhân của anh sẽ được mang lên ngay”.
Cuối cùng cũng quyết định xong sẽ gọi những món gì, Tiểu Mai đưa tayvẫy phục vụ lại, Diệp Tề Mi ngồi yên lặng bấm điện thoại gọi liên tục, vẫnkhông được, sau khi tắt đi trán có hơi nhăn lại, thi thoảng lại nhấn nút gọi lại.
Hiếm khi nhìn thấy bộ dạng cô thấp thỏm không yên như thế, TiểuMai thắc mắc: “Ai vậy chị? Không gọiđược ạ?”.
Cô ngẩng đầu lên mỉm cười, đằng sau Tiểu Mai là màn hình ti vi được treo lơ lửng trên không, liếc mắt nhìn qua, Diệp Tề Mi đột nhiên đứngbật dậy.
“Luật sư Diệp?”. Hôm nay biểu hiệncủa luật sư Diệp rất bất thường, Tiểu Mai líu lưỡi.
Trên màn hình ti vi đang phát tin tức quốc tế, trong quán rất ồn ào, không nghe rõ đang nói gì, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi chuyển hình đó, dòng chữ chạy phía dưới cô nhìn rất rõ.
“Theo tin cho biết, hiện tại tình hình chính trị ở Philippines rất bất ổn, tại vùng ngoại ô của thủ đô Manila, lúc năm giờ chiều nay theo giờ địa phương ngày hôm qua, lực lượng vũ trang chống chính phủ đã bắt giữ hai mươi mốt người nước ngoài làm con tin, theo nguồn tin chobiết trong số đó có một nam thương nhân Hoa Kiều, chính phủ nước sở tại lên án mạnh mẽ hành động này…”.
Cô cứ đứng im như vậy, điện thoại vẫn đang áp vào tai, khi bừng tỉnh lại mới thấy mình vẫn đang đứng dưới màn hình ti vi, mắt trừng trừng nhìn vào đó.
Những ánh mắt tò mò từ bốn phía dồn vào cô, mọi người đều giật mình vì biểu hiện của cô, Tiểu Mai cũng hốt hoảng đứng bật dậy đưa tay ra lay: “Luật sư Diệp, đã xảy ra chuyện gì thế ạ?”.
Ngón tay cô bấu chặt vào chiếc điện thoại, áp chặt vào tai, khiến cô mơ hồ có cảm giác đau, đôi môi nhợt nhạt mím chặt.
Từ nhỏ tính cách của cô đã rất cứng rắn, mạnh mẽ, cũng có khả năng chịu đau giỏi hơn những đứa trẻ khác, đả kích càng lớn thì mặt cô càng không biến sắc, lúc bảy tuổikhi cô vừa ra khỏi cửa, một cơn gió mạnh ập tới làm cửa sập lại quá nhanh, cô chưa kịp rút tay về, bị kẹptới mức không còn ra hình dạng ngón tay nữa. Nhưng trước sự đau đớn tột cùng đó, cô chỉ ngồi thụp xuống co người lại im lặng, không nói một câu nào cho tới khi nỗi đau đớn qua đi.
Ba mẹ đều rất bận rộn, cô đã quenvới việc phải ở nhà một mình, có khóc cũng chẳng có ai tới an ủi dỗ dành, thế thì thà chẳng khóc còn hơn.
Sau này dần lớn lên, càng cảm nhậnđược ưu điểm trong việc xử lý mọi việc theo chiều hướng đó, đúng thế,cho dù có xảy ra chuyện gì, càng tỏ ra hoảng loạn cũng chỉ gây tò mò vàthu hút sự chú ý của người xung quanh, chẳng ích gì, thà im lặng để tự mình giải quyết.
Tự tận đáy lòng cô vẫn rất bình tĩnh, hốt hoảng gì chứ? Philippines lớn như vậy, người nước ngoài ravào cũng đâu phải ít, người đó chưachắc đã là anh ấy, hơn nữa có phải viết kịch bản cho phim truyền hình đâu, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?
Có gì mà phải lo lắng? Nhưng lần này không giống với những lần trước, còn chưa kịp suy nghĩ cho rõ ràng thì cơ thể đã có những phản ứng rất đáng bị chỉ trích, thì ra những mệt mỏi vẫn quanh quẩn trong người suốt thời gian qua lúc này ào ào dâng lên như lũ cuốn đúngvào lúc tâm trạng cô mềm yếu nhất, cô muốn quay về chỗ ngồi nhưng đôi chân như đang run rẩy, không thể nhấc lên được.
“Luật sư Diệp?”. Tiểu Mai gọi to hơn.
“Em ở lại ăn nhé, chị có việc phải xử lý gấp”. Cô tỉnh ra, vội vàng nói với Tiểu Mai một câu rồi cầm túi xách lao ra ngoài.
Đứng trước xe của mình cô trấn tĩnh lại, sau đó tìm điện thoại nhấn nút gọi.
“Chung Chung, mình là Tề Mi”.
Chung Chung là bạn học cũ của cô, sau khi tốt nghiệp vào công tác trong một cơ quan truyền thông, nhận được điện thoại của cô rất kinh ngạc, “Tề Mi? Bọn mình đúng làcó thần giao cách cảm, mình đang định gọi điện cho cậu, cuối tuần này họp lớp nhé, ăn uống xong sẽ đi hát, lần này không được bỏ về giữa chừng đâu đấy”.
Đâu còn thời gian để nói chuyện phiếm với cô ấy nữa, Tề Mi nói ngắn gọn: “Mình có chuyện này muốn hỏi cậu, liên quan tới những người bị bắt giữ ở Philippines ngày hôm qua”.
“A? Cậu cũng có hứng thú với những tin như vậy sao? Giờ không làm luật sư nữa, chuyển qua làm choLiên Hợp Quốc hả?”.
Là bạn giường tầng trên tầng dưới,Chung Chung định trêu ghẹo cô như thời còn đi học.
“Chung Chung, mình không đùa đâu. Trong số những người bị bắt giữ đó có phải có một người đàn ông Hoa Kiều không? Hãy cho mình biết tên của anh ta”.
“Tên? Cậu hỏi cái này để làm gì?”. Nghe giọng cô rất nghiêm túc, Chung Chung ngạc nhiên, trong ấn tượng của cô Tề Mi không phải là người có tính hiếu kì, sao đột nhiênlại quan tâm tới những chuyện đại sự trên thế giới.
“Mau nói cho mình trước đã”.
Tâm trạng rối bời, Diệp Tề Mi nắmchặt điện thoại để kiềm chế cảm xúc.
“Đợi chút, để mình xem đã”.
Không đùa nữa, Chung Chung cúi đầu kiểm tra, “Không có, danh sáchvẫn chưa được gửi đến, tuy nhiên đa phần họ đều là khách du lịch, còncó một thương nhân người nước ngoài, ố ô, người đó mang quốc tịch Mỹ”.
Tay run run, điều hòa trong xe mátlạnh, lúc này cô mới để ý người mình ướt đẫm mồ hôi. Ngồi ngay ở ghế lái, mỗi lần gió lạnh từ điều hòathổi tới, cô run lên bần bật.
Gọi điện thoại đặt vé máy bay, DiệpTề Mi lái xe như bay về nhà, vừa vào nhà mở ngăn kéo lấy hộ chiếu, chuẩn bị một ít đồ đơn giản, sau đóxách túi đi ra ngoài. Vừa xuống lầu thì gặp Lận Hòa, anh tỏ vẻ ngạc nhiên: “Tề Mi, em đi công tác à?”.
“Không, tôi có việc riêng phải đến Philippines”. Cô vẫn bước nhanh về phía trước.
Lận Hòa kéo cô lại ngăn cản: “Việc gì mà gấp đến thế? Hôm qua em vừa ngã phải vào bệnh viện, giờ lại muốn ra nước ngoài, em không biếtlựa sức mình sao?”.
“Lận Hòa”. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, “Cảm ơn anh đã quan tâm, nhưng giờ tôi đang vội”.
“Tề Mi”. Anh cũng nhất định không buông tay, bị ánh mắt lạnh lùng của cô chiếu thẳng vào người.
Sắc mặt cô trắng bệch, nhìn đã thấy không khỏe, Lận Hòa nới lỏng tay, sau đó chậm rãi nói: “Em ra sân bay phải không? Tôi đưa em đi nhé?”.
“Không cần, tôi tự lái xe”.
Không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




