watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9096 Lượt

không thể nhúc nhích được người, phía trước hỗn loạn vô cùng, bên tai nghe thấy tiếng nhân viên của mình kêu lên thảm thiết.
Anh bị ai đó túm lấy ấn xuống dưới gầm xe, tiếng súng vẫn đùng đoàng không ngớt, lẫn trong đó là những tiếng la hét, bốn bề khói súng mù mịt, cuối cùng sau khi một đội quân lớn của chính phủ tới được, hai bên đều đã có thương vong.
Sau khi về tới khu vực an toàn anh lập tức liên hệ với một quan chức màanh quen trong chính phủ, yêu cầu họ cho người tới bảo vệ những nhân viên người nước ngoài chưa kịp sơtán khỏi nhà máy, hộ tống họ về nước trước, những lúc nguy hiểm như thế này, chẳng gì đáng giá nữa,chỉ tính mạng con người là quan trọng.
Ở khu vực an toàn đường dây điện thoại quốc tế không thể gọi và nhậnđiện được, muốn liên lạc với ai cũngphải nhờ bên quân đội, anh lo lắng cho cô, lòng nóng như lửa đốt.
Sắp xếp cho những nhân viên bị thương đi điều trị, xử lý tình trạng phải dừng sản xuất ở nhà máy, sau khi xong việc anh đã hai ngày không chợp mắt. Không có thời gian nghĩ đến những việc khác, vừa xong việc anh liền vứt bỏ tất cả bay về Trung Quốc.
Lần ra sân bay này anh được xe của quân đội hộ tống, sân bay đượcbảo vệ rất nghiêm ngặt, tất cả quânnhân mặc quân phục đều mặt mày nghiêm nghị, rất đông người nước ngoài hoảng sợ rời khỏi Philippines, người phụ trách nhà máy là người địa phương, đưa anh tới tận cửa kiểm soát, “Tổng giám đốc Thành, công ty mẹ ở Mỹ đang giục anh về, sao anh lại bay về Trung Quốc?”.
“Tôi có một việc hết sức quan trọng, việc bên Mỹ tôi sẽ gọi điện cho chủ tịch hội đồng quản trị, cậu không phải lo”.
Mấy ngày liền không ngủ, hai mắt anh đỏ ngầu, anh trả lời ngắn gọn rồi quay người đi vào trong.
Đã lâu không liên hệ, bình thường thì có thể giải thích, nhưng giờ họ đang ở trong giai đoạn nhạy cảm, anh thực sự không dám chắc về phản ứng của cô, lần đầu tiên bấm điện thoại gọi cho cô trong lòng Thành Chí Đông thấp thỏm.
Kết quả là không ai nghe máy.
Tề Mi, em giận anh sao? Không phảianh cố ý không liên lạc với em, đừng làm vậy có được không?
Gọi đến văn phòng của cô, trợ lý Tiểu Mai đã rất quen thuộc với giọng anh, nghe anh hỏi lập tức trả lời: “Hai ngày nay luật sư Diệp nghỉ ốm, không đi làm, anh gọi di động cho chị ấy nhé”.
Nghỉ ốm? Tim như nghẹt lại, ThànhChí Đông nhấn ga nhanh hơn nữa. Khi đứng trước tòa nhà cô ở mới nghĩ ra lần nào cũng chỉ đưa cô đếnđây rồi về, chưa bao giờ đưa cô lên tận nơi, tòa nhà cao tầng sừng sững, cửa sổ căn hộ nào trông cũnggiống hệt nhau, đến căn hộ của cô ởtầng bao nhiêu anh cũng không biết.
Tâm trạng hỗn loạn, anh đẩy cửa xuống xe, dựa vào cửa xe hít sâu một hơi.
Đừng có hoảng hốt, Tề Mi không phải là một cô gái bình thường, cô luôn là người kiên cường, bình tĩnh và hiểu biết hơn ai hết, cô đã hứa với anh, dù có chuyện gì cũng sẽ đợianh về cùng giải quyết, cô đã nói là làm, một lời thốt ra chắc như cửu đỉnh, quyết không vì hiểu lầm mà vội vàng hành động, đẩy sự việc tới mức anh không thể chấp nhận được.
Nhưng cô không nghe điện, cô không đi làm, trợ lý nói cô nghỉ ốm, đến xe của cô cũng không thấybóng dáng đâu. Nơi này vốn thân thiết quen thuộc biết bao, giờ bỗng nhiên trở nên xa lạ, đến ngay cả bản thân anh cũng vậy, một cảm giác trước nay chưa từng có, xa lạ đến đáng sợ.
Quen nhau lâu như vậy, anh đã coi cô là một phần trong cuộc sống của mình, nhưng giờ đây cô lại biến mất không để lại dấu vết trong chính thế giới của anh, không nói một lời, không giải thích, nhẹ nhàngnhư thế, khiến anh khó lòng chịu đựng được!
Anh không muốn động đậy, chỉ biết túm chặt lấy ý nghĩ là anh nhấtđịnh sẽ đợi cô về, tận mắt nhìn thấy cô, đích thân hỏi cô xem vì sao cô lại làm như thế?
Thời gian nặng nề trôi qua, anh cứ đứng như thế từ lúc mặt trời còn rực rỡ cho tới khi bóng hoàng hôn ập xuống, chân như tê dại, người đi qua đi lại ở khu này đã bắt đầu len lén nhìn anh với ánh mắt nghi hoặc khó hiểu, nhưng nhìn khí chất của anh, không ai dám bước lên phía trước.
Một chiếc xe từ từ vòng vào, dừng lại trước tòa nhà, cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống, ánh mắt hai người giao nhau, cả hai đều giật mình.
Đứng sững lại, Lận Hòa nheo nheo mắt. Thành Chí Đông, sao anh lại ở đây? Bóng tối đã bao phủ, đèn trong khu chung cư cũng đã bật, người đàn ông đó lại đứng dưới ánhđèn hỗn loạn đó, nhìn không rõ nét mặt, nhưng khí thế vẫn rất hiên ngang.
Bật đứng thẳng dậy theo phản xạ, Thành Chí Đông nhìn về phía anh ta.
Thu ánh mắt lại, không nhìn Thành Chí Đông nữa, Lận Hòa tiếp tục hành động đang dang dở của mình, chậm chạp mở cửa xe phía sau, anhta đưa hai tay vào, như muốn ôm thứ gì đó.
Bàn tay trắng muốt lộ ra trước, tưthế như muốn từ chối, sau đó đôi chân thon dài, dần dần lộ ra trước vẻ mặt ngỡ ngàng như không dám tin vào mắt mình của Thành Chí Đông.
Diệp Tề Mi nằm trên xe ngủ để lấy lại sức, hoàn toàn không nhận ra một con sóng lớn đang ập đến, cô nén đau bước xuống xe, cố gắng bước đi trên đôi chân mềm nhũn không còn sức lực của mình, mùi hương hoa thoang thoảng trong gió đêm, tòa nhà quen thuộc hiện ra trước mắt, những ánh sáng lờ mờ hắt ra từ những ô cửa sổ trên đó.
Hít một hơi thật sâu, cô đứng thẳng người lên, vuốt lại mái tóc dàibị gió làm rối tung của mình.
Không dám tin vào mắt mình, Thành Chí Đông bước lên một bước, rồi lại đứng lại.
Muốn lên tiếng gọi cô, nhưng không sao cất được lên lời, trong đầu anh như có gì nổ tung, trong ý thức của mình thì anh đã lao về phía đó, nhưng dưới chân như bị xích chặt, muốn cũng không thể nhấc lên được.
Vừa xuống xe Lận Hòa đã đưa tay ra đỡ, nhưng Diệp Tề Mi vẫn đẩy ratránh, quay đầu sang nói cảm ơn.
Cô thoáng nhìn thấy hình bóng cao lớn thân thuộc của một người đứng sừng sững trong bóng tối, cô sững lại, cứ ngỡ là ảo ảnh.
Nhìn kĩ lại lần nữa, vẫn còn ở đó, không phải là ảo ảnh do bộ não đã hỗn loạn suốt hai ngày nay của cô tạo ra, không nghĩ nhiều tới những chuyện khác, phản ứng đầu tiên của Diệp Tề Mi là trái tim cô như được nới lỏng.
Chí Đông, thì ra anh vẫn bình an vô sự.
Muốn gọi anh, hình bóng cao lớn trong bóng tối đó bỗng động đậy, chỉ vài bước chân đã tới trước mặt cô, giọng khan đặc: “Tề Mi, em đi đâu vậy?”.
Giọng điệu này… bao nhiêu tiếng lòng cô muốn nói với anh đột nhiên bị giọng điệu chất vấn của anh ngắt lời, Diệp Tề Mi mở to mắt nhìn anh, cô tròn mắt ngẩng đầu nhìn anh như một đứa trẻ bị chấn động mà không rõ nguyên nhân.
Cô không trả lời, có thứ gì đó lạ lẫm đang hoành hành ngang ngược trong đầu anh, anh giơ tay lên túm lấy cô: “Em nói đi chứ!”.
“Anh Thành”. Bàn tay sắp chạm tớicánh tay của cô bị chặn lại trên không, giọng Lận Hòa dù nhẹ nhưng hết sức kiên định: “Tề Mi vừa từ bệnh viện về, xin anh thận trọng”.
“Anh tránh ra”. Hất tay anh ta ra, giọng Thành Chí Đông càng lúc càng lớn: “Em tới bệnh viện làm gì? Tại sao lại đi cùng anh ta? Còn con đâu? Tề Mi, em mau nói đi!”.
“Thành Chí Đông”, cô nén giọng xuống hít thở, Diệp Tề Mi nhìn anh trừng trừng như không dám tin vào mắt mình.
Khuôn mặt anh trong bóng

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT