|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
bước chậm lại, lúc này anh đã sắp đi ra khỏi cửa lớn, khu phòng đợi lúc nào cũng đôngnhư mắc cửi, dù muộn tới đâu cũng vẫn có rất nhiềungười trông ngóng hướng về phía cửa ra.
Giữa đám đông ồn ào đó có người giơ tay lên vẫy vẫy anh, thấy bộ dạng như không tin vào mắt mình của anh, cô cười rất tươi, hai khóe môi cong lên cao, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
Niềm vui quá bất ngờ, anh bước nhanh tới chỗ cô đứng, quên cả tắt điện thoại.
Nhưng vừa ôm cô trong tay câu đầu tiên là trách móc, “Chẳng phải bảo em không phải đi đón sao, muộn thế này, ngoài trời còn có tuyết”.
“Tuyết ngừng rơi từ hôm qua rồi. Nếu không máy bay của anh làm sao mà hạ cánh được?”.
Nhìn anh phong trần mệt mỏi, trên người còn vươngmùi máy bay quen thuộc, nhưng cô vùi đầu vào ngực anh chỉ cảm thấy rất yên tâm, cảm thấy vô cùng vui vẻ, Diệp Tề Mi thậm chí còn nhón chân thơm nhẹ vào má anh một cái.
Ngọt ngào quá, không ổn rồi, nếu không phải chút ýthức còn sót lại nói với anh rằng đây là nơi công cộng đông người, Thành Chí Đông đã thể hiện tình cảm dạt dào như núi lửa tuôn trào của mình ngay tại chỗ.
Ra khỏi khu nhà chờ, một cơn gió lạnh lùa tới, cô mặc một chiếc áo khoác ngoài khá dài, khăn quấn nhẹ nhàng quanh cổ, lúc này như hơi co người lại, Thành Chí Đông dang tay ra, ôm chặt lấy eo cô, khuôn mặt Diệp Tề Mi áp sát vào vai anh, ấm áp vôcùng.
Đến chỗ đỗ xe anh vẫn còn lưu luyến nụ hôn vừa rồi, sau khi ngồi vào ghế lái, anh giơ tay kéo cô vàolòng hôn tới tấp.
Nụ hôn mạnh mẽ và kéo dài khiến mặt cô đỏ hồng lên, đẩy anh ra, Diệp Tề Mi thở dốc.
“Kẻ cướp, đừng làm bừa”.
Tay bắt đầu không ngoan ngoãn, anh cười dỗ cô, “Tại sao không thể làm bừa, anh không làm bừa vớiem thì với ai đây?”.
Không thể để anh lấn tới nữa, Diệp Tề Mi vừa cười vừa tránh nói nhỏ, “Em nói thật đấy, cẩn thận nhóc kẻ cướp”.
Cô vừa nói vừa cười nên có chút mơ hồ, thoạt tiên anh hoàn toàn không hiểu, cho tới khi hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó, mọi hành động của Thành ChíĐông đột ngột dừng lại, ngẩn người không biết nói gì.
“Này?”. Đợi một lúc vẫn không thấy anh phản ứng gì, Diệp Tề Mi huơ huơ tay trước mặt anh, đang định nói lại lần nữa thì tay đã bị anh giữ chặt, ThànhChí Đông nhìn cô chằm chằm, sau đó ngập ngừng xác nhận lại, “Ý em là chúng mình có con rồi”.
Nhìn biểu hiện của anh lúc này, khóe môi Diệp Tề Micong lên như cười, mím chặt môi rồi gật đầu, định nói gì đó nhưng anh đã cười híp mắt chẳng nhìn thấy gì nữa, nắm chặt nắm tay giật mạnh một cái bật ra từ yes.
“Ngốc ạ”.
Bị sự hưng phấn của anh truyền sang, Diệp Tề Mi cười rất tươi.
Xe ra khỏi tầng hầm lên tới mặt đất mới biết tuyết đã lại rơi từ bao giờ, tuyết không lớn lắm nhưng những bông tuyết trắng bay bay trong không khí, trở nên tuyệt đẹp trong ánh đèn đêm.
Đường cao tốc từ sân bay về thẳng tắp thênh thang, trên đường không có nhiều xe, nhưng một người có thói quen lái xe như bay như anh hôm nay bỗng dưng hết sức thận trọng, đi với tốc độ rất chậm, lại còn thỉnh thoảng quay sang nhìn cô, nở nụ cười hạnh phúc.
Cô cũng cảm thấy rất vui, trong xe thật ấm áp, bên cạnh lại là khuôn mặt thân thương, ngoài kia là cảnh tuyết rơi, còn cả con đường thênh thang trải dài trước mắt cũng mang lại cho cô cảm giác vui vẻ và hạnh phúc, cho dù mọi thứ đều có giá của nó, nhưng giờ khắc này, cô cảm thấy tất cả đều rất tốt, tất cả đều rất xứng đáng.
Ngoại truyện 1: Chuyện về Nữ hoàng và kẻ cướp sau này
Vào giây phút đó cô hiểu ra rằng, một người phụ nữ mạnh mẽ tới mức có thể trở thành Nữ hoàng là chuyện rất đáng kiêu ngạo, nhưng niềm vui lớn nhất của người phụ nữ thực ra chỉ đơn giản là làm một người phụ nữ thật sự mà thôi.
No 1.
Vì biết tin có nhóc kẻ cướp mà Thành Chí Đông vui tới mức cả đêm không ngủ được, sáng hôm sau lậptức kéo Diệp Tề Mi tới bệnh viện.
Diệp Tề Mi lần này sau khi biết tin mình có thai không tìm gặp bác sĩ Lí Vân nữa, một là sau lần hiểu lầm lộn trước cũng thấy hơi ngại, hai là Lí Vân và mẹ cô vốn là chỗ thân thiết, cô không muốn thông báo với ba mẹ chuyện mình có thai trước khi Thành Chí Đông biết tin.
Nhưng Thành Chí Đông rất kiên quyết, đồng thời còn tìm cả kết quả kiểm tra lần trước đã được cất kĩ để mang theo, nói rõ rằng muốn đi gặp vị bác sĩký tên cuối cùng trong bản báo cáo này.
Khi gặp được Lí Vân, chị đang ngồi tán gẫu với các đồng nghiệp trong phòng, buổi trưa nên phòng thí nghiệm của chị khá yên tĩnh, có thói quen dùng hoa quả sau bữa cơm, chị vừa rửa xong dâu tây, đang vừa ăn vừa tám chuyện.
Khi có y tá gõ cửa chị đang cười rất tươi, cửa vừa mở ra nhìn thấy Thành Chí Đông và Diệp Tề Mi đứng sau lưng cô y tá, chị sững lại.
Bệnh viện người đến người đi nhiều, nhưng hai người này dù đi đến đâu cũng cho người ta cảm giác như hạc giữa bầy gà, lần thứ hai thấy Diệp Tề Mi xuất hiện cùng với một người đàn ông mà trông sắc mặt lại rất vui tươi, nhìn thế kia chắc không phải tới để khám bệnh, Lí Vân cứ ngồi đó nhìn họ không nói gì.
“Chị”. Diệp Tề Mi chào trước.
“Chị là bác sĩ Lí?”. Liếc mắt nhìn lại kết quả kiểm tra đang cầm trên tay, Thành Chí Đông hỏi thẳng.
Bìa ngoài của tập kết quả kiểm tra có dán ảnh của Diệp Tề Mi, Lí Vân nhìn lướt qua, lập tức bừng tỉnh,“Anh là ai? Sao báo cáo kiểm tra sức khỏe của Tề Mi lại nằm trong tay anh?”
“Tôi là Thành Chí Đông”. Anh cũng trả lời rất nhanh, Diệp Tề Mi nhìn xung quanh một lượt rồi mớinói, “Chị, bọn em có thể nói chuyện riêng với chị không?”.
Cô y tá vẫn đứng bên cạnh không có ý định rời đi, những đồng nghiệp cùng phòng cũng đang nhìn họ với ánh mắt hiếu kì, ai ai cũng háo hức chờ đợi muốn biết chuyện gì đang xảy ra.
Thành Chí Đông? Nhìn lại anh một lần nữa, chị lại nhớ tới cái hôm chị túm tay anh chàng dắt theo con chó lớn, Tề Mi vội vàng đứng dậy giải thích, còn nói là không phải anh ta.
Không phải anh chàng đó, vậy anh chàng đang đứng đây rốt cục là có phải hay không?
Dù sao cũng phải xua đám người này đi ra chỗ khácđã, Lí Vân yêu cầu cô y tá và đám đồng nghiệp đang háo hức hóng hớt ra ngoài, xong xuôi mới mờihọ vào trong.
Sau khi cửa được đóng lại chị mới bắt đầu nói, chị quay qua nhìn trực diện vào Thành Chí Đông, “Tôi chính là bác sĩ Lí, Tề Mi là em học khóa dưới với tôi”.
Đã được nghe danh vị bác sĩ này qua lời kể của Tề Mi, Thành Chí Đông tỏ ra khách khí, “Chào chị, trong bản báo cáo kết quả kiểm tra sức khỏe của Tề Mi lần trước có ghi sau khi cô ấy mang thai hệ miễn dịch có vấn đề, tôi muốn hỏi xem liệu tình trạng này có tái diễn hay không?”.
Nghe xong câu này mắt Lí Vân như mở to hơn, đang định nói thì lại thấy Thành Chí Đông đặt bản báo cáo kết quả lên bàn lật giở, vốn trước kia chỉ là một bản báo cáo mỏng vài trang, sao giờ lại trở nên dày cồm cộp thế kia, nhìn kĩ lại thì thấy phía dưới còn có một tập khác.
Tò mò không đừng được chị bèn cầm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




