watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9065 Lượt

thở phào nhẹ nhõm, lập tức nở nụ cười khoe hàm răng trắng tinh, gật đầu rất mạnh, ngay sau đấy bị Diệp Tề Mi trừng mắt cảnh cáo tại trận.
Ông Diệp lên sau, lúc đó mới vỗ vỗ vào vai anh, ha ha cười lớn, “Mau về đi, cố gắng nhé”.
Trái tim như được sưởi ấm, Thành Chí Đông có cảm giác mình đã tìm về được với tổ chức, ba mẹ Bảo Bảo, hai bác nhìn thấy cả rồi chứ? Đã thấy sự vất vả của cháu rồi chứ? Vậy thì nhờ hai bác, mọi người phải cùng nhau cố gắng nhé.
Không thể nói ra miệng, ba người họ dùng ánh mắt để trao đổi suy nghĩ lần cuối cùng, nội dung rất đơn giản, cho dù cô có là lô cốt, thì cũng phải công kích bằng được.
Diệp Tề Mi đứng bên cạnh trớn mắt không màng tớihình tượng, thật quá đáng, coi cô là người vô hình phải không?
Hai người quay xuống dưới nhà lên xe quay về, xa cách hai tuần, vừa quay về lại gặp phải tình huống hỗn loạn như thế, cuối cùng cũng có thể ở riêng vớinhau, đóng cửa xe vào mới cảm thấy có thể yên tĩnh ở bên nhau mới khó khăn đáng quý biết bao.
Xung quanh tĩnh lặng, Diệp Tề Mi bóp bóp vai, nghiêng đầu nhìn anh, lại nghĩ tới bài Vịnh hoa mai đó, không nhịn được cô liền phì cười.
Không có ánh đèn, xe vừa khởi động, ánh sáng lờ mờ phát ra từ mặt bảng điều khiển, trong thành phố nên không thấy ánh trăng, những cột đèn đường xếp thành một hàng dài uốn lượn theo con đường, ánh đèn màu vàng dịu mát thành một dài dài xa tít.
Nụ cười của cô sáng bừng giữ thứ ánh sáng yếu ớt đó, anh cũng cười, khóe mắt cong lên, mặc dù đang lái xe nhưng tinh thần không tập trung, chốc chốc lại quay sang nhìn cô.
Anh tắm xong bước vào phòng ngủ đã thấy cô đangtựa vào thành giường đọc sách, mái tóc vẫn còn hơi ẩm, thả dài xuống và đen nhánh.
Không kìm được, anh tung chăn lên và nằm xuống, một tay tắt đèn, tay còn lại kéo cô lại gần mà hôn, sách vẫn cầm trên tay, Diệp Tề Mi khẽ hét lên, sau đó bật cười, tiếng cười bị anh dùng đôi môi nuốt lấy, dần biến mất trong đêm.
Trong phòng vẫn còn vương lại hương vị thơm ngonquyện vào nhau của cua và rượu gạo, anh cứ ôm cônhư thế trong bóng tối mà hôn rất lâu, sau đó lật người nằm lên trên, khẽ tách đôi chân cô ra, động tác rất dịu dàng.
Gần như đã quên hết tất cả, nhưng Diệp Tề Mi vẫn còn sót lại chút tỉnh táo cuối cùng, chống hai tay lênngực anh, nói như hụt hơi, “Chí Đông, bao cao su”.
“Bảo Bảo, chúng mình sinh một đứa con có được không em? Được không em?”.
Anh đã phủ cả người lên trên người cô, dùng hai khuỷu tay chống trên giường, hơi thở ấm áp, như từng con sóng nhẹ nhàng mơn man tới chỗ sâu nhất nơi tai cô, giọng nói thấp mà tràn đầy khát khao, dường như sợ cô từ chối nên trong đó còn có chứa đựng cả sự cầu khẩn.
Lại nhớ tới quán bánh bao bên đường hôm dó, cửa kính được lau sạch bóng, lộ ra một khuôn mặt trẻ thơ, mái tóc dài và đen, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa đáng yêu, ngẩng đầu nói với mẹ mình điều gì đó, sau đó nhìn về phía cô giơ tay chỉ.
Cô miên man suy nghĩ rồi tự nhiên thở dài nhè nhẹ, Thành Chí Đông lo lắng chờ đợi, nghe thấy tiếng thở dài, cơ thể như cứng đờ, đang định ngẩng đầu lên, bỗng hai má bị đôi tay cô giữ chặt, ấm quá, cô không nói gì chỉ lặng lẽ mỉm cười, nụ cười như hoa nở giữa mùa xuân.
Thành Chí Đông sung sướng tột cùng, phản ứng đầu tiên của anh là không dám tin, chần chừ như muốn xác nhận nhưng lại cảm thấy nhân lúc này thừa thắng xông lên mới là con đường đúng đắn, nhất thời mâu thuẫn nên anh cứ giữ nguyên tư thế đó chăm chăm nhìn Diệp Tề Mi, lần đầu tiên anh hoàn toàn bị choáng váng trong thời khắc quyết định như thế này.
Đoạn kết
Cho dù mọi thứ đều có giá của nó, nhưng ngay tại giờ khắc này, cô cảm thấy tất cả đều rất tốt, tất cả đều xứng đáng.
Lần này khi biết mình có thai Diệp Tề Mi không hề ngạc nhiên.
Cũng phải, Thành Chí Đông thuộc tuýp người hành động, một khi đã quyết tâm làm điều gì đó thì lập tức dốc sức để thực hiện, phải mấy tháng sau mới luyện được một que quickstick hai vạch, ngay đến anh cũng cảm thấy thật không dễ dàng gì.
Sắp Tết rồi, đa phần các công ty đều đã cho nghỉ, nhưng châu Á đâu phải chỉ có Trung Quốc, thời giannày Thành Chí Đông vẫn bận rộn như thường, cô được nghỉ ngơi nên cảm thấy rất khỏe khoắn, sau khi biết mình mang thai liền cẩn thận đi kiểm tra sức khỏe tổng thể lần nữa, mọi thứ đều tốt đẹp.
Muốn thông báo cho anh nhưng sợ nói qua điện thoại không rõ ràng, sau khi cầm kết quả kiểm tra trong tay cô quyết định giữ im lặng, chờ cho tới khi anh quay về Thượng Hải.
Mùa đông năm nay rất lạnh, lại có tuyết rơi suốt mấy ngày liền, hôm nay mặc dù tuyết đã ngừng rơinhưng nhiệt độ vẫn rất thấp, cô là người rất sợ rét, kiến trúc ở sân bay Phố Đông khá rộng, đến tiếng gió rít cũng lớn bất thường, từ khu nhà để xeđi lên phòng đợi, chỉ vài bước chân cũng khiến cô run rẩy.
Cũng may trong phòng chờ khá ấm áp, cô nhìn lên bảng thông tin các chuyến bay, Thành Chí Đông trước khi lên máy bay còn gọi điện cho cô, nhắc nhởcô không được tự lái xe ra ngoài, nhưng các công ty trong nước đã bát đầu nghỉ Tết, lái xe của anh đương nhiên không ngoại lệ, mặc dù trên điện thoạiđã đồng ý với anh nhưng vẫn cảm thấy không yêntâm, vì vậy cô ra khỏi nhà từ rất sớm, lái xe ra sânbay với tốc độ chậm nhất có thể, thời gian đi gấp đôi so với bình thường.
Mọi việc đều bình thường, đến nơi cũng vừa kịp thời gian, cô để lại túi trong xe, cảm giác rất thoải mái, nhẹ nhàng, cô chầm chậm đi vào cửa ra chuyến bay quốc tế tìm một chỗ trống để ngồi.
Vừa xuống máy bay anh vội vàng đi về phía cửa ra,Thành Chí Đông bước từng bước dài, lướt đi nhanh như một cơn gió, trong chớp mắt đã biến mất nơi cuối hành lang.
Thực ra hôm qua anh đã có thể có mặt ở Thượng Hải rồi nhưng vì trong nước có tuyết lớn, toàn bộ các chuyến bay về Thượng Hải đều bị hoãn, hôm nay khó khăn lắm mới có thể cất cánh, nhưng sáng nay khi anh ra sân bay Seoul thì nơi đó bắt đầu có tuyết lớn, không để lỡ làng thêm nữa, anh lái xe thẳng đến Busan, hôm nay ở sân bay Busan không có chuyến nào bay thẳng tới Thượng Hải, nhưng vì đã quyết tâm quay về bằng được, anh đành bay tớiHồng Kông rồi từ Hồng Kông bay về Thượng Hải.
Loanh quanh một vòng như thế, khi anh tới sân bayPhố Đông thì đã gần nửa đêm rồi.
Do thường xuyên bay đi bay lại anh chỉ mang theo mình một chiếc túi nhỏ, tất cả mọi thứ đều giản lược tối đa nên làm thủ tục xuất nhập cảnh khá nhanh, theo thói quen vừa ra khỏi cửa là gọi điện thoại cho cô, anh vừa đi vừa bấm số, điện thoại vừa đổ chuông đã có người bắt máy, giọng Diệp Tề Mi ở đầu dây bên kia nghe rất rõ, “Chí Đông, anh đến rồi à?”.
“Bảo Bảo, anh vừa xuống máy bay, em chưa ngủ sao?”
Có tiếng cười nhỏ vọng tới, bên đó khá ồn ào, lạ hơn nữa là giống hệt âm thanh ở chỗ anh, thậm chí giọng nữ trên loa báo lịch trình các chuyến bay cũngy hệt.
Hơi sững lại, anh hỏi dồn, “Em đang ở đâu? Sao ồn ào thế?”.
“Em vẫn ở đây, không đi đâu cả, hôm nay lạnh thếnày mà sao anh mặc phong phanh thế? Muốn chết cóng hay sao?”.
Thoạt tiên Thành Chí Đông không hiểu, tay anh giữ điện thoại, chân

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT