|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lạnh, hôm nay dưới khu nhà Diệp Tề Mi có một chiếc xe màu bạc từ từ rẽ vào, đỗ rất gọn bên cạnh vườn hoa, bà Tiền tính cách nóng vội, xe vừa đỗ đã mở cửa bước xuống, vừa gọi chồng vừa trách mắng, “Đã lái xe lâu như vậy rồi mà vẫn còn chậm thế, trời tối rồi đây này”.
Ông Diệp tính tình ôn hòa chỉ cười ha ha, cầm theo chiếc làn mây bước xuống xe, “An toàn là trên hết mà, mấy con cua này mang đến cho Bảo Bảo, chúng ta có lên nhà đợi con về không?”.
“Tề Mi hôm nay có phiên xử, tôi vừa gọi điện tới văn phòng, đồng nghiệp của nó nói vậy. Chúng ta lên trên nhà rửa cua sạch sẽ rồi để sẵn vào nồi hấp, sau đấy gọi điện bảo nó về sớm một chút”.
“Cũng được”.
Một người ra lệnh còn người kia thực hiện, ông Diệp xách chiếc làn đi lên phía trước.
Căn hộ chung cư này là do con gái tự mua sau khi đilàm, dù không thường xuyên lui tới nhưng hai ông bà vẫn có một bộ chìa khóa, quen đường thuộc lối, lên tới nơi hai ông bà tự mở cửa vào nhà.
Đã lâu rồi không đến, bà Tiền tính cẩn thận, vừa bước vào trong nhà đã có cảm giác gì đó khang khác, trên tủ giày xuất hiện một đôi găng tay chuyên dùng để chơi golf, trên giá sách nhỏ cạnh bộsofa trong phòng khác có một chiếc đồng hồ của đàn ông màu đen, mặt đồng hồ rất phức tạp, nhìn đã biết không phải loại rẻ tiền.
Vào phòng tắm, trên kệ kính bộ dao cạo râu và bọt cạo râu được để rất ngay ngắn, cầm lên nhìn qua, bà Tiền bất giác nhắm chặt mắt lại.
Đàn ông thì vô tâm hơn, sau khi đi lên nhà ông Diệpxách thẳng giỏ cua vào bếp, trong bếp có một chiếckệ dùng để chuẩn bị đồ nấu ăn, ông cho cua vào trong bồn rửa xong, đang định mang chiếc giỏ ra ban công để nhưng thứ đập vào mắt ông lúc đó khiến ông kinh ngạc kêu lên, “Mẹ Bảo Bảo, mẹ BảoBảo!”.
“Chuyện gì vậy?”. Bà Tiền nghe thấy tiếng gọi liền đi tới.
Ông Diệp chỉ vào dụng cụ chơi golf dựng ngoài ban công trợn mắt, “Bảo Bảo bắt đầu chơi golf rồi sao? Chẳng phải nó rất bận, bắt đầu chơi thứ này từ baogiờ?”.
Hai ông bà quay sang nhìn nhau, sau đó có tiếng lạch cạch ngoài cửa, là tiếng chìa khóa.
Con gái về rồi sao? Thật đúng lúc, hai ông bà đang có rất nhiều chuyện muốn làm rõ, cả hai cùng lao ra ngoài, cùng đồng thanh định gọi “Bảo Bảo” thì cánh cửa mở ra.
Đúng là rất trùng hợp, lẽ ra nửa đêm hôm qua Thành Chí Đông đã có mặt ở Thượng Hải nhưng chuyến bay bị hoãn đột ngột nên chín giờ sáng nay mới xuống sân bay, anh vội về thẳng công ty chủ trìcuộc họp, trong lòng đang rối bời, khó khăn lắm mới đợi được tới khi cuộc họp kết thúc, anh liền về lái xe xe về thẳng đây.
Cả hai phía đều không có sự chuẩn bị tâm lý, cửa vừa mở ra cả ba người đều sững lại, câu đầu tiên bật ra khỏi đầu mỗi người mỗi khác, ông Diệp thì nghĩ thì ra là tên tiểu tử này, có thể được Bảo Bảo tin tưởng mà ra vào nhà tự nhiên, thật dễ dàng cho cậu ta quá.
Còn bà Tiền lửa giận phừng phừng, đã về sống với nhau rồi mà không cho ba mẹ gặp mặt một lần, nha đầu này, về đây rồi xem.
Thành Chí Đông là người suy nghĩ nhiều nhất, càngnghĩ càng ảo não, di truyền là điều rất kỳ diệu, Tề Mi rất giống với hai khuôn mặt đang đứng trước mặt anh lúc này, hơn nữa hai vợ chồng họ còn đứnggiữa cửa rất ngang nhiên, đến tên ngốc cũng có thể đoán ra họ nhất định là ba mẹ của Bảo Bảo.
Anh đã có ý định gặp họ, vì lần gặp đầu tiên mà anhđã chuẩn bị không biết bao lâu, dồn toàn bộ tinh thần vào việc đó, nhưng người tính không bằng trời tính, sau khi bàn bạc với Tề Mi xong còn chưa bướcvào giai đoạn thực hiện thì anh bị tổng công ty triệu tập về Mỹ, ở bên đấy vừa đúng hai tuần giờ mới quay lại Thượng Hải, không ngờ vừa về đã gặp phải tình huống này.
Đúng là anh muốn gặp ba mẹ cô nhưng lại không chuẩn bị cho tình huống gặp mặt như thế này, không biết họ đang nghĩ gì nhưng đột nhiên có một người đàn ông lạ tự mở cửa vào nhà con gái mình thì dù ba mẹ có thoáng tới đâu cũng khó lòng mà chấp nhận được phải không? Hoàn toàn khác xa vớinhững gì anh tưởng tượng về lần gặp đầu tiên, giờ phải làm thế nào cho phải đây?
Cứ đứng ngẩn ra một lúc lâu cuối cùng người đầu tiên lên tiếng lại là bà Tiền, nói một câu khá ngắn gọn nhưng giọng điệu rất lợi hại, “Đừng đứng mãi đấy nữa, vào nhà rồi nói”.
“Hả?”. Từ trước tới giờ chưa từng có ai nói chuyện với anh kiểu đó, Thành Chí Đông nhất thời không kịp phản ứng, miệng lắp bắp buột ra một từ.
Nhìn anh với ánh mắt thông cảm, ông Diệp lên tiếngphá tan bầu không khí nặng nề, “Cậu chắc là người bạn mà Bảo Bảo nhà tôi đã từng nhắc đến phải không? Đây là mẹ Bảo Bảo, tôi là ba nó”.
“Ông Diệp!”. Bất mãn với biểu hiện thân thiết của chồng, bà Tiền lập tức trừng mắt.
Được tôi luyện nhiều năm như vây, theo thói quen ông Diệp cười xòa, làm bộ như đột nhiên nhớ ra việcgì đó, “Ai dô, lũ cua của tôi bò hết ra ngoài rồi”. Vừa nói ông vừa quay người chạy vào bếp, trong chớp mắt đã biến mất trước ánh mắt ngỡ ngàng của Thành Chí Đông.
Trước mặt chỉ còn bà Tiền với khí thế khiến người ta khiếp sợ, haizz, không hổ là mẹ của Nữ hoàng, đúng là rất khác người. Mặt dày cúi đầu gọi một tiếng bác gái, mặt mũi Thành Chí Đông hết sức rầurĩ.
Cửa vừa đóng vào lại bị đẩy ra, Diệp Tề Mi vừa bước vào, không vội lên tiếng, nhìn thấy Thành ChíĐông và mẹ mình, lập tức đứng giữa hai người, quay mặt sang phía bà Tiền, gọi nhỏ: “Mẹ”.
Biết là buổi tối Thành Chí Đông sẽ về nên hôm naysau khi phiên tòa kết thúc cô không quay lại văn phòng nữa, đi thẳng về nhà.
Đi đường vẫn rất thong dong, theo như thường lệ thì chắc chắn anh cũng không về sớm, vì thế cô định đi gội đầu để thư giãn một chút sau đó mới vềnhà đợi anh.
Nhưng còn chưa lên nhà đã biết có chuyện lớn rồi, mặc dù trời lúc đó khá tối, nhưng chiếc xe Q7 của Thành Chí Đông vẫn đập vào mắt rõ ràng, cũng không thể không nhận ra xe của ba mình, lúc này cảhai chiếc xe đều xuất hiện ở đây, lặng lẽ đỗ cạnh vườn hoa, còn cái trước cái sau rất thẳng hàng như là đã có hẹn ngầm từ trước vậy. Nhưng cô dùng đầungón chân để nghĩ cũng biết là chắc chắn không phải hẹn ngầm, nếu chỉ có ba tới thôi thì chuyện cũng không to tát lắm, chỉ sợ mẹ cũng đi cùng, đột nhiên thấy Thành Chí Đông xuất hiện, không biết mẹ sẽ nổi trận lôi đình thế nào.
Không kịp suy nghĩ gì nhiều, cô bước nhanh lên lầu, vừa tới cửa thì thấy cánh cửa màu trắng bị đóng sập lại trước mắt, không chút chần chừ, cô đưa tay đẩy cửa bước vào.
Đúng là tình huống xấu nhất, trên mặt mẹ mặc dù không có biểu hiện gì nhưng theo quan sát của cô thì chắc cơn giận sắp bùng nổ rồi, còn Thành Chí Đông vẻ mặt ngỡ ngàng, đứng sững trước mặt bà, không thốt lên lời.
Không thấy mẹ trả lời, chỉ có ba cô đang ở trong bếp nghe thấy có động tĩnh liền chạy ra, nhìn thấycon gái lập tức lên tiếng, “Bảo Bảo, cuối cùng thì con cũng đã về, tốt rồi tốt rồi, mọi người vào cả trong nhà ngồi xuống nói chuyện, ba đang hấp cua, sắp được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




