watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9064 Lượt

bế cậu bé trong tay đi lên phía trước, cửa phòng họp khép hờ, bên trong toàn những nhân vật cấp quản lí, Thành Chí Đông ngồi ở đầu bàn làm chủ tọa, vừa xem tài liệu trong tay vừa nghe báo cáo.
Lại thở dài, Daisy thả cậu bé đang bế trong tay xuống, điều chỉnh lại hướng bò cho cậu bé, cuối cùng vỗ vỗ vào cái mông đóng bỉm đó đẩy nhẹ mộtcái.
Lập tức cậu bé lắc lư bò lên phía trước, tốc độ khá nhanh, mục tiêu chính xác, trong chớp mắt đã bò vào bên trong phòng họp.
Nó bò dưới gầm chiếc bàn dài, dưới đó vô cùng rộng rãi, tất cả nhân viên cấp quản lí đều đã tạo thành thói quen, khi vào họp đều để chân gọn gàng dưới ghế, không ai vắt ngang vắt dọc.
Cuối cùng cũng bắt được mục tiêu, túm lấy gấu quần của ai đó cậu bé cố gắng ngồi dậy, không được, thử lại lần nữa, vẫn không được, nó bắt đầu khó chịu, thế là ngoạc mồm ra khóc.
Một đôi bàn tay lớn thò xuống, chỉ một nhấc đã bếbổng cậu bé lên, Thành Chí Đông nói với con trai,"Tiểu Quả, con đói rồi phải không?".
Những người ngồi hai bên bàn đều thở phào, bắt đầu nở nụ cười nhẹ nhõm, Thành Quả là khách thường xuyên của phòng họp này, họ vô cùng chào đón sự xuất hiện hết sức đúng lúc của cậu bé, đặc biệt là khi Thành Chí Đông bắt đầu cười, buổi họp trở nên khó mà chịu đựng thì cậu bé thực sự được coi như vị cứu tinh duy nhất của họ.
Công ty có chế độ phúc lợi sau sinh rất chu toàn dành cho những nhân viên cấp quản lí trở lên, trongtòa nhà còn bố trí một nhà trẻ, mời cô giáo có chuyên môn về chăm sóc cho con cái của những nữ nhân viên cấp quản lí.
Thành Quả là trưòng hợp đặc biệt đầu tiên theo ba đến văn phòng, hơn nữa ba cậu bé lại là người đứng đầu của toàn bộ khu vực châu Á, ngay lập tức trong công ty bắt đầu dấy lên một cuộc cách mạng không nhỏ.
Những nhân viên cấp quản lí là nam ban đầu cảm thấy không thể chấp nhận nổi, sau dần dần bắt đầucó người học tập làm theo, tới giờ đã có hai, ba người học theo gương anh, thỉnh thoáng mang con tới công ty để hưởng thụ chế độ phúc lợi.
Tuy nhiên Thành Quả là nhỏ tuổi nhất, hơn nữa lại là một cậu bé vô cùng đặc biệt – có đặc quyền tự dora vào phòng họp, chỉ bởi vì cậu bé thích thế.
Một cậu bé mới nửa tuổi lại đặc biệt có cảm tình vớicác cuộc họp của các quản lí, thật là kì lạ.
Nháy mắt đã tới buổi trưa, bữa trưa của hai ba con Thành Chí Đông cùng được giải quyết, một người dùng chất lỏng, người kia dùng chất rắn. Thành Quả uống sữa xong vứt bình sữa còn ấm sang mộtbên rồi lăn lông lốc trên chiếc ghế sofa rộng, nhìn rất thỏa mãn, Thành Chí Đông ngước mắt lên nhìn lần nữa thì cậu bé đã ngủ say, một cánh tay rơi xuống mép ghế mũm mĩm đáng yêu.
Thành Chí Đông cảm thấy buồn cười, anh đi tới nhẹnhàng bế con lên đưa về nhà trẻ, những em bé khác đều đang ngủ trưa, cô giáo đón lấy Thành Quả tươi cười, hết sức nâng niu.
Cũng phải, Thành Quả là một cậu bé rất xinh xắn, lại không quấy không khóc, gặp ai cũng cười toe toét, là minh tinh của cả tòa nhà.
Diệp Tề Mi bận rộn tới tối muộn, khi cô tới nơi thì nhà trẻ đã đóng cửa tự bao giờ, phòng Thành Chí Đông vẫn sáng đèn, Thành Quả một mình ngồi giữađống đồ chơi tự chơi một mình rất ngoan ngoãn.
Đẩy cửa ra nhìn thấy cảnh ấy cô mím môi cười, bước vào bế con lên mới đánh tiếng, "Vất vả cho anh quá, ba cá ngựa ạ!”.
"Không có gì, đây là việc mà ba cá ngựa nên làm". Thành Chí Đông đứng dậy đi tới hôn lên má cô, giọng anh rất vui vẻ.
"Cùng về nhà nhé? Hay là em đưa Thành Quả về trước?"
Anh định đón lấy Thành Quả từ tay cô nhưng cậu bé hết sức không hợp tác, cứ túm chặt lấy cổ áo mẹ.
Khẽ bật cười, Thành Chí Đông trả lời, "Em xem con kìa, nhỏ thế mà đã biết nhà mình ai là người lợi hạihơn rồi".
Nói xong vẫn giơ tay ra, "Nhóc, cũng không thèm nểmặt người đã trông con cả ngày sao, mau qua đây với ba".
Thành Quả vẫn không buông tay, giờ đang là cuối tháng tư, Diệp Tề Mi mặc áo khá mỏng, chỗ nút áo trên cùng bị bàn tay nhỏ xíu của cậu con trai kéo làm hai chiếc cúc bung ra, sắc xuân hé mở…
Ánh mắt anh nóng rực lên, hai tay Thành Chí Đông vẫn đặt trên người con, nhưng mắt thì không biết đang đặt vào đâu.
Bất lực với hai kẻ một lớn một bé, Diệp Tề Miđặt cậu con trai xuống trước, sau đó giơ tay ra bịt mắt của Thành Chí Đông lại, "Đừng nhìn nữa, về nhà thôi".
"Được, về nhà". Anh trả lời vô cùng dứt khoát, một tay nhấc bổng cậu con trai hiếu động dưới đất lên, một tay khoác vai cô, cùng nhau bước ra ngoài.
Về nhà, anh thích từ này, vô cùng thích.
Chương 10: Hôn nhân là keo dán sắt
Chúng ta đều là những cá thể độc lập, vì bị thu hút bởi nhau nên mới ở bên nhau, giống như người đang sắp chết đói nhìn thấy một bàn đầy sơn hào hải vị, lúc được ngồi vào bàn ăn ai chẳng vui mừng hớn hở? Nhưng hôn nhân không giống thế, hôn nhân chính là keo dán sắt trên mặt ghế, ăn xong bạn vẫn phải ngồi, ăn no rồi vẫn phải ngồi, có chết no cũng vẫn phải ngồi trên chiếc ghế đó.
Không thừa nhận là mình đang chờ đợi, nhưng sau một tuần cuối cùng cũng có tin tức từ Ân Như, dù đãcó chuẩn bị về mặt tinh thần nhưng cô vẫn cảm thấy có chút căng thẳng.
“Tề Mi, cậu rảnh không? Cùng đi ăn tối nhé?”.
Giọng Ân Như vọng tới từ đầu dây bên kia hết sức bình tĩnh, không có sự vui vẻ như lần trước báo tin mình có thai.
“Được, sau khi tan sở nhé?”.
“Cũng được, mình đợi cậu ở nhà hàng”.
Cô cúp máy rất dứt khoát, nhưng khi Diệp Tề Mi lái xe tới nhà hàng, chỉ vài bước chân nữa là bước vào cửa mà sao cô cảm giác như mình đi rất chậm.
Ân Như vẫn để mái tóc ngắn gọn gàng như thế, cô ấy đã đến trước, lúc này đang ngồi bên bàn, cúi đầu lật giở thực đơn.
“Hey”. Diệp Tề Mi cất tiếng chào nhỏ.
Ân Như ngẩng đầu, mỉm cười, sau đó vỗ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh.
Nhà hàng Ấn Độ, tiếng nhạc du dương, chiếc bàn thấp đặt trên thảm mềm, những chiếc gối tựa lớn được đặt khắp nơi, phía trên là những chiếc chụp đèn kiểu Châu Á, chỉ chiếu một khoảng sáng tròn lên mặt bàn.
Khách khá đông nhưng vẫn giữ được không khí riêng tư, mỗi bàn dường như là một thế giới thu nhỏ.
“Cậu ổn chứ?”. Nghiêng đầu qua hỏi cô ấy, Diệp Tề Mi đưa tay nhận quyển thực đơn mà nhân viên phụcvụ vừa mang tới, nhẹ nhàng cảm ơn.
“Cậu muốn hỏi về mặt nào?”. Mặc dù Ân Như từ nhỏ sống ở nước ngoài nhưng lại có một đôi mắt nhỏ dài kiểu Trung Quốc truyền thống, lúc này nhìnở khoảng cách gần, cô ấy có một vẻ đẹp mâu thuẫn.
Còn chưa kịp trả lời
Chương 11: Tình yêu đơm hoa kết trái
Gió mưa đưa tiễn xuân đi, Tuyết bay chào đón xuân về cùng ai, Non cao băng đóng chặt rồi, Mà cánh hoa ấy vẫn tươi muôn phần.Tươi nào phải để tranh xuân, Tươi là để báo tin xuân đã về, Tưng bừng đợi khắp sơn khê, Hoa này trong đám hoa kiacùng cười [1">
[1"> Bản dịch thơ bài Bốc toán tử – Vịnh hoa mai của Mao Trạch Đông của Xuân Thủy
Thời tiết dần chuyển

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT