watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9066 Lượt

kia hít một hơi thật sâu, “Tổng giám đốc, Daisy nói vợ anh sắp sinh rồi, hỏi anh có thể quay về ngay không?".
Toàn bộ âm thanh và cử động đều đột ngột ngưng lại, trướccác con mắt đổ dồn về phía mình, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên mặt Thành Chí Đông, mặt biến sắc, anh co chân chạy ra ngoài.
Anh phóng xe như bay trên đường, bấm điện thoại gọi cho Tề Mi, không có ai nghe máy, lại gọi cho Daisy, nghe xong màn báo cáo lắp ba lắp bắp của côsắc mặt anh rạng rỡ, phải một lúc sau mới thốt ra một câu "Là cô yêu cầu cô ấy mang tài liệu tới phải không?".
Oan uổng quá…! Tim vẫn đang đập như đánh trống trong lồng ngực, Daisy ngay lập tức cảm thấybầu trời trở nên u ám, "Không, không, em đã nói là em sẽ tới lấy nhưng chị ấy từ chối!".
Thành Chí Đông đã vòng xe vào khu đỗ xe của bệnh viện, không nói nhiều nữa, anh mở cửa xe nhảy xuống, sải bước đi vào bên trong.
Diệp Tề Mi đã được đưa vào phòng sinh, Daisy đang cắn chặt môi đứng ngoài phòng chờ, nhìn thấyanh lập tức chạy tới.
Không có thời gian nghe cô nói, anh đi tìm gặp thẳngbác sĩ, bệnh viên tư này dịch vụ khá tốt, anh đã đưa Diệp Tề Mi tới đây khám thai nhiều lần nên mọingười ai cũng biết, đúng lúc đó y tá trưởng cũng vộivàng chạy lại, vừa cười vừa trấn an anh, "Sinh trước hai tuần cũng là bình thường, giờ chị nhà đangở trong phòng chờ sinh, anh có muốn vào không?".
Vớ vẩn, đương nhiên là anh muốn vào rồi.
Còn chưa kịp trả lời thì đầu hành lang bên kia có tiếng ai gọi, lần này là ông bà Diệp, nhận được điện thoại vội vàng tới ngay, vừa tới gần anh bà Tiền đã hỏi: "Chí Đông, thế nào rồi?".
Mặt Thành Chí Đông trắng bệch, trên trán lấm tấmmồ hôi, ông Diệp thấy vậy liền nhớ tới hình ảnh củamình năm đó, bước lên vỗ vỗ vai anh, "Không sao, không sao, ngày trước mẹ Bảo Bảo sinh rất dễ, Bảo Bảo cũng sẽ không có chuyện gì đâu".
Bên ngoài náo nhiệt thế nào thì cũng không làm ảnhhưởng tới Diệp Tề Mi, lúc này cô đang nằm trên giường nghiến chặt răng chịu đựng mỗi lần cơn đauthúc tới thì mơ hồ nghe thấy phòng bên cạnh có tiếng ai nói nhỏ, "Anh Thành, mời anh vào phòng diệt khuẩn trước đã".
Đột nhiên cô mở trừng mắt túm lấy bác sĩ, "Không được, không được để anh ấy vào, tôi sẽ tự sinh".
Có vào hay không thì cô cũng phải tự sinh thôi, làm gì có ai tốt số tới mức tìm người vào sinh hộ chứ? Bác sĩ y tá mặt mày đăm chiêu, nhưng thấy vẻ mặtkiên quyết của cô, đành chạy ra ngoài thông báo với Thành Chí Đông.
Cuối cùng ngườỉ vào là bà Tiền, bà cúi đầu vỗ nhẹ vào

vai cô gọi Bảo Bảo, đầu tóc đã mướt mồ hôi, Diệp Tề Mi nhìn thấy mẹ không kìm được kêu lên.
"Mẹ ơi, đau quá".
Rất ít khi nhìn thấy bộ dạng vừa yếu đuối vừa mỏng manh như lúc này của con gái, bà Tiền thấy tim mình đau nhói nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười,"Phụ nữ sinh con đều đau như vậy đấy, sao con lại không muốn cho Chí Đông vào?".
"Trước đấy anh ấy đã lo lắng như thế, con sợ anh ấy sẽ xỉu mất".
Nói cũng đúng, bà Tiền nhớ lại bộ dạng của Thành Chí Đông, tỏ vẻ thông cảm gật gật đầu.
Cô nói tiếp giọng nhỏ hơn, "Hơn nữa trông con lúc này không được đẹp cho lắm, không muốn để anh ấy thấy".
Đúng là rất có lý, mọi người trong phòng chờ sinh lúc đó đều bật cưòi.
Cưòi một lúc bà Tiền đưa tay lên lau nước mắt, con gái bà từ nhỏ đã rất tự lập, do yêu cầu của công việc nên ba cô thường xuyên đi công tác vắng nhà, còn bà bận rộn với việc dạy học ở trường, bận rộn tới mức chẳng lo được việc nhà, từ rất nhỏ Tề Mi đã biết tự mình đi học, đi học về nấu cơm tự ăn, làm xong bài tập thì lên giường đi ngủ sớm, thành tích học tập luôn rất tốt, khi vào đại học cũng tự mình thu xếp đồ đạc chuyển vào ký túc xá sống, chưa bao giờ khiến bà phải lo lắng điều gì.
Truóc đây bà cảm thấy như thế rất ổn, sau này khi tốt nghiệp ra công tác cô vẫn đi về một mình, mua một căn hộ chung cư để sống một mình, tự nhiên như không, khiến bà bắt đầu cảm thấy có vấn đề.
Con gái bà là luật sư chuyên thụ lý những vụ án li hôn, thực ra trong lòng bà không tán thành lắm, chỉ vì sợ cô quá quen với việc sống một mình, sau này tuổi ngày càng lớn, nhìn bộ dạng thì đúng là định sống cô đơn cả đời, bà sợ cô thật sự sẽ cô độc một mình cho tới già. Cô con gái chưa bao giờ khiếnbà phải bận tâm lo lắng giờ lại khiến bà đau đầu vì việc chồng con.
Tính cách Tề Mi độc lập, lại thành công trong sự nghiệp, nếu cô quyết tâm theo đuổi chủ nghĩa độc thân, thì nói thật là bà và ông Diệp cũng không biết phải làm thế nào.
Lo lắng cũng vô ích, may mắn sau này lại xuất hiện anh chàng Thành Chí Đông.
Thật đúng là may mắn, thấy con gái bắt đầu có những biểu hiện của một người phụ nữ, sau đó cuốicùng thật sự chấp nhận sự tồn tại của một nửa còn lại bên cạnh mình, bà cảm kích vô cùng.
Bà đang mải mê nghĩ thì tay bị ai nắm chặt.
Cảm thấy rất đau, Diệp Tề Mi túm chặt tay mẹ không chịu buông, mắt bà ướt nhòe, nhưng không phải vì đau lòng, mà ngược lại còn sáng rực lên. Đúng lúc đó thấy mẹ quay sang nhìn mình, Diệp TềMi kinh ngạc, “Mẹ, mẹ khóc đấy à? Thật ra con vẫnổn mà", nói xong không chịu được lại khẽ rên lên vì đau, "Bác sĩ ơi, còn phải đợi bao lâu nữa?".
Haizz, thật hết cách với cô. Mỉm cười, bà Tiền nhìn con gái lắc đầu.
Cuối cùng khi đứa bé ra đời thì Diệp Tề Mi cũng mệt mỏi tới kiệt sức, nghe thấy tiếng khóc quay đầu sang nhìn, bác sĩ ôm một bọc nhỏ tròn tròn tới cạnh cô, "Là một bé trai, nào bắt tay mẹ đi nào".
Em bé mới sinh có khuôn mặt nhỏ xíu ửng đỏ, ngoác miệng ra khóc cật lực, hai mắt khép chặt thành một đường thẳng, giọng rất to.
Tiếng khóc to như vậy, đúng là một nhóc kẻ cướp…
Đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ xíu kia, Diệp Tề Milại một lần nữa yếu mềm chảy nước mắt.
Cô cảm thấy mãn nguyện và hạnh phúc, một thòi gian dài như vậy, thấy rất nhiều mà cũng trải nghiệm rất nhiều, vào giây phút đó cô đã hiểu ra rằng, một người phụ nữ mạnh mẽ tới mức có thể trở thành Nữ hoàng là một chuyện rất đáng kiêu ngạo, nhưng niềm vui lớn nhất của người phụ nữ thực ra chỉ đơn giản là làm một người phụ nữ thật sự mà thôi.
No 3.
Rất lâu sau đó…
Cũng không lâu lắm, nửa năm sau đi.
Hành lang của tòa nhà văn phòng trải thảm màu xám, bước lên có cảm giác mềm mềm xốp xốp, haibên là phòng họp và khu phòng làm việc, lúc này là mười giờ sáng, giờ này đaphần mọi người đang vùi đầu vào làm việc, người đi lại không nhiều, xung quanh rất yên tĩnh.
Daisy ôm tập tài liệu bước ra từ một căn phòng, mụctiêu rất rõ ràng, vừa bước được một bước thì kinh ngạc khẽ kêu lên một tiếng.
Trên thảm có một thứ gì đó nho nhỏ màu xanh ngọ nguậy, thứ đó khá thấp, không cúi đầu xuống thì không thể để ý thấy.
Thở dài, Daisy ngồi xổm xuống bế nó lên, đứa nhóc thơm mà mềm, không hề sợ người lạ, ngược lại còn thích chí cười toe toét, hai má nó phúng phính như con búp bê đồ chơi, ôm trong tay không có cảm giác thật.
Daisy

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT