|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
cãi. Sự kiện ngày 25/08 vừa rồi đã làm tổn thương lòng tự trọng của Bùi Kỷ Trung. Vì vậy, nó khiến Bùi Kỷ Trung tôi chẳng thể nào lấy lại tinh thần nổi. Sau nhiều đêm thảo luận, để cứu con người bảnh trai nhất Hàn Quốc này, tôi quyết định tiến hành vây bắt Hàn Y Nghiên.
3. Tạm thời không nghĩ ra lý do gì, dẫu sao Hàn Y Nghiên đã là người phụ nữ của tôi. Ai dám tranh giành với tôi, người đó phải tự xét lại.
Phương án vây bắt:
1. Hễ những ai thấy Hàn Y Nghiên trong trường, đều phải ghi lại hành tung của Hàn Y Nghiên, đồng thời phải báo cáo cho bộ phận hành chính của nhóm Hip Hop để tiến hành tổng hợp kịp thời.
2. Bất cứ nam sinh nào của trường Thừa Nguyên cũng không được lấy lý do “hỏi bài tập” để tiếp cận Hàn Y Nghiên, ai vi phạm sẽ bị phạt 200 ngàn won, đồng thời vĩnh viễn mất cơ hội tham gia vào nhóm Hip Hop.
3. Nếu những ai thấy Hàn Y Nghiên mỉm cười, trò chuyện, liếc mắt với nam sinh khác, thậm chí có những hành vi táo bạo như ôm cổ bá vai, xin lập tức báo cáo lại với bộ phận bảo vệ của nhóm Hip Hop, hoặc tôi (ai nhìn thấy mà không báo cáo sẽ nhận lấy hậu quả).
Điện thoại: 09875433577.
Điện thoại nhánh: 090875433577-234.
Xem xong lệnh truy bắt, tôi giận muốn bể phổi, một ý nghĩ lướt qua trong đầu, nếu chẳng may Triết Dân thấy lệnh truy bắt này thì sao?!!!
Bây giờ tôi và Triết Dân đang trong giai đoạn quan trọng, Bùi Kỷ Trung nhúng tay vào, quan hệ của tôi và Triết Dân sẽ bế tắc, vậy là kế hoạch thay đổi của tôi không được thực hiện rồi.
Không được, bao nhiêu công lao không thể uổng phí như thế! Tôi càng nghĩ càng giận, vì thế tôi gọi số điện thoại được ghi trong thông báo.
“Có gì nói mau, đang bận đây…” Giọng người nhận điện thoại.
Vừa nghe đã biết đó là giọng nói đáng ghét của Bùi Kỷ Trung. Tôi không thể kìm được sự phẫn nộ của mình: “Cậu tưởng mình là ai mà dám lên mạng truy bắt tôi? Đừng tưởng mình đẹp trai, có ít tiền là ghê gớm lắm, tôi không sợ cậu đâu! Tôi cứ thích liếc mắt với Triết Dân đấy, cậu làm gì được tôi nào!”
Sau khi tức giận xổ một tràng vào điện thoại, chẳng cần biết Bùi Kỷ Trung phản ứng ra sao, tôi dập điện thoại, đánh cạch một tiếng.
Thật đã quá! Tôi nghĩ bụng.
Đối với hạng người như Bùi Kỷ Trung thì không thể mềm lòng được, nhất định phải lấy độc trị độc.
Dám bảo tôi là người yêu của cậu ta! Đúng là nằm mơ! Có chết tôi cũng chẳng để ý đến cậu ta làm gì.
Gác điện thoại xong, tôi vội càng chạy vào phòng mở máy vi tính lên, click vào forum của nhóm Đằng Long. Xem xong, tôi tức đến nghẹn lời. Trong forum có đến 178 comment. Hu hu!
Không thể chậm trễ, tôi vội post những tấm hình đã chụp trong buổi biểu diễn, sau đó dùng 10 nickname khác nhau để post bài. Toàn là về cuộc buổi diễn của nhóm Đằng Long, nhân vật trung tâm đương nhiên là Triết Dân… (Nếu chỉ dùng một nickname để post bài, chắc chắn sẽ bị tấn công hội đồng!… Đó là kinh nghiệm online lâu năm của tôi).
“Y Nghiên, ngày mai phải đi học, sao khuya thế này mà chưa đi ngủ?”.
Tiếng nói của mẹ vang lên ngoài cửa. Tôi giật mình ấn tách một tiếng, tôi nhấn vào nút power của CPU.
Nếu để mẹ thấy tôi đang làm trò trên mạng, tôi sẽ chết rất thảm!!
Thôi đi ngủ thôi! Bắt đầu từ ngày mai Triết Dân sẽ là bạn học cùng bàn với tôi!!!
Phải chi ngày mai đừng mặc bộ đồng phục xấu xí kia thì hay biết mấy!!
Bởi nếu thế, cậu ấy sẽ không nhận ra thân hình thon gọn mà tôi đã cố công luyện tập từ hồi hè!
Tôi lăn qua trở lại trên giường, chẳng thể nào ngủ được. Đã sắp 12 giờ rồi, tôi đã đếm đến 2098 con dê mà chẳng chợp mắt được. Ngủ đi, ta cầu xin mi mà.
Trước khi được ngồi cùng bàn với Triết Dân, tôi chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua nhanh như thế này.
Nhà trường bắt đầu tổ chức hội thi thể thao hằng năm.
Tôi đã xem trên mạng rồi, trường Thừa Nguyên rất xem trọng hội thi thể thao này, cứ đến kỳ là trường cho nghỉ một tuần. Nhưng với yêu cầu là mỗi hạng mục đều phải có người tham gia.
Trong tiết tự học hôm nay, Triết Dân không vào lớp, tôi nghe cậu bạn ngồi phía sau nói cậu ấy đã đi tập bóng rổ rồi.
Lúc này Ái Sa cầm tờ danh sách bước vào, đề nghị mọi người đăng ký tham gia thi đấu.
Bọn con gái lập tức vây quanh bục giảng, bàn tán nhốn nháo, tôi nhìn lên, rồi lại quay sang Bảo Nhi, tôi biết có Ái Sa ở đây, chắc chắn chúng tôi không thể chen vào được, vì thế cứ ngồi im đọc sách.
Một hồi sau, có lẽ mọi người bàn bạc xong nên tất cả đều quay trở lại chỗ ngồi. Ái Sa đứng trên bục giảng nói: “Thôi được rồi, chúng ta đã thảo luận xong, bây giờ tớ sẽ đọc danh sách những người tham gia.”
Tôi cũng chẳng thèm để ý đến, cứ hờ hững nghe Ái Sa đọc sanh sách cầm trên tay.
Cho đến khi tôi nghe Ái Sa đọc: “Hạng mục của Hàn Y Nghiên là chạy dài 5.000m.”
Tôi sửng sốt, tôi đâu có ghi danh.
Tôi lo lắng đứng dậy: “Có nhầm không, mình đâu có đăng ký chạy 5.000m.”
Ái Sa mỉm cười: “Y Nghiên, bây giờ không có ai đăng lý chạy 5.000m, cậu chỉ nghĩ đến lợi ích của cậu thôi sao? Chúng ta phải vì lợi ích chung chứ, OK?”
“Nhưng, nhưng mình không…” Tôi cũng không biết tại sao hễ gặp phải Kim Ái Sa là miệng lưỡi tôi cứng đơ, rõ ràng là Ái Sa vô lý, tôi nhìn cô ta, chẳng biết cãi lại như thế nào.
Tôi bực tức ngồi xuống, tôi biết chắc chắn Ái Sa đã giở trò.
Lúc này tôi chỉ muốn khóc nhưng chẳng có nước mắt. Ngoại trừ nhảy cao, chạy dài là môn thể thao tôi sợ nhất, trong những giờ thể dục trước đây, chạy 800m đã đủ làm tôi chết đi sống lại, bây giờ lại chạy đến 5.000m, nghĩ tới đích đến là tôi đã muốn xỉu rồi.
Tan học rồi mà tôi vẫn còn rầu rĩ.
Bảo Nhi muốn đi cùng với tôi, nhưng tôi không muốn về nhà.
Vì thế tôi đến công viên gần nhà.
Chương 3: Không xong rồi! Đi đâu cũng gặp nhóm Hip Hop
Sau đại hội thể thao trong trường, mọi chuyện vẫn trôi qua bình thường, nhưng từ khi tôi được Triết Dân cổ vũ, tôi có thể cảm nhận được sự ghen tỵ của Ái Sa, cô ta bắt đầu kiếm chuyện để gây sự với tôi và Bảo Nhi.
Hôm nay tan học, mọi người đã về hết. Tôi đợi Bảo Nhi ở nhà vệ sinh, cho nên hai đứa mới rời khỏi trường học cuối cùng.
Chúng tôi vừa bước ra cổng trường, Ái Sa đã xuất hiện, chặn tôi lại ở cửa.
“Sao về muộn thế, gần đây có phải qua lại với Triết Dân không?”.
Cô ta buộc tôi phải thừa nhận chuyện mình đang qua lại với Triết Dân. Trời ơi, chỉ có cô ta mới nghĩ ra chuyện này!
Tôi hy vọng đây là sự thật hơn bất cứ ai.
“Vì Y Nghiên chờ mình nên mới về muộn!” Bảo Nhi lên tiếng giúp tôi.
Nếu có một bạn trai như Triết Dân, tôi sẽ không sợ người khác bắt nạt rồi! Hơn nữa tôi sẽ được người khác nể nang!
Nhất thời tôi quên cả đang nói chuyện với Ái Sa, suy nghĩ trong đầu chạy xa đến một trăm ngàn km.
“Hàn Y Nghiên!!!” Một tiếng quát thật to vang lên.
Tôi giật mình, lúc này mới hoàn hồn.
Hôm nay xem ra sắc mặt của Kim Ái Sa không thân thiện như trước: “Hàn Y Nghiên, tớ cảnh cáo cậu, ngày nào cậu cũng ngồi chung với Triết Dân, vì vậy, cậu là tình địch số một của tớ, cẩn thận đấy, nếu dám quyến rũ Triết Dân, tớ sẽ không tha cho cậu đâu”.
Tôi hơi mỉm cười nhìn Ái Sa, cảm thấy cô nàng đã lấy chuyện bé xé ra to.
Chỉ cần suy nghĩ thôi cũng biết Triết Dân không thể nào qua lại với tôi, Triết Dân đẹp trai như thế,tôi chỉ yêu thầm cậu ấy, không biết đến khi nào thì cậu ấy mới để mắt đến chú vịt con xấu xí như tôi.
Nhưng nghe Ái Sa nói thế, tôi đành phải tránh xa cô ta hơn. Tôi vội vàng cúi đầu, ai cũng có thể trêu, ngàn vạn lần đừng trêu Ái Sa, sau này còn phải học cùng một lớp!
Chợt có một anh chàng cao lớn bước tới, miệng đang nhai kẹo cao su, nhìn rất quen mặt. Cậu ta kéo tôi tới.
“Có phải kẻ lắm mồm kia bắt nạt bạn không?”.
Tôi giật mình, há hốc mồm (nói chính xác, lúc này tôi nghĩ mình trông giống như một chú ếch xanh hơn).
Thế nào? Chẳng lẽ hắn muốn trả thù cho tôi?
Song, xem ra cậu ta còn dữ dằn hơn cả Ái Sa. Tôi thật không muốn phiền phức, một Ái Sa đã đủ rồi, bây giờ lại thêm một người nữa… tôi sợ mình bị suy nhược thần kinh quá.
Vì thế tôi vội vàng giải thích đây chỉ là hiểu lầm.
“Này, bạn quên tôi là ai rồi à? Ở trong công viên, bạn cho tôi mượn…”
Ồ… lúc này tôi mới nhớ lại, thì ra đó chính là anh chàng Kim Tại Vũ mà tôi đã gặp trong công viên hôm trước.
Cậu ta trừng mắt nhìn Ái Sa, rồi nói với tôi: “Đừng sợ, có tôi ở đây, sau này nếu ai có bắt nạt bạn, bạn cứ đến tìm tôi, tôi sẽ nhờ đại ca dạy cho họ một bài học”.
Nói xong, Kim Tại Vũ kéo tôi và Bảo Nhi nghênh ngang đi qua trước mặt Ái Sa.
“Ồ, thật là lợi hại! Bọn mình chẳng dám làm gì Ái Sa cả!”. Bảo Nhi nhìn Kim Tại Vũ đầy vẻ ngưỡng mộ.
“Hì hì, chuyện nhỏ mà!”. Kim Tại Vũ lộ vẻ đắc ý.
“Hôm nay không ngờ gặp lại bạn, đi thôi, tối nay tôi mời hai người ăn cơm!”.
“Được thôi, được thôi…” Tôi vội vàng bịt miệng Bảo Nhi.
Hôm nay cậu ta xuất hiện rất bất ngờ, tôi không kịp giải thích với Bảo Nhi để nhỏ biết cậu ta là ai, cần phải bịt miệng nhỏ lại, nếu không sẽ lộ tẩy mất!
“Chúng tôi có chút việc, để hôm sau nhé!” Tôi vội vàng nói với Kim Tại Vũ.
“Không sao,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




