watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3282 Lượt

theo. Họ muốn xem cô tiếp cận Liam Halliday, để xem liệu anh ta có phải chàng ninja của cô. Họ muốn chứng kiến cô tự biến mình thành trò hề đây mà.

“Tớ cũng chẳng bận gì,” Marsh tươi cười nói, khi cả anh và Simon đều theo Leila vào bếp.

“Không.” Leila khăng khăng. “Hai người không được đến. Không đời nào.”

Simon mỉm cười. “Tớ sẽ lái xe.”

***

“Mình nghĩ cậu nên mời anh ta nhảy,” Frankie bảo Leila.

“Không,” Simon nói. “Hãy ngã vật xuống sàn và giả bộ như em cần được hô hấp nhân tạo. Thế mới hiệu quả. Liam sẽ tới trong nháy mắt.”

“Marsh đang ở đây,” Frankie dài giọng khinh bỉ.

“Anh thực sự nghĩ cảnh sát trưởng sẽ hô hấp nhân tạo cho Leila trong khi bác sĩ của thị trấn đứng cách đó hai bước à?”

“Tinh ý đấy,” Marsh nhận xét.

“Có lẽ trước tiên Marsh hãy đi vào nhà vệ sinh…” Simon mở đầu.

“Không hô hấp nhân tạo gì cả,” Leila kiên quyết.

“Không, cảm ơn.”

“Vậy cứ bước tới chỗ anh ta và hôn một cá” Simon gợi ý. “Nó sẽ làm anh ta chết điếng, nhưng xong công việc.”

“Mình vẫn nghĩ cậu nên mời anh ta nhảy,” Frankie nói. “Rồi cậu chỉ cần để cho bản năng thực hiện nốt phần còn lại. Hai phút cho một điệu nhảy, chính anh chàng sẽ trở thành người tìm mọi cách để có được nụ hôn của cậu.”

So với một tối bình thường trong tuần thì Rustle’s Hideout khá đông đúc. Dù chẳng có ban nhạc thì có máy hát đang bật, và có khoảng bảy tám cặp đôi đang di chuyển quanh sàn nhảy nhỏ.

Không khí nồng nặc khói thuốc, ánh sáng mờ ảo, và ngoài bức ảnh quảng cáo của nam danh ca Clint Black mới được đóng lên mấy bức tường thô kệch, thì Leiia thấy quán bar chẳng thay đổi mấy kể từ lần cuối cô đến, bốn năm trước. Không phải vì quán rượu nhỏ xíu này không sạch sẽ. Rõ ràng nơi này được bảo dưỡng thường xuyên, song nó vẫn mang vẻ trường tồn với thời gian. Khi cô mở cửa và bước vào trong, đó có thể là năm 1985. Hoặc 1975. Thậm chí 1955. Chỉ có những ca khúc trong máy hát là thay đổi.

Leila tựa vào thanh vịn ngăn sàn nhảy với phần còn lại của quán. Frankie đứng cạnh cô, gần đó là Marsh và Simon. Cô có thể trông thấy Liam Halliday ở bên kia phòng, ngồi một mình bên quầy bar chạy dài bằng gỗ đã mòn vẹt.

Dù nhìn từ sau lưng, cảnh sát trưởng của Sunrise Key vẫn hấp dẫn. Mái tóc dày sẫm màu quăn lại nơi cổ áo sơ mi màu xanh lam. Anh đang tựa hai khuỷu tay lên quầy bar, làm lớp vải áo bị kéo căng trên đôi vai rộng và tấm lưng cơ bắp. Gấu áo được nhét gọn trong chiếc quần jean bó sát đã bạc phếch thành gần trắng.

Anh đi đôi giày cao bồi. Leila có thể thấy những sợi xích của khóa giày sáng lên trong bóng tối.

“Cậu có quen thân anh ta?” Leila hỏi Frankie. “Có thể giới thiệu bọn mình với nhau không?”

“Được. Nhưng có lẽ đó chẳng phải ý hay. Gần đây anh ta không phải fan hâm mộ của mình. Anh ta hơi khó chịu với việc mình lấy được bằng PI. Anh ta nghĩ mình chỉ muốn ăn vận như Humphrey Bogart[11">trong The Maltese Falcon[12"> và ra vẻ ta đây thôi.”

[11"> Humphrey DeForest Bogart là nam diễn viên huyền thoại của điện ảnh Mĩ.

[12"> Trong bộ phim The Maltese Falcon thực hiện năm 1941 nam diễn viên này vào vai thám tử Sam Pade vừa nham hiểm, bạo lực, vừa đẹp trai, thông minh và luôn là người sống sót cuối cùng.

Leila liếc sang Simon, ít nhất anh cũng có thái độ lịch sự khi chỉ có vẻ gượng gạo. Anh từng nói một câu gần như y hệt về bằng PI của Frankie.

“Đó

là lí do anh ta giao cho mình nhiệm vụ đào bới thùng rác,” Frankie nói tiếp. “Anh ta tưởng mình sẽ từ chối. Ai dè không phải, và giờ đây anh ta càng điên tiết hơn bao giờ hết.”

Simon hắng giọng. “Anh không thân với Liam mấy, nhưng anh có thể giới thiệu em với anh ta, nếu em thực sự muốn thế, Leila.”

Leila lè lưỡi. “Không, như thế kì lắm. Anh sẽ nói gì? ‘Xin chào, hãy gặp em gái tôi, nó muốn được hôn anh à?’”

“Đấy không phải điều anh nghĩ.”

“Cái ghế kế bên cảnh sát trưởng đang trống,” Frankie nói. “Cậu hãy ngồi xuống cạnh anh ta, gọi một chai bia, và xem chuyện gì xảy ra. Cậu phải làm gì đó.”

“Em có thể nói thật vói anh ta.” Marsh cất tiếng đầu tiên sau một hồi lâu.

Nói thật vói Liam ư?

Leila nhìn Marsh. Anh đang tựa vào cột chống, hai tay nhét vào túi trước quần jeans… Quần jeans ư? Đúng là anh đang mặc quần jeans. Nó không bạc phếch như quần Liam, nhưng trông nó có vẻ rất mềm. Áo sơ mi của anh bằng cotton trắng quen thuộc. Và như thường lệ, mấy chiếc cúc trên cùng không cài, hai ống tay áo xắn đến khuỷu. Cái áo cũng đã cũ – cổ áo bắt đầu sờn.

Hình ảnh cổ áo sờn làm Leila kinh ngạc. Buồn cười thay, cô vẫn nghĩ Marsh thuộc tuýp người không chịu mặc gì khác ngoài những chiếc sơ mi cứng đơ, mới tinh, là lượt cẩn thận. Nhưng anh vốn sống khép kín, cũng có thể những chiếc sơ mi của anh đã sờn từ mấy năm nay, chỉ là Leila không nhận thấy.

Đôi mắt nâu của Marsh lộ vẻ ngạc nhiên khi thấy cô nhìn mình chăm chú và đăm chiêu.

“Sự thật,” cô lặp lại. “Ý anh là nói với anh ta… “

“Tất cả,” Marsh nói nốt. “Toàn bộ câu chuyện. Bộ trang phục Cinderella, đồng hồ điểm nửa đêm, anh chàng ninja mất tích… “

“Nụ hôn,” Leila nói.

“Đúng.” Ánh mắt họ khóa vào nhau, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi, âm nhạc, các cặp khiêu vũ, Simon và Frankie, cả quán bar dường như biến mất. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ còn Marsh và đôi mắt nâu của anh là hiện hữu, và Leila có một cảm giác kì cục là mình đang bay lơ lửng, không trọng lượng, dạ dày chao đảo.

“Không được.” Simon đập vào vai cô, đem cô về thực tại. Tiếng nhạc ầm ĩ bỗng trỏ nên quá to, và Leila mất thăng bằng. “Em không thể nói thật. Làm thế em sẽ giống đứa gàn dở. Anh ta sẽ nghĩ em bịa ra mọi chuyện và tránh xa em ngay.”

Dường như Simon không nhận ra Leila bị lảo đảo, nhưng Marsh đã nắm lấy khuỷu tay cô giúp cô đứng vững. Những ngón tay anh ấm áp và vững chắc trên cánh tay trần của cô.

“Em không sao chứ?” anh khẽ hỏi, và cô gật đầu. Nhưng anh vẫn không buông tay ra, và cô thấy vui sướng một cách kì cục.

“Đó đúng là một câu chuyện kì lạ.” Lần đầu tiên Frankie đồng ý với Simon. “Và mặt khác, cậu không muốn đẩy mình vào tình cảnh mà cậu sắp dẫn dụ Liam. Bởi nếu cậu sai, và anh ta không phải người cậu tìm, thì sẽ rất khó để cắt đuôi. Anh ta có thể cực kỳ ngoan cố nếu dính dáng đến phụ nữ.”

“Anh biết rồi,” Simon phấn khỏi nói. “Hãy tới chỗ Halliday và nói em vừa cá hai mươi đô la với bạn bè rằng em có thể khiến anh ta hôn em. Hãy bảo nếu anh ta làm thế, em sẽ chia cho anh ta một nửa.”

“Thật ngớ ngẩn.” Frankie khinh mi

“Lúc này thì đó là ý tưởng khả dĩ nhất.” Leila dứt mắt khỏi cái nhìn trầm tĩnh của Marsh.

“Vậy thì làm đi.” Simon hối thúc. “Đi đi. Cái thứ âm nhạc này bắt đầu tác động đến hệ thần kinh trung ương của anh rồi.”

“Chứng tỏ là anh không thích nhạc đồng quê,” Frankie khịt mũi.

“Chứng tỏ là cô thích,” Simon cạnh khóe Frankie. Anh quay lại chỗ Leila và huých nhẹ cô về hướng quầy bar. “Đi đi, Lei. Hành động đi nào.”

Marsh nhìn Leila chầm chậm len lỏi qua những chiếc bàn và ghế kê rải rác trên sàn. Cô mặc quần sóoc kaki khiến đôi chân trông thật dài và duyên dáng. Cô mới ở trên đảo vài ngày, nhưng đã rám nắng đi nhiều. Làn da rám nắng càng nổi bật trong chiếc áo sát nách màu trắng ôm sát thân trên hé lộ những đường cong thanh mảnh. Ngực Leila không lớn. Thực ra cô thường cảm thấy gò bó khi mặc áo lót, và Marsh biết rõ điều đó. Nhưng tối nay cô có mặc, và một bên dây áo lót màu hồng nhạt trượt ra trên vai cô dưới lớp áo ngoài.

Người phụ nữ này quá đỗi ngọt ngào. Với những lọn tóc vàng bồng bềnh, đôi mắt đẹp, nụ cười sáng cỡ năm triệu oát và tính thân thiện dí dỏm, Leila sẽ lọt vào tầm mắt của Liam Halliday và anh ta sẽ…

Marsh vội băng qua phòng, đuổi theo cô.

“Leila, đợi đã!”

Anh túm lấy tay cô, da cô mềm và rất mịn dưới những ngón tay anh. Cô giật mình quay lại.

“Marsh, anh làm em sợ quá,” cô thì thầm.

“Xin lỗi,” anh hắng giọng và liếm đôi môi khô. “Anh xin lỗi, anh không định dọa em.”

Anh vẫn còn nắm cánh tay cô, và Leila không giật ra, nên anh trượt tay xuống tới bàn tay cô và đan những ngón tay họ vào nhau.

“Nghe này, Leila.” Anh lần nữa.

Cô đứng đó, yên lặng nhìn anh, chờ anh nói với cô… điều gì? Anh sẽ nói vói cô điều gì đây? Rằng cô không cần tiếp cận Liam Halliday nữa bởi vì anh, Marsh, chính là người cô đang tìm ư?

Anh suýt nói thế. Tuy nhiên anh lại hắng giọng thêm lần nữa, và những câu chữ không bật ra. Anh không thể nói cho cô. Không phải ở đây. Không phải theo cách này. “Em không cần làm chuyện này.”

Leila mỉm cười. “Em biết.”

“Em thậm chí không biết Halliday,” Marsh lẳng lặng nói. “Anh ta không hoàn hảo, thực ra còn xa mới hoàn hảo. Trên vài phương diện, anh ta còn tệ hơn cả Elliot. Đơn cử là anh ta uống như hũ chìm. Và anh ta nổi tiếng khắp đảo là kẻ phóng đãng.”

Cô lại mỉm cười, khẽ siết tay anh. “Em có thể đối phó với anh ta.”

Marsh cũng cười đáp lại dù trong lòng lo lắng. “Có thể em nghĩ vậy. Nhưng Halliday đang có mọi dấu hiệu trở thành tay bợm rượu. Nếu như anh đúng, thì anh ta đang tuột dốc đến mức em không thể ngăn được. Chỉ có anh ta mới cứu được chính mình. Nhưng trước khi anh ta làm được, anh ta sẽ kéo em xuống cùng.”

Leila cau mày nhìn xuống những ngón tay họ đan vào nhau.

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT