watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3280 Lượt

“Em sẽ không kết hôn với anh ta. Em chỉ định nói chuyện với anh ta thôi.” Cô ngước nhìn anh, đôi mắt xanh tím chợt trở nên dịu dàng. “Anh quan tâm như vậy làm em rất vui.”

“Anh quan tâm chứ,” anh nói nhỏ, tim anh như nảy lên tận cuống họng. Nó đây rồi – thời điểm hoàn hảo để nói cho cô. Đương nhiên với điều kiện là anh tìm được từ. Nhưng, khỉ thật, anh không phải dùng đến từ ngữ. Anh chỉ việc nghiêng người tới trước và…

“Anh ta đi mất rồi,” Frankie nói gọn lỏn.

Marsh buông tay Leila xuống và quay lại, giật mình khi thấy Frankie đứng ngay cạnh họ, mặt cau có.

“Cảnh sát trưởng vừa bước ra khỏi cửa,” Frankie thông báo.

Marsh nhìn theo ánh mắt Leila qua quầy bar. Thôi đúng rồi, Liam đã đi mất. “Ôi không,” Leila than vãn.

“Trong lúc cậu đứng đây,” Frankie nói tiếp, “Halliday đọc máy nhắn tin, gọi điện thoại, và rời quán. Thành thực mà nói, Leila, cậu phải chuyên tâm vào công việc chứ.”

***

Chiều hôm sau, Marsh tìm thấy Leila ở ngoài hiên, cô đang buộc dây đôi giày chạy.

“Anh đi làm về sớm vậy.”

Anh liếc qua đồng hồ. “Sớm có nửa tiếng thôi, anh còn mong được về trước ba giờ kia. Leila này, anh gặp chút rắc rối. Cậu bé nhà Beauchamp vừa gọi cho anh. Bố mẹ nó không có nhà, họ đã đi chợ nông sản trong đất liền, ít nhất phải ba tiếng nữa mới về, và con ngựa cái của gia đình đúng lúc này lại đau đẻ. Anh cần ít sự trợ giúp, cốt để Timothy bình tĩnh lại. Nó mới mười tuổi thôi và đáng ngại là nó rất dễ ngất vì kích động và-”

Leila bật dậy. “Em sẵn sàng giúp một tay, ta đi thôi.”

Chiếc quần sóoc chạy bộ màu đỏ của cô quá ngắn, và chiếc áo bó sát màu đen chỉ dài vừa qua ngực, để lộ một khoảng bụng phẳng rám nắng. Nom cô mảnh dẻ, khỏe khoắn và Marsh thèm được chạm vào cô, để được lướt những ngón tay khắp làn da mềm mại tuyệt vời đó. Nhưng thay vì vậy anh mỉm cười, rồi quay lưng đi trước ra chỗ đậu xe.

“Việc này có lẽ cũng không cần thiết,” Marsh nói khi cả hai bước lên xe jeep. Anh nổ máy với một tiếng gầm lón và lái ra khỏi lối xe chạy trước khi Leila kịp thắt dây an toàn. “Timothy có thiên hướng cường điệu hóa. Cho dù cậu bé quả quyết rằng có chuyện bất ổn, con ngựa gặp rắc rối, nhưng anh nghĩ là không sao – anh chỉ cần đứng cạnh và để mọi chuyện diễn ra theo tự nhiên.”

Hôm qua Marsh đã lái chiếc jeep của Simon y hệt cách anh điều khiển chiếc xe thể thao mui trần của mình – điệu nghệ và thoải mái với một tay đặt trên vô lăng còn tay kia để hờ trên cần số. Nhưng hôm nay cả hai tay anh đều nắm chặt vô lăng, và anh đang lao đi với vận tốc ít nhất là mười lăm dặm một giờ, vượt quá tốc độ cho phép.

“Tuy nhiên,” Marsh tiếp tục câu chuyện, “con ngựa là nguồn thu nhập chính của gia đình này. Nếu có gì xảy ra với nó, nhà Beauchamp sẽ lao đao.”

Leila quan sát anh lái xe. Chiều nay trông anh rất đẹp trai – gần bằng lúc ở quán Rustle’s Hideout tối qua. Anh mặc quần hải quân mới tinh thẳng thớm và áo sơ mi trắng sạch bong, hôm nay chẳng có vẻ sờn hay cũ kĩ gì cả. Trên ghế sau xe jeep, cô thấy có một chiếc áo jacket thể thao mới và một cái cà vạt. Cô chẳng biết anh mặc bộ đồ tươm tất nhất để làm gì lúc đầu chiều. “Trông anh bảnh bao quá. Nhân dịp gì vậy?”

Anh liếc cô. “Anh gặp thanh tra xây dựng.”

“Thanh tra xây dựng ư?” Leila hỏi. “Sao thế?”

Marsh chuyển sang số lớn hơn, làm các lốp xe rít lên khi họ phóng nhanh hơn nữa trên đường. “Anh phải quyết định sẽ làm gì với chuyện ngôi nhà. Nếu anh không sớm xây lại, họ sẽ tịch thu chỗ đất đó.” Những thớ thịt giật giật trên quai hàm khi anh nhìn vô định ra đường. “Và họ nói đúng. Hiện nay ngôi nhà đang đe dọa sức khỏe.”

Anh nhìn sang và thấy Leila đang quan sát anh. Anh đã không lừa được cô. Anh có thể đọc thấy trong mắt cô là cô biết anh buồn thế nào.

“Họ có chỉ định ngày, một hạn chót không? Họ nói sớm là chừng nào?”

Marsh lắc đầu. “Anh không biết. Anh không quan tâm. Hiện tại có Timothy Beauchamp để lo lắng là đủ rồi.”

Anh không quan tâm đến hạn chót? Chắc chắn không phải là thật. Nhưng Leila thấy rõ là anh không muốn nói về những vấn đề tài chính ngay lúc này.

“Đừng quên còn con ngựa,” cô nhỏ nhẹ. “Nó sắp sinh.”

Marsh lại liếc sang cô vói vẻ ngạc nhiên. Cô để anh đổi chủ đề. “Không hiểu sao trong hai ca anh nghĩ vần đề của Tim mới đáng lo hơn.”

“Hồi anh ở trường Harvard, anh có từng nghĩ tới chuyện một ngày nào đó anh sẽ đỡ những sinh vật có bốn chân và đuôi không?”

Cô không dồn ép anh về những vấn đề tài chính. Thật kì lạ. Anh những tưởng cô sẽ hỏi anh dồn dập cho đến khi anh phải tiết lộ những thông tin trọng yếu.

Và không có vẻ như cô chỉ đơn giản là không muốn biết. Cô có muốn. Anh có thể nói là cô rất tò mò. Nhưng vì lí do nào đó, cô đã nén lại. Cô đã cho anh khoảng lặng để tĩnh tâm thay vì tra vấn. Đó là sự sâu sắc và ngọt ngào của cô.

Trong lúc bốc đồng, anh vươn tay sang nắm lấy tay cô. “Cảm ơn em.”

“Vì sao, vì đã hỏi anh một câu ngu ngốc ư?” Cô vừa nói vừa cười.

“Phải.” Marsh khẽ siết tay cô trước khi buông ra. “Đúng thế.”

“Mấy ngày tới anh hãy tập hợp sổ sách kế toán và chúng ta sẽ ngồi xuống để lên một kế hoạch tài chính cụ thể. Và tốt hơn hãy làm sớm. Thời gian của anh không còn nhiều. Chỉ hơn tuần nữa là em sẽ rời khỏi đây.”

Marsh gật đầu. Đó là sự thật mà anh biết quá rõ. Chín ngày nữa Leila sẽ lên máy bay về New York. “Tối nay thì sao?” anh hỏi.

“Được. Sau bữa tối chúng ta sẽ nhốt mình trong phòng làm việc của Simon.”

Hình ảnh hai người họ trên chiếc sofa bọc da mềm mại trong văn phòng tại nhà của Simon thật kích thích… và bực dọc. Anh và Leila sẽ chỉ nói chuyện công việc, không có yêu đương. Nhưng, ôi, chẳng khó để tưởng tượng cô trong vòng tay anh, hôn anh theo cái cách cô đã hôn anh tại bữa tiệc của Simon, ôm siết cơ thể mềm mại của cô vào người mình và…

Marsh đạp phanh gấp, tí nữa đã phóng qua chỗ rẽ vào trang trại nhà Beauchamp.

Chín ngày nữa rồi cô sẽ ra đi. Nhưng điều đấy sẽ không xảy ra nếu như anh cố làm được điều gì đó.

“>
Ngay từ lúc bước vào chuồng ngựa, Marsh đã biết con ngựa cái nhà Beauchamp đang gặp nguy. Máu đỏ loang lổ khắp chuồng, thấm vào chỗ rơm phủ trên nền đất cứng và bẩn. Con ngựa đứng run lẩy bẩy, đầu cúi gục còn cặp mắt thì đờ đẫn.

Timothy đang đứng đợi họ ở đó. Gương mặt cậu bé tái nhợt và hoen nước mắt, nhưng miệng mím lại thành một đường kiên quyết. “Cháu biết nó nên nằm xuống thì hơn, nhưng mỗi khi làm thế nó lại lăn lộn, và cháu biết như vậy sẽ làm đau ngựa con, nên cháu bắt nó đứng lên và đi lại.”

“Giỏi lắm,” Marsh nồng nhiệt khen, cởi cúc áo sơ mi. “Trước tiên chú cần rửa tay và thay đồ. Tim, có một túi quần áo y tế màu xanh vô trùng và găng tay ở ghế sau xe jeep. Cháu chạy nhanh mang nó vào đây. Để tiết kiệm thời gian, Leila, em giúp anh cởi bộ quần áo này ra nhé.”

Leila không nhúc nhích nổi. Có đúng là anh vừa đề nghị cô giúp anh cởi đồ không nhỉ? Có khi nào anh ấy đang đùa không?

“Tháo đôi giày này ra giúp anh đi?” Marsh yêu cầu. “Nhanh lên nào.”

Leila miễn cưỡng quỳ xuống nền đất bẩn. Cô tháo đôi giày màu nâu sẫm của Marsh ra trong khi anh giữ thăng bằng hết từ chân này sang chân kia. Anh loay hoay với chiếc cúc cuối cùng trên áo sơ mi, và sau cùng kéo giật nó qua đầu, ném lên một cái ghế gỗ.

Anh nghiêm túc thật. Anh thực sự đang cởi quần áo. Ngay tại đây. Trong chuồng ngựa. Ngay trước mặt cô. Và anh còn muốn cô giúp.

Nhưng đấy là chuyện đương nhiên. Bộ quần áo mới của anh sẽ bị hỏng nếu anh bước vào chuồng và giúp con ngựa cái. Nhưng cô vẫn thấy khác thường.

“Em tháo khóa thắt lưng ra hộ anh nhé?”

Marsh mặc một chiếc T-shirt trắng bên trong áo sơ mi, và khi anh lột nó ra, Leila mở khóa thắt lưng anh. Và khi cô bắt đầu cởi cúc quần anh, thì anh giữ tay cô lại.

“Để anh làm.”ắt họ gặp nhau trong chưa đầy một giây, và Leila cảm thấy mặt nóng bừng. Cô đang làm gì vậy, chạm vào quần anh giống như cô không thể đợi nổi để xem quần đùi của anh màu gì? Và anh đang cười trước vẻ không thoải mái của cô, đồ trời đánh.

“Anh nhờ em giúp mà,” cô phòng thủ, khi anh lột ống quần ra khỏi chân.

Màu trắng. Anh mặc quần đùi trắng đơn giản. Nó ôm lấy thân hình săn chắc của anh, tương phản với nước da rám nắng. Không hiểu do đâu cô luôn nghĩ Marsh sẽ mặc những chiếc quần boxer[13"> bằng lụa đắt tiền.

[13"> Quần lót ống rộng của đàn ông

Liệu anh có cởi thêm nữa không? Leila nín thở, không biết mình mong đợi điều gì, hi vọng… điều gì? Rằng anh sẽ cởi hay anh không cởi? Cô cũng không biết.

“Đúng là anh nhờ em giúp.” Marsh đi tới bồn rửa lớn nằm trong góc chuồng. “Nhưng anh nghĩ tốt nhất mình nên tập trung vào việc. Anh ở đây để giúp con ngựa cái nhà Beauchamp, không phải hiện thực hóa mấy giấc mơ hoang đường nhất của mình. Em có thể cởi đôi tất này ra hộ trong lúc anh rửa tay được không? Nếu đã không giày thì anh muốn đi chân đất hơn.”

Ngay sau đấy, Tim chạy vào, thở hổn hển, miệng mếu máo. “Cháu xin lỗi, thưa bác sĩ, cháu không tìm thấy.”

Marsh ngẩng lên. “Ở trong túi ấy, Tim. Trong túi sau xe jeep.” Anh mỉm cười. “Hít sâu vào và hãy bình tĩnh lại. Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.”

Cậu bé gật đầu và lại hối hả chạy đi.

Marsh vặn

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT