watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2801 Lượt

cuối cùng thì cũng được nhìn thấy ánh sáng. Trước mắt tôilà một đôi con ngươi đang lấp lánh ý cười.

Kỷ Nghiêm trêu chọc: “Em nhiệt tình thật đấy, không ngờ lại chủ động hôn anh.”

Tôi giật bắn mình, vội vàng giải thích: “Em không cố ý đâu. Tại lúc nãy đột nhiên tối om, em cảm thấy hình như có thứ gì đó tóm lấy tay mình, sợ quá nên mới … tay ….. á?” Tôi choàng tỉnh ra, chỉ vào Kỷ Nghiêm nói: “Bàn tay đó là anh cố ý giơ ra dọa em đúng không? Là anh cố ý!”

Kỷ Nghiêm tức cười, nhướn mày nói: “Anh không thích chiếm lợi từ ai, nhưng nếu có người cần, anh vẫn có thể phối hợp với người ta được.” Nói rồi anh ta định nhích lại gần tôi.

Tôi vội vàng lùi một bước. Nhìn bộ dạng hốt hoảng của tôi, Kỷ Nghiêm hài lòng ra mặt, dường như đó chính là điều mà anh ta muốn thấy. Anh ta ép sát lại gần tôi từng bước một cho đến khi tôi không còn đường lui nữa rồi mới cúi xuống ghé sát tai tôi: “Nhất là khi em có nhu cầu.” Mặt tôi lại đỏ lựng lên tức thì.

Từ lúc Kỷ Nghiêm đến cho tời giờ tôi vẫn luôn nhẫn nhịn, nhịn nữa, nhịn tiếp … Rốt cuộc thì tôi cũng không còn kiềm chế được nữa rồi! Thấy tên ác ma Kỷ Nghiêm lại gần, tôi duỗi thẳng lưng ngẩng đầu dõng dạc: “Em có bạn trai rồi.”

“Thế hả …” Kỷ Nghiêm hình như hơi khựng lại, rồi nhìn tôi đầy thâm ý: “Anh ta là ai?” Đôi mắt đen sâu thẳm đó nhìn chăm chú vào tôi, hiển nhiên là không tin những gì tôi nói.

Hít thật sâu một hơi, tôi cắn răng nói liều: “Chẳng phải anh muốn biết tại sao em lại thi vào trường trực thuộc sao? Nói thật cho anh biết, hội trưởng hội học sinh trường trung học trực thuộc chính là bạn trai em.” Vừa nói ra câu này tôi liền thấy chột dạ.

“Ồ!” Ánh mắt anh ta lóe lên một tia khác lạ, khuôn mặt vô cảm lạnh lùng nói tiếp: “Hội trưởng hội học sinh mà cũng thích một đứa như em được sao?”

Lửa giận bừng bừng bốc lên đầu, tôi không nhẫn nhịn được nữa rồi: “Đứa như em thì sao chứ? Ngốc một chút có gì không tốt? Trên đời này có cả đống người thông minh tinh quái, suốt ngày chỉ biết toan tính lẫn nhau, cuối cùng thì hại chính bản thân mình! Người như em mới có thể thúc đẩy xã hội phát triển theo hướng hòa bình yên ổn! Hơn nữa, làm sao mà anh biết hội trưởng hội học sinh không thích đứa như em chứ?” Một tràng dài tôi nói hùng hồn với những lập luận vô cùng đanh thép.

Kỷ Nghiêm đứng im bất động nhìn tôi, thản nhiên nói: “Chả mấy khi thấy em tự tin như vậy.” Khóe miệng anh ta cười nhạt đầy châm chọc.

Nhìn vẻ mặt tựa cười tựa không của Kỷ Nghiêm mà lòng tôi chùng xuống. Tôi cúi đầu lí nhí: “Có phải anh thấy em thi đỗ vào trường trực thuộc là nhờ ăn may đúng không? Anh thấy em không xứng đáng ở bên hội trưởng hội học sinh, cho rằng dù có chết thì em cũng không thể đậu nổi vào lớp chọn chứ gì? Có phải anh nghĩ rằng em chỉ có nước bị anh điều khiển?”

Kỷ Nghiêm không ngờ lại thoáng chút tức giận, anh ta chau mày nói với tôi: “Điền Thái Thái, thì ra em coi thường bản thân mình như thế sao?”

Tôi ngẩn người, lửa giận vừa mới nhen lên đã lại xẹp xuống ngay lập tức. Thực ra tôi cũng chẳng có lí do gì mà ca thán trước mặt anh ta, dù gì thì tôi cũng còn chưathấy mặt hội trưởng hội học sinh bao giờ nữa, lúc trước đăng kí thi vào trường trực thuộc là vì Trần Tử Dật … nhưng tại sao Kỷ Nghiêm lại bực mình thấy rõ như thế nhỉ? Lẽ nào anh ta thấy tôi giả dối, hay là vốn dĩ anh ta đã rất ghét tôi rồi?

Kể từ hôm ác ma Kỷ Nghiêm nói câu đó với tôi, tôi bắt đầu mất ngủ, ban ngày tâm trạng cứ bồn chồn không yên. Ngày nào cũng thế, trời mới tờ mờ sáng tôi đã dụi mắt tỉnh ngủ rồi, bởi vì cả đêm tôi toàn nằm mộng. Trong mơ Kỷ Nghiêm bóp cổ tôi khinh bỉ nói: “Điền Thái Thái, một đứa vô tích sự như cô thì dựa vào cái gì mà đặt điều kiện với tôi?” Rồi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tôi sợ quá choàng tỉnh dậy.

Mỗi lần nhớ lại nụ hôn mình chủ động dâng lên đó tôi lại thấy như có sét đánh xuống đỉnh đầu.

Dạo này tôi đã nhờ mẹ hầm cho không ít canh nhân sâm để tôi an thần bổ khí, nhưng vẫn không có tác dụng gì cả. Hết cách, tôi đành hỏi La Lịch Lệ: “Dạo này tớ cứ mất ngủ bồn chồn làm sao ấy, lại còn hay tức ngực nữa, cậu nói xem có phải là tớ mất cân bằng nội tiết không?”

La Lịch Lệ ngẫm nghĩ giây lát rồi nói: “Thái Thái, có phải cậu đến kỳ tiền mãn kinh sớm không thế?”

Tôi trợn mắt: “Có ai bị sớm ba mươi năm không hả?”

La Lịch Lệ đáp: “Cậu đi đâu cũng bị người ta chèn ép, lại không thể phản kháng, tớ nghĩ là cậu đã lâm vào tình trạng muốn mà không được thỏa mãn do bị chèn ép với cường độ quá cao.”

“Cái gì?” Tôi bị nó dọa cho suýt nữa ngã lăn từ trên giường xuống.

La Lịch Lệ thong thả nói: “Gã Kỷ Nghiêm này thật không đơn giản chút nào. Cậu mới tiếp xúc với anh ta được bao lâu chứ? Mới có một tuần ngắn ngủi mà đã bị anh ta nhìn thấu hết rồi. Giờ thì trước mặt anh ta, cậu đã hiện nguyên hình một cách hoàn toàn trần trụi.”

Bị La Lịch Lệ nói trúng sự thực, tôi tức lắm: “Tớ mặc kệ cái gì mà muốn nhưng không được thỏa mãn, tớ chỉ biết lần này nhất định tớ phải trả đũa cho hả giận. La Lịch Lệ, kiểu gì tớ cũng phải thi đỗ vào lớp chọn.”

Ngụm coca vừa vào đến miệng đã bị La Lịch Lệ phun sạch ra ngoài, nó sờ trán tôi: “Thái Thái, có phải dây thần kinh của cậu bị hoại tử hết rồi không? Lớp chọn trường trực thuộc là nơi mà chúng ta chỉ có thể ngước nhìn ao ước, không thích hợp với loài động vật đơn bào như cậu đâu!”

Tôi đã hạ quyết tâm rồi, chín con trâu cũng không lôi về được. Tính ra thì hai cuốn vở luyện tập dày cui Kỷ Nghiêm bảo tôi làm vẫn còn ba phần tư chưa hoàn thành, tôi túm lấy tay La Lịch Lệ, hai mắt đầm đìa nước: “Bị ác ma đeo bám, chắc chuyến du lịch lần này tớ không đi được mất rồi, một mình cậu hãy chơi vui vẻ nhé!”

Ánh mắt La Lịch Lệ chuyển sang thương hại một cách không thèm che đậy, nó vỗ lệ tay tôi an ủi: “Cách mạng còn chưa thành công, đồng chí vẫn cần cố gắng, cậu hãy bảo trọng.”

Ngày hôm sau.

Sau một hồi suy tư nghĩ ngợi, tôi trợn mắt nuốt nước miếng nói với Kỷ Nghiêm: “Kỷ Nghiêm, em muốn vào lớp chọn trường trực thuộc.” Câu này không phải là một câu nghi vấn, cũng không phải là một câu giả thiết. Đó là một câu trần thuậtvới sắc thái vô cùng khẳng định.

Kỷ Nghiêm quay sang nhìn tôi, khóe miệng lại nhếch lên thành một đường cong tuyệt đẹp. Đôi mắt anh ta vẫn trong veo trầm tĩnh, chỉ tay lên tập vở luyện tập trên bàn, không ngờ anh ta cũng đổi thái độ nghiêm túc: “Được, em hãy làm hết đống bài tập này trước đã.”

Vì không còn phải lo nghĩ về chuyện chơi bời như trước nữa, tôi bắt đầu tập trung giải quyết đống bài tập kia. Vì ngày nào cũng phải quần quật làm bài tập, lại còn phải đấu tranh với thế lực xấu xa nên đến tối tôi ngủ một mạch cho tới sáng,

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT