watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2799 Lượt

chẳng còn mơ mộng gì hết nữa, hiệu quả thần kỳ hơn cả ăn mười củ nhân sâm.

Nhưng mà đáng ra tôi nên lường trước điều này từ sớm mới phải. Một lần thỏa hiệp đủ khiến tôi cả đời đừng mong được trở mình.

Kỷ Nghiêm kiến nghị với mẹ tôi: “Cô ơi, cháu nghĩ kết hợp với tập thể dục thể thao vừa phải cũng rất có lợi cho việc tiếp thu kiến thức đấy ạ”

Mẹ tôi lập tức gật đầu đồng ý: “Có lý lắm, chẳng trách sức khỏe của Kỷ Nghiêm tốt như vậy, a ha ha ha.”

Thế là trong tiếng cười của mẹ, tôi lại khóc ròng.

Có ai đang nghỉ hè mà mới sáng ngày ra đã vừa phải học thuộc từ mới tiếng Anh vừa tập bài thể dục nhịp điệu không hả? Thế mà Kỷ Nghiêm dám bảo cái này là vừa học vừa chơi!

Ông trời ơi, tuy rằng tôi có do dự một chút xíu xiu, nhưng mà ông cũng đâu nhất thiết phải trừng phạt tôi thế này chứ? Nếu như cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, tôi nhất định sẽ nói với ác ma Kỷ Nghiêm ba chữ: “Phải phản kháng!” Đúng, phải đấu tranh chống lại thế lực xấu xa! Phải tranh đấu tới cùng!

Lòng nghĩ vậy, hai mắt tôi sáng bừng kiên định, dũng khí trào dâng khắp cả người.

Tôi nhớ nhà chú tầng trên có một cuốn tuyển tập đề toán khó cấp ba, thế là tôi liền lên mượn, đối chiếu đáp án chọn ra một bài mà lời giải dài dòng nhất rồi thỉnh giáo Kỷ ác ma bằng thái độ rất đỗi thành khẩn: “Kỷ Nghiêm, bài này khó quá, anh dạy em cách giải được không?” Hai mắt tôi còn lấp lánh ngàn ánh sao sùng bái.

Kỷ Nghiêm chau mày liếc nhìn tôi, nhận lấy đề bài xem một lượt rồi bắt đầu trầm tư suy nghĩ. Bài toán tôi cố tình chọn lựa này đến cả một thầy giáo dạy toán cấp ba như chú tầng trên còn nói là khá khó giải kia mà! Tôi cười thầm trong bụng: nếu Kỷ Nghiêm không làm được, thế thì anh ta sẽ bị tôi chê cười ngay!

Bỗng dưng Kỷ Nghiêm cười khẩy một tiếng: “Em tưởng anh không làm được thật à?”

Hả? Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Kỷ Nghiêm đã cầm bút viết một chuỗi công thức và con số lên trên giấy A4, phần lớn công thức tôi còn chưa trông thấy bao giờ. Chữ anh ta sạch sẽ và thanh thoát, đẹp hệt như chủ nhân của chúng, ánh mắt của tôi bị những ngón tay thon dài cùng với xương cổ tay nhô lên hấp dẫn. Chẳng mấy chốc Kỷ Nghiêm đã dừng bút tính ra đáp số.

Rồi anh ta nhướn mày cười khẽ: “Thái Thái, thì ra em thích những bài toán kiểu này. Có điều đây là bản cũ từ năm ngoái, nhà anh có bản mới nhất năm nay, nếu em hứng thú, mai anh sẽ để em làm cuốn đó.”

Bản mới … mới nhất năm nay á? Biến thái vậy sao?

Tôi hóa đá ngay lập tức, cuống quýt xua tay: “Không, không cần đâu, cứ để em làm từ cơ bản được rồi.”

Kỷ Nghiêm cười nhạt: “Em chắc là không cần đấy chứ?”

“Hoàn toàn không cần đâu.” Tôi lắc đến mức suýt gãy cổ mới thoát kiếp nạn. Kể từ đó tôi đã biết hậu quả của việc không tự lượng sức mình khiêu chiến thế lực xấu xa, hoàn toàn thần phục ác ma.

Sau một tháng huấn luyện như ma quỷ, cuối cùng cũng đến kì thi nhập học. Hôm nay là buổi học gia sư cuối cùng chấm dứt một tháng trời phụ đạo, tôi tiễn Kỷ Nghiêm ra bến xe bus. Trong lúc chờ xe, ánh mắt Kỷ Nghiêm dường như đầy sóng nước dịu dàng: “Hôm nay là buổi học cuối cùng rồi.”

Mắt tôi đỏ ửng, rơm rớm nước nhìn anh: “Em biết.”

Anh ta bước lên một bước, hai tay đặt lên vai tôi: “Thái Thái, thực ra …”

Lùi một bước, tôi ra sức lắc đầu: “Anh không cần nói gì hết, em hiểu, em hiểu cả mà.” Cố vùng thoát khỏi tay anh ta, tôi bỏ chạy thục mạng.

Hoàng hôn ngày hạ, nền đất bùn vẫn còn vương hơi nóng oi ả của ban ngày. Lòng tôi nóng rát, nước mắt ngấn trên mi lấp lánh trong ánh tịch dương.

Tôi biết, đây mới đích thực là những giọt nước mắt của hỉ cực sinh bi, là những giọt nước mắt hân hoan!

Nô lệ được giải phóng, từ nay về sau sẽ không còn bai thể dục nhịp điệu số 7, không còn phải cắm mặt vào mớ bài luyện tập chết tiệt kia, không còn phải gặp Kỷ Nghiêm …

Chẳng hiểu vì sao lòng tôi đột nhiên thấy trống trải lạ thường.

Thói quen đúng là một thứ vô cùng đáng sợ, rõ ràng không còn phải đối mặt với sự châm chọc ngọt nhạt của ác ma nữa, vậy mà mỗi khi đêm khuya thanh vắng tôi lại nhớ đến câu nói cuối cùng của Kỷ Nghiêm, nhớ đến vẻ tĩnh lặng xa mà xăm ráng chiều đỏ lựng lưu lại trên gương mặt ấy.

Những kí ức ấy khiến lòng tôi thương cảm.

Không thể không nói những gian nan vất vả cùng cố gắng mà tôi đã bỏ ra cuối cùng đã làm cảm động ông trời. Trong 60 cái tên chọn lựa kĩ càng từ bốn trăm học sinh toàn khóa, một cái đã rớt xuống đầu tôi. Hôm công bố điểm, tôi rưng rưng nước mắt, cảm kích vô cùng, chỉ hận không thể chạy ngay ra ngôi chùa cách đó 30km để thắp hương lễ tạ cảm ơn bồ tát đã phù hộ.

La Lịch Lệ dụi mắt nhìn danh sách 60 người không những có nó mà còn có cả tôi, nó nhéo tay tôi một cái đau điếng, giọng nói không sao tin được: “Thái Thái, nói cho tớ biết là không phải tớ đang mơ đi!”

Tôi xoa tay, hai mắt còn vương những giọt nước mắt vui mừng, gật đầu với nó: “Không phải mơ đâu, La Lịch Lệ, giấc mơ của tớ thành hiện thực rồi, tớ đỗ vào lớp chọn rồi!”

La Lịch Lệ ngửa mặt lên trời hú: “Động vật đơn bào không ngờ đã biến dị, bọ chét mà cũng bàn đến mộng tưởng với mình!”

Một cơn gió thổi qua, tôi đứng giữa không gian đầy những lá khô bị gió cuốn bay, nước mắt tuôn lã chã.

Kỳ nghỉ hè nóng nực, một tháng huấn luyện của ác ma, và cả mối tình tan vỡ, tôi ném hết chúng lại sau lưng đón chờ quãng đời học sinh trung học sắp đến của mình.

Vào năm học chưa được mấy ngày tôi đã bị La Lịch Lệ kéo đi tham gia ứng cử vào hội học sinh.

Hội học sinh trương đủ loại cờ hiệulòe bịp lôi kéo nói là vì lợi ích của trường và các bạn đồng môn, nhưng trong mắt tôi thì chính là lừa gạt. Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi bể khổ, vừa mới thả lỏng được một chút, tôi chả dại gì mà dấn thân vào vũng nước đục đó.

Tôi níu tay La Lịch Lệ: “Cậu chả bảo những nơi phức tạp kiểu đó không phù hợp với đứa động vật đơn bào như tớ còn gì, cậu tha cho tớ đi.”

La Lịch Lệ nguýt tôi: “Trước kia cậu là người ngoài cuộc, giờ thì khác, đã đỗ vào lớp chọn rồi, cậu phải chuẩn bị mà kháng chiến trường kỳ đi.” Nói rồi cô nàng lại tiệp tục lôi tôi xềnh xệch.

Tôi đứng im tại chỗ: “Tớ không đi, muốn đi thì cậu đi một mình ấy.”

La Lịch Lệ là một đứa tính tình thẳng thắn bộc trực, lại thêm thời tiết oi ả nóng bức ngày hè, nó nổi khùng lên mắng tôi: “Sao cậu có thể thiếu ý chí đến thế chứ? Đừng tưởng đỗ vào lớp chọn rồi là được nhàn hạ cả đời nhé, cậu không hiểu được trong đó cạnh tranh khốc liệt như thế nào đâu. Nếu như đã bứt phá được lên rồi, không biểu hiện một chút năng lực là không được! Huống hồ ở trong hội học sinh cũng không phải là không có chỗ tốt. Cậu nghĩ xem, bình thường tập thể dục giữa giờ rồi hoạt động này nọ, ai là người nhàn nhất, ai được đứng ở vị trí lợi ích lớn nhất?”

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT