watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2806 Lượt

nghị gì hết, chỉ là ánh mắt nhìn tôi càng lạnh. Giây phút ấy, lòng tôi tuôn trào hai hàng lệ nóng.

Càng gần Kỷ Nghiêm, cảm giác như ngồi bàn đinh càng thêm mãnh liệt. Khó khăn lắm tôi mới chờ được tới khi cuộc họp kết thúc.

Mọi người lần lượt rời khỏi phòng họp, Kỷ Nghiêm vẫn ngồi yên bất động nhìn tôi, vẻ mặt rõ ràng là đang cố nín cười — bộ dạng đó khiến lông tốc khắp người tôi dựng đứng.

Sau khi tất cả mọi người rời khỏi tôi mới cất tiếng van lơn: “Hội trưởng đại nhân, em biết em không nên nói năng bừa bãi hôm phỏng vấn … em chỉ là một cán sự nhỏ nhoi không đáng nhắc đến thôi mà, chức vụ thần thánh như trợ lý hội trưởng này thực sự không phù hợp với em đâu, em có thể nào …”

Tôi còn chưa nói hết Kỷ Nghiêm đã nhướn mày, mặt sa sầm xuống: “Em dám!”

Tôi vã hết mồ hôi hột, vội vã lắc đầu rồi lại gật đầu: “Không … không, ý em là em rất vui khi được đảm nhiệm chức vụ này.”

Đúng là đồ vô tích sự! Không ngờ đến cả câu từ chốicũng không nói ra được! Tôi lại thầm than vãn trong lòng, ngoài miệng thì vẫn không kìm được hỏi: “Nhưng tại sao lại là em chứ?”

Kỷ Nghiêm nhìn tôi tựa cười tựa không: “Chẳng phải em nói em là bạn gái anh sao? Tất nhiên anh phải cho cô ‘bạn gái’ cơ hội thể hiện chứ, xem em có xứng với anh không.”

Tôi chết sững — vốn còn hi vọng Kỷ Nghiêm nể mặt một tháng gần gũi mà hạ thủ lưu tình với tôi, giờ xem ra không còn mong mỏi gì được nữa, lại còn bị anh ta nắm đằng chuôi! Tôi ức chế: “Kỷ Nghiêm, lúc đó em thực sự không biết anh là hội trưởng hội học sinh trường trực thuộc, nếu biết thế thì dù có cho em mười lá gan em cũng không dám nói ra câu đó.”

Tôi cúi đầu nói bằng giọng gần như van nài: “Con người em không có chí hướng cao đến thế, anh đại nhân đại lượng tha cho em một lần có được không?”

Kỷ Nghiêm không nói gì, tôi khẽ ngẩng đầu lên phát hiện ra một nửa khuôn mặt anh ta đã sa sầm xuống, thần sắc kì cục vô cùng. Tôi bỗng dưng cảm thấy không khí trong phòng họp yên lặng một cách quái dị.

Thật lâu sau anh ta mới mở miệng, giọng nói lạnh tanh: “Em đúng là ngốc thật.”

Đáy lòng tôi trào lên một nỗi xót xa khó có thể gọi tên: “Vâng, em rất ngốc, đã không thông minh lại cũng chẳng xinh đẹp gì … nhưng tại sao lúc nào anh cũng muốn gây hấn với em, không chịu buông tha cho em chứ?”

Mọi chuyện sao lại thành ra nông nỗi này, tại sao tôi lại dính vào Kỷ Nghiêm vậy hả?

Một cơn gió mạnh thổi qua cửa sổ, bầu trời xanh trong không một gợn mây, ánh nắng luồn qua tán cây chiếu lênkhuôn mặt tuấn tú của Kỷ Nghiêm, trong đôi mắt sâu thẳm kia dường như có thứ gì lóe sáng. Tay trái anh ta chống lên đầu, nở nụ cười thảnh thơi nhàn nhã: “Đúng là ngốc, nhưng ngốc mới đáng yêu.”

Gió thổi khiến cho cánh cửa phòng họp kẽo kẹt rồi đóng lại.

Mãi một lúc lâu sau tôi mới nhớ ra rằng mình cần hít thở. Vừa rồi tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực vậy, nuốt nước bọt, tôi lắc mạnh đầu cho tỉnh táo — thứ cảm giác vừa nãy không phải là dấu hiệu tốt đẹp gì.

Thấy mặt tôi đỏ bừng, Kỷ Nghiêm cười nói: “Giữ em lại bên cạnh mới không chuốc họa cho người khác, anh làm thế cũng là vì phục vụ toàn thể học sinh thôi.”

Tôi xoa ngực lắc đầu cảm thán: con trai đẹp mã đúng là hàng nguy hiểm. Nhìn thì thanh tú ôn hòa vậy thôi chứ thực ra là một tên ác ma. Kỷ Nghiêm trước mặt chính là ví dụ trực tiếp nhất.

Thở than với ức chế thế thôi, chứ trước mặt Kỷ Nghiêm tôi đã học được một điều: đó chính là nhẫn nhịn. Hồi anh ta còn làm gia sư ở nhà tôi, trước chồng bài tập cao như núi, tôi nhịn; giờ ở hội học sinh, trở thành trợ lý sai vặt của anh ta, tôi cũng phải nhịn thôi.

May mà công việc của hội học sinh cũng không nhiều lắm, có lúc trúng những kì thi của trường, cuộc họp thường kỳ đều bị hủy. Nhưng cứ đến giờ tan học là tôi lại phải chỉnh lí phân loại cả đống giấy tờ tài liệu … một mình tôi phải làm cái việc này! Tôi đã phải hi sinh giờ nghỉ của mình chỉ vì một câu nói của Kỷ Nghiêm: “Chỉnh lí tài liệu của hội học sinh sẽ giúp ích cho người mới như em làm quen với công việc của hội.”

Vì thế, đối mặt với đống giấy tờ chất cao như núi này, tôi nhịn tiếp.

Buổi trưa, tôi phải không ngừng phân loại tài liệu rồi sắp xếp cho đến khi đói lả nằm vật ra bàn. Phải nhìn mớ chữ chi chít dày đặc quá lâu, tôi hoa hết cả mắt. Lảo đảo đứng dậy, chợt phát hiện ra có người đang đứng sau lưng khiến tôi sợ hết hồn.

Sau khi nhìn rõ người đó là ai, tâm trạng vốn không mấy tốt đẹp, cộng thêm cơn đói cồn cào, tôi cau có: “Sao lại là anh thế?” Chẳng lẽ hội phó hội học sinh ai cũng rỗi việc như Triển Tư Dương hay sao?

Triển Tư Dương liếc nhìn mớ giấy tờ tôi vừa sắp xếp, nheo mắt cười: “Những thứ này không phải là hồ sơ từ ba năm trước hay sao? Lôi cả ra thế này, chắc hội trưởng của chúng ta chăm sóc cho em không chu đáo lắm đây.”

Tôi trợn mắt nhìn trời: Ông trời ơi, đây là thời buổi gì vậy hả? Tôi không những là một trợ lý sai vặt mà còn trở thành đối tượng bị đả kích đến te tua nữa.

Học theo giọng điệu của anh

ta, tôi châm chọc: “Đúng là chăm sóc chu đáo lắm ạ, chỉ còn thiếu nước bắt em lôi cả hồ sơ hồi mới thành lập trường ra nữa thôi.”

Triển Tư Dương bật cười khúc khích: “Chao ôi, vẫn còn sức nói đùa đấy thôi, xem ra hội trưởng vẫn còn nhẹ tay với em lắm.”

“Thế này mà nhẹ tay cái nỗi gì?” Tôi khóc ròng chỉ tay vào đống giấy tớ phía sau lưng, nhân tiện vỗ về một chút cho cái bụng mình lúc ấy đang phản kháng dữ dội vì đói.

Triển Tư Dương lắc đầu nói: “Có bao nhiêu người ưu tú hơn em muốn vào hội học sinh, anh chưa từng thấy ai vào hội rồi mà cả ngày cứ trưng bộ dạng dở sống dở chết như em cả.”

Tôi cãi: “Đó là bởi vì chức vụ của em đặc biệt! Anh cứ thử bị một tên biến thái như hội trưởng áp bức xem!”

Nếu đổi lại tôi là Triển Tư Dương, tôi cũng thích đi khắp nơi lạm dụng chức quyền lắm chứ, hoặc qua loa đại khái làm một chân cán sự, thỉnh thoảng rỗi hơi lộ diện một tí cho xong.

Triển Tư Dương dẩu môi: “Lúc đầu bảo em đi theo anh, em không nghe cơ.”

Tôi ngẩn người: “Làm sao em biết được anh có ý này chứ?”

“Được rồi, chức vụ này của em có cả tá nữ sinh tranh nhau còn không được ấy. Lần họp trước lúc hội trưởng chỉ định em làm trợ thủ của anh ấy, em không để ý là cả đám con gái ngồi dưới ai cũng nhìn em bằng ánh mắt tóe lửa à?”

Nghe anh ta nói vậy mà tôi rùng hết cả mình – tôi vốn định vào hội học sinh với mục đích mở rộng kết giao với những người bạn mới, giờ thì toi rồi, không ngờ lại thành ra nông nỗi thọ địch bốn bề thế này.

Triển Tư Dương mặc xác tôi đứng đó với tâm trạng lo nghĩ trùng trùng, anh ta xoa cằm ngẫm nghĩ: “Đám con gái muốn tiếp cận hội trưởng thường xuyên giở mấy trò cũ rích kiểu như vấp ngã trước mặt hội trưởng … em chả làm gì hết, thế mà hội trưởng hình như lại quan tâm đặc biệt đến em. Điền Thái Thái,

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT