|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
người, tôi đặt mạnh chồng tờ rơi lên trên bàn họp, nói: “Tôi không cố ý vứt xuống hồ!”
Cô nàng ủy viên tuyên truyền thấy tôi dám cãi lại mình thì lấy làm mất mặt lắm, lập tức nổi cơn tam bành chỉ vào tôi quát: “Nếu cô không làm được thì sao không nói sớm? Giờ cô cũng biết kêu ca phàn nàn rồi à? Đùn đẩy trách nhiệm sạch sành sanh, tôi thấy cô rõ ràng là cố ý.”
“Ý cô là tôi ăn no dửng mỡ không có việc gì làm hả?” Tâm trạng tôi cũng lập tức trở nên kích động.
Cô ta còn chưa kịp đáp trả thì đã nghe thấy một tiếng đập mạnh vang lên. Một cuốn sổ ướt mem bị ném xuống trước mặt cô nàng ủy viên nọ.
Phòng họp mới rồi còn xì xầm bàn tán, sau một tiếng đập bàn của Kỷ Nghiêm ai nấy liền thức thời ngậm miệng. Phòng họp lập tức khôi phục lại bầu không khí tĩnh lặng như tờ.
Cô nàng ủy viên bị dọa cho sợ suýt khóc, mím nôi nói một câu: “Hội trưởng, anh làm gì ….”
Kỷ Nghiêm lạnh lùng liếc nhìn cô nàng ủy viên tuyên truyền, trầm giọng tuyên bố: “Cuộc họp hôm nay giải tán trước đã.” Rồi anh ta quay sang nhìn tôi, nói với tôi bằng giọng tức giận vô cùng: “Em đi theo anh.”
Tôi chưa kịpphản ứng gì thì anh ta đã kéo tay lôi tôi ra khỏi phòng họp.
Đợi … đợi đã nào, tôi chẳng qua cũng chỉ mới làm ướt có mấy cuốn sổ tay, đâu nhất thiết phải lôi tôi đến chỗ vắng người để hủy thi diệt tích chứ?
Nhìn gã Kỷ Nghiêm đang lôi xềnh xệch tôi phía trước, lòng tôi chợt thấy ấm ức tột cùng. Sự hành hạ của Kỷ Nghiêm, sự bài xích của những người khác, tất cả những chuyện này khiến tôi buồn ghê gớm.
Tôi không nên vào hội học sinh! Ngay từ đầu tôi đã biết mình không làm được.
Cúi đầu ảo não nhìn ngón chân mình, sau khi hít thật sâu mấy hơi, tôi đứng im không bước nữa: “Em không làm nữa đâu.”
Kỷ Nghiêm cũng dừng chân lại, anh ta quay người, vẻ mặt tối sầm đến mức không thể tối hơn: “Em nói cái gì cơ?”
Tôi cúi đầu lí nhí hệt như cô con dâu bị mẹ chồng bắt nạt: “Em nói là, em không làm nữa.”
Kỷ Nghiêm nói bằng giọng gần như là nghiến răng nghiến lợi: “Em dám!”
Tôi thót cả tim, ba hồn bảy vía bị một câu nói đó của anh ta dọa cho bay mất chỉ còn lại một hồn ba vía. Hai hàm răng tôi va vào nhau lập cập: “Hội trưởng đại nhân, em thấy hội học sinh không thích hợp với những đứa ngốc nghếch như em.” Giọng nói của tôi mỗi lúc một bé dần dưới ánh nhìn đe dọa của Kỷ Nghiêm.
Ngực tôi phập phồng dữ dội, anh ta ghé bên tai tôi lạnh lùng thả một câu: “Ngoại trừ bỏ chạy ra thì em còn biết làm gì nữa? Nếu thấy mình vô dùng thì ban đầu em đừng có vào hội học sinh! Nếu như đã đến rồi thì em đừng hòng bỏ đi.”
Hai tay tôi nắm chặt bên hông, không ngừng siết chặt rồi lại thả lỏng ra, cuối cùng mới thốt được một câu: “Em làm hỏng hết mọi chuyện rồi, hơn nữa bây giờ tất cả mọi người ai cũng ngứa mắt vì em, sau này em làm sao mà sống nổi trong hội học sinh kia chứ?”
Sau một hồi im lặng, giọng nói của Kỷ Nghiêm đã hòa hoãn lại: “Anh cũng không mong mỏi em cống hiến được gì cho hội học sinh.”
Tôi ngước lên nhìn, ù ù cạc cạc: “Vậy lúc nãy mắc mớ gì anh lại nổi khùng lên như thế? Có gì thì từ từ nói, cứ phải lôi em ra dạy dỗ mới được à?”
Kỷ Nghiêm liếc xéo tôi, ánh mắt hau háu nhìn lên cánh tay tôi.
Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta, phát hiện ra cánh tay mình không ngờ lại bị trầy xước, đỏ bừng một mảng — chắc bị trầy ra lúc thò tay xuống hồ vớt mấy cuốn tờ rơi.
“Ai bảo em là anh định dạy dỗ em?” Giọng nói của Kỷ Nghiêm vang lên bên tai tôi, “Đi, lên phòng y tế với anh.”
Tim tôi dường như đang đập nhanh dồn dập, tôi nhìn vào mắt Kỷ Nghiêm, đến hít thở cũng không dám lớn tiếng chứ đừng nói đến chuyện cất lời.
“Chẳng lẽ anh tức giận vì em bị thương sao?”
Chương 4
Kỷ Nghiêm khựng lại, quay đầu nhìn tôi thật là lâu. Tôi bị ánh mắt nóng bỏng của anh ta khiến cho toàn thân tê dại. Nhìn bộ dạng căng thẳng thần kinh của tôi, khóe miệng anh ta nhếch lên thành một nụ cười: “Để em ra ngoài với bộ dạng này, hội học sinh chẳng phải là sẽ mất hết mặt mũi hay sao?”
Tôi chớp mắt nở nụ cười cứng đờ đáp lại: “Ha ha, hội trưởng đại nhân đúng là một người anh minh thần võ.”
Lần này Kỷ Nghiêm không đáo nữa, chỉ thong thả dắt tay tôi đi đến phòng y tế. Hơi ấm tỏa ra từ tay anh ta giống như dòng điện cao áp chạy khắp người tôi, khiến tim tôi gần như ngừng đập.
Vậy là một lần nữa tôi đã khuất phục trước dâm uy của Kỷ ác ma. Có điều lần này tôi không thỏa hiệp một trăm phần trăm nữa, bởi bị Kỷ Nghiêm áp bức trong một thời gian dài, tôi đã làm ra một chuyện dũng cảm nhất từ trước đến nay trước mặt anh ta, đó chính là … bãi công.
Cái gì mà thư kí hội nghị, lao công miễn phí, chỉnh lí hồ sơ, chân sai vặt bưng trà rót nước … tất cả tôi không thèm làm nữa, bởi vì tôi đã tìm được chỗ kỹ thác tinh thàn mới của mình.
Hôm đó sau khi tức tối trở về nhà, tôi đã gọi điện thoại cho La Lịch Lệ. Con bé vừa nghe tôi thuật lại những chuyện xảy ra liền mở miệng mắng như tát nước: “Con nhỏ đê tiện đó dám chỉ vào mũi cậu mắng cậu à? Nếu là tớ, tớ đã xông lên bạt cho nó hai cái tát từ lâu rồi.” Tôi cảm động rưng rưng, tiếp tục nấu cháo điện thoại khinh bỉ cô nàng ủy viên tuyên truyền đó.
La Lịch Lệ nói: “Cậu ở trong hội học sinh thế này thì đúng là điên tiết thật. Nếu đã không thể áp đảo bọn chúng bằng khí thế, vậy thì cậu đừng làm gì hết nữa cho xong.”
Tôi ngẫm nghĩ và cũng thấy không thể để người ta nghĩ mình dễ bắt nạt, thế là gật đầu đồng ý ngay. Trong đầu tôi nảy ra một ý, vội hỏi La Lịch Lệ: “Thế sau này tớ nên làm gì?”
La Lịch Lệ khinh bỉ nói: “Hừ, không bị sai vặt thì cậu không có việc gì khác để làm à? Rỗi việc sao không đi ăn trộm rau? Cậu bỏ hoang rau cỏ trong “Trang trại thần tiên” bao lâu rồi hả? Tớ đã xếp hạng lên top 20 rồi đấy.”
Tôi kêu lên kinh ngạc: “Cái gì cơ? Cậu vào top 20 rồi á? Lúc tớ chơi cậu còn xếp trên một trăm cơ mà?”
“Có gì mà kỳ quái! Cả kỳ nghỉ hè cậu không chơi tí nào, còn tớ thì ngày nào cũng ngồi canh trộm. Với cả dịp hè có hoạt động mới, tất cả mọi người ai cũng được cộng kinh nghiệm ầm ầm.”
Tôi gật đầu: “Chả trách tớ bị rớt xuống tận thứ một trăm lẻ mấy … sao cậu không nói sớm?”
La Lịch Lệ khẽ hứ một tiếng: “Tớ nói ra thì có tác dụng gì? Lúc ấy cậu chả đang trong giai đoạn huấn luyện ma quỷ đấy thôi.”
Nỗi bi phẫn trong lòng tôi cuối cùng cũng trào dâng như núi lửa phun trào, vì thế mà tôi càng kiên định một điều: nhất định phải có lòng quyết tâm phản kháng.
May mà sau buổi họp hôm nọ, người của hội học sinh hình như ai cũng trỗi lên chút lương tâm, không còn ai làm khó tôi nữa, cộng thêm chuyện dạo gần đây Kỷ Nghiêm bận rộn tham gia cuộc thi giao hữu giữa các trường khiến tôi càng thêm nhàn nhã thảnh thơi.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




