watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7534 Lượt

lựa. Nhỏ nói bằng giọng dịu dàng và vô cùng thân thiện.

_Hi, chào Hạ Băng, còn vấn đề đó mình tin mình biết nhiều về Kỳ Lâm hơn cậu tưởng đấy.- cô bé cũng vui vẻ trả lời một cách tự tin với người bạn mới quen.

_Thật sao, kể cả trong thời gian cậu không ở đây à ?!- Hạ Băng giả ngơ.

_À…- Zan ngập ngừng…vẻ tự tin vừa rồi cũng biếng mất, cô bạn kia nói đúng, bốn năm qua nó chẳng mấy khi liên lạc về cho cậu.

_Nếu cậu biết rồi thì thôi vậy, chắc mình lo hơi thừa.- bắt được biểu cảm trên mặt Zan, nhỏ tiếp tục.

_Thế cậu nói xem…cậu biết được những gì…các anh ấy giờ nổi tiếng quá rồi nhỉ.- Zan bình tĩnh lại, cô bé dò hỏi nhưng tỏ ra không quan tâm, tiếp tục lấy thức ăn bỏ vào khay. Và biểu hiện vụng về đó chẳng thể qua được mắt Hạ Băng.

_Ừm…mình biết khá nhiều…bắt đầu từ gì nhỉ, à, cô bé Bảo Ngọc, công chúa của RoYal, có vẻ như ảnh hưởng không nhỏ đến Kỳ Lâm đâu đấy.- nhỏ cười hiền và ẩn sau nụ cười đó là cái cười đắc thắng khi nhỏ thấy Zan suy tư.

“ Yun sao ? “- Zan ngẩn người, ánh mắt anh ngày hôm đó, rồi cả việc anh bỏ đi sau Yun một lúc…đúng là đáng để suy nghĩ, à, còn cả hôm mình mới về.- cô bé suy ngẫm lại và bắt đầu rối lên.

Nhận ra được sắc thái trên mặt Zan, nhỏ biết mình đã hoàn thành mục tiêu, vờ nhìn đồng hồ, nhỏ quay sang Zan thân mật.

_Thôi chào cậu nhé, tí nữa bọn mình vào lớp rồi nói chuyện tiếp, hẹn gặp lại cậu.

_Chào cậu.- Zan cũng vờ tươi cười.

“ Đúng là ngây thơ, mà ông trời quả không phụ lòng người, còn để mình và nhỏ đó học cùng lớp, phen này Nguyên Khang chỉ còn cách về bên mình”- Hạ Băng ngẫm nghĩ rồi cười thâm hiểm.

Zan ngừng tay, cô bé nhìn theo Hạ Băng.

Hoàng Quân đứng cạnh và nghe rõ mọi chuyện, bằng thái độ cẩn trọng, cậu nhận ra được hàm ý không tốt trong lời nói của cô bạn cùng trường đỏng đảnh ấy, sao lại có thể thay đổi bất thường như vậy được.

Chap 53

Zan nhanh chóng về Angel’s room, cô bé chọn cách im lặng để nhìn nhận vấn đề, nhất định phải tìm hiểu cho rõ việc gì đang diễn ra thời gian cô bé vắng mặt.

Sau hơn bốn tiếng đồng hồ lang thang trong cơn mưa tầm tã, quả thật là hôm nay Yun bị bệnh, nó sụt sịt mũi từ sáng đến giờ, Kỳ Lâm nhìn thấy mà nhói lòng, cậu đang tiến đến định đưa cho Yun chiếc khăn thì Zan vào. Đành ngậm ngùi rụt tay lại để Yun nhận lấy khăn từ Nguyên Khang.

Đã dặn lòng đừng tỏ ra quan tâm hay để ý tới Yun mà sao cậu không làm được, bất kì hành động nhỏ nhặt nào của Yun cậu cũng để mắt tới. Nhưng mà cậu hiểu, nếu càng tỏ ra như vậy càng khiến Yun đau khổ nhiều hơn và có thể cả Zan cũng đau khổ. Đầu óc của một thằng con trai có trách nhiệm vẫn còn có thể kháng cự trái tim luôn muốn thể hiện yêu thương của cậu đôi chút.

Zan nhìn thấy Yun được Nguyên Khang săn sóc cũng nhẹ nhõm đôi phần, cô bé như thường lệ tiến lại ngồi gần Kỳ Lâm và hoạt náo căn phòng. Và lại một lần nữa khiến thiên đường hoá thành trần gian với những cảm xúc được che đậy.

Một hồi lâu sau đó, cô bé quay sang Yun hồ hởi.

_Yun! Hay là em với chị ra canteen đi, ra đó lấy sữa nóng uống cho khoẻ, sẵn dẫn chị đi dạo trường với, đi cùng mấy ông anh này chán lắm, đi em. – thấy Yun có vẻ đồng ý, Zan kéo tay Yun đi, luôn miệng huyên thuyên trên trời dưới đất.

Giờ này trong gian phòng chỉ còn lại ba người, Bảo Kỳ nhìn sắc mặt hai người bạn thân của mình một lúc rồi lên tiếng.

_Tớ đi đây một chút, hai cậu giải quyết với nhau đi.- hơn ai hết cậu hiểu rõ mức độ rắc rối trong chuyện tình cảm này, cứ để họ có quyết định cho riêng mình.

Bảo Kỳ đi khỏi, căn phòng bỗng chìm trong im lặng, Kỳ Lâm mắt vẫn dán chặt vào những hạt nắng ngoài sân, cậu nhớ những ngày mưa bên Yun, nhớ kinh khủng, luyến tiếc cách mấy thì có lẽ cũng đã đến lúc trao tay người con gái cậu yêu thương nhất cho một người có thể đối xử tốt với cô ấy hơn cậu.

_Nguyên Khang, tớ nhờ cậu một việc.- cắt nhanh ánh nhìn day dứt, Kỳ Lâm quay sang Nguyên Khang nói bằng thái độ cương quyết.

_Có phải là về Yun !?- Nguyên Khang nhìn Kỳ Lâm thấu hiểu.

_Ừ- nghe nhắc về Yun, đôi mắt cậu có hơi trùng lại, đứng cạnh Nguyên Khang, cậu đặt tay lên vai như gửi gắm- Tớ hiểu tình cảm mà cậu dành cho Yun, có lẽ ở bên cạnh cậu cô ấy sẽ hạnh phúc.

_Cậu có thật sự mong muốn như thế không ? Kết thúc như thế này cho cậu và Yun.- cậu nhìn xoáy vào Kỳ Lâm và mong Kỳ Lâm trả lời thật lòng.

_Tớ có thể làm gì khác, Yun sẽ chỉ đau khổ hơn thôi!- giọng cậu nhỏ lại, đượm buồn, thoáng đâu đó là một tiếng thở dài rất khẽ.

_Tớ nên nói cậu ngốc hay là vì cậu ngốc thật, Yun sẽ hạnh phúc thế nào được khi mà đang đau khổ như thế vì cậu chứ ! Cô ấy nghĩ là cậu lừa dối đấy, sao không giải thích rõ ràng.- Nguyên Khang gằng giọng, lần đầu tiên cậu tỏ thái độ này với Kỳ Lâm.

_Giải thích thì giúp ích được gì không ? Cứ để Yun hiểu như thế càng tốt, cô ấy sẽ càng quên tớ đi nhanh hơn, mà cậu cũng đừng nói gì cả, chỉ cần yêu thương Yun thật nhiều vào, yêu giúp luôn cả phần của tớ !- Kỳ Lâm mỉm cười khích lệ Nguyên Khang, nụ cười đẹp mà sao thấy chua chát quá.

_Zan!!!!!!- tiếng gọi của Bảo Kỳ vang lên ngoài cửa làm cả hai giật bắn, ra cửa họ đã thấy Zan nước mắt đầm đìa chạy đi. Ngay lập tức Kỳ Lâm đuổi theo.

Tình hình là Zan đang cùng Yun ra canteen thì cô bé sực nhớ là mình bỏ quên điện thoại trên bàn, lúc quay lại cô bé đã nghe được toàn bộ sự việc, điều Hạ Băng nói hoàn toàn đúng, vậy mà mọi người chẳng hề nói với cô một lời, Zan cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương nặng nề.

Kỳ Lâm đưa tay bắt lấy tay Zan để kéo cô bé dừng lại.

_Em đã nghe thấy sao ?

_Vậy anh còn định giấu Zan đến bao giờ chứ !?- gương mặt xinh xắn giàn giụa nước, cô bé đáp lời trong bực tức.

_Anh không phải giấu em, anh chỉ sợ làm em tổn thương thôi, xin lỗi !- cậu ra sức khuyên giải, dỗ dành.

_Vậy nếu bây giờ Zan biết thì Zan bình thường à!- nhìn sang Bảo Kỳ vẫn còn đang im lặng- Anh chở Zan đi đâu đó hóng gió đi anh Kỳ.

_Zan ! Anh xin lỗi mà, anh thực sự không cố tình muốn giấu em.

Zan mặc, cô bé thong dong bước ra ngoài cổng.

_Đừng lo, để tớ khuyên cô ấy.- Bảo Kỳ nhìn Kỳ Lâm khích lệ.

_Giúp tớ nhé.

Bảo Kỳ tức tốc đi lấy xe, Kỳ Lâm đứng lại một mình, cậu hoàn toàn thất bại, cuối cùng thì cả hai người họ đều đau khổ, cậu chẳng phải là tội tệ quá sao chứ, người mình yêu hay người yêu mình cậu đều chẳng biết cách quý trọng để rồi cùng làm họ tổn thương, chẳng sai khi bảo cậu là một thằng tồi.

Giữa lúc rối rắm của mọi người, khuất sau một cái trụ tường Hạ Băng nhếch môi cười khẩy.

_Hơi muộn đấy, nhưng đến lúc kéo màn lên rồi!

Bờ sông, gió bốc hơi nước lên rồi mang đi khắp nơi tạo thành một không gian khoáng đãng. Bên cạnh một gốc cây cao, Zan ngồi thút thít cùng Bảo Kỳ.

Nhìn từng hàng nước cứ lăn dài trên má cô bé mà cậu không khỏi chạnh lòng, chạnh lòng vì cô ấy buồn bã và tổn thương, chạnh lòng vì tự hỏi đã bao giờ có một giọt nước rơi ra từ khoé mắt ấy là cho cậu. Đưa tay chạm nhẹ vào đôi gò má, cậu gạt đi những giọt trong veo rồi nhỏ giọng nói.

_Em đừng buồn nữa, Kỳ Lâm không phải cố ý muốn giấu em đâu!

_Anh cũng biết việc này đúng chứ !

Cậu khẽ gật, cúi mặt buồn bã, tự dưng Zan chồm tới ôm lấy cậu, cô bé lại khóc to hơn và mượn bờ vai cậu dựa vào. Dù rất buồn, rất mệt mỏi nhưng cậu luôn sẵn lòng chìa vai cho Zan, người con gái mà cậu yêu và hy sinh rất nhiều.

_Zan ghét anh, ghét anh Lâm, anh Khang, tại sao lại giấu Zan chứ, Zan không đáng để được biết chuyện hệ trọng như vậy sao, Zan không thích bị mọi người lừa như thế đâu.- cô bé nũng nịu rồi giật phắt dậy- Mà không, Zan lại càng phải đẩy nhanh việc làm lễ đính hôn với anh Kỳ Lâm mới được, anh ấy là của Zan, anh ấy đã hứa là sẽ ở bên Zan.- trong lời nói của cô bé có một chút gì đó hoang mang, kỳ vọng

_Em chắc với quyết định này chứ !- cậu lo lắng hỏi, đó là vì cậu lo cho hạnh phúc của Zan chứ chẳng phải vì mong muốn cho mình một cơ hội, cậu từ bỏ cái ao ước ấy tự lâu rồi.

_Chắc chắn, em đợi điều này trở thành sự thật lâu lắm rồi cơ !- mắt cô bé long lanh khi nói về việc được Kỳ Lâm chở che suốt đời.

_Có tình yêu chứ ?

Câu hỏi của Bảo Kỳ làm Zan ngập ngừng một lúc, cô bé chẳng nghĩ nhiều, hạnh phúc về ngày được cùng Kỳ Lâm sánh bước trên lễ đường là điều mà từ bé Zan đã biết sẽ có ngày được thực hiện.

_Có chứ anh, em rất cần anh ấy bên cạnh, không có anh ấy Zan chẳng biết sống ra sao cả.- cô bé vô tư trả lời.

Câu trả lời làm cậu thêm lần nữa đau xót, ngậm ngùi, nỗi đau phải nuốt ngược vào trong là nỗi đau lớn và âm ỉ nhất.

Nhưng mà cô bé đã bỏ qua một điều, cần và yêu là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, nếu thật sự cần Kỳ Lâm cô bé đã không thể cách xa cậu bốn năm dài với khoảng địa lí nửa vòng trái đất.

Đến tối cô bé mới chịu về nhà.

Sau bữa cơm tối trong im lặng, Zan mở lời trước.

_Nếu anh muốn Zan bỏ qua thì hãy làm một việc.

_Em nói đi.- cậu chăm chú lắng nghe bằng thái độ hối lỗi.

_Em muốn sớm làm lễ đính hôn. Vì việc này cũng không sớm thì muộn sẽ diễn ra, em chỉ muốn tiến hành sớm một chút, hình phạt nhẹ nhàng cho

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT