watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7532 Lượt

anh lắm rồi đó.

_Ừ, làm như ý em đi.- cậu mím nhẹ môi mỉm cười, bây giờ cậu thật sự phải buông tay Yun, phải từ bỏ, nhất định phải thế.

Bản Tình Ca Đầu Tiên còn chưa hát cho trọn vẹn, có phải mọi chuyện đã chấm dứt rồi không ?!

Đêm nay trăng sao sáng vằng vặc màn đen, ánh sáng hắt vào cửa làm Yun càng khó chợp mắt. Nó cứ hết trở mình thì lại suy nghĩ vẫn vơ rồi thở dài thườn thượt.

Nó ôm gối mở cửa đi xuống phòng ba mẹ. Đưa tay gõ cửa rồi mới bước vào.

_Con gái của ta, có việc gì không con ?- bà dịu dàng hỏi, có phần ngạc nhiên khi thấy nó tay cầm theo gối.

_Con…tối nay cho Bảo Ngọc ngủ cùng ba mẹ nhé !

_Được chứ con gái, chúng ta chưa bao giờ ngủ cùng nhau mà.- ba nó vui vẻ lên tiếng, ông lấy chiếc gối trên tay nó chèn giữa gối hai người, rồi đập đập lên đó- Lại đây nào viên ngọc quý của ta, bà cũng tắt đèn đi nào.

Lòng Yun trở nên ấm áp lạ kỳ, cảm giác này nó đã chờ đợi tận 16 năm, cuối cùng cũng có lúc giấc mơ thành hiện thực. Nó mỉm cười hạnh phúc nhìn hai đấng sinh thành một hồi lâu, họ vất vả như thế cũng vì muốn cho nó và anh trai một cuộc sống tốt đẹp.

_Lại đây đi con gái, đêm nay ta hát ru con ngủ nhé !

_Bà hát à ?!- ba nó nhìn mẹ, ánh mắt bông đùa.

_Chứ chẳng phải ngày xưa ông mê mẩn giọng hát tôi còn gì.- mẹ nó nhanh chóng đáp trả.

_Bảo Ngọc à, con nằm sát ta này, nhớ bịt chặt tai lại đừng nghe bà ấy hát, con sẽ thức trắng đêm cho coi.- ba nó nhỏ giọng đi, thi thoảng lại ra bộ lắc đầu.

Hành động của hai người họ làm nó phì cười, không ngờ ba mẹ của nó cũng biết trêu đùa nhau thế này cơ, đây đúng là gia đình mà nó đã từng mơ ước. Những tiếng cười nói, tình yêu thương.

_A ! Mọi người định ngủ cùng mà không có Bảo Kỳ à, dỗi.- cậu đứng nhìn Yun cười một lúc rồi mới lên tiếng, giả bộ quay mặt đi.

_Đấy con thấy chưa con gái, anh trai con nó chả ra dáng đàn ông chút nào, lại đi dỗi với em, ta phải dậy con lại mất Kỳ ạ.

_Baaa…- cậu kéo dài tiếng ba tỏ ý không hài lòng làm ông phì cười.

_Thôi được rồi con trai, đêm nay cả nhà ta ngủ cùng, không hờn dỗi gì nữa nhé !- mẹ nó hiền từ lên tiếng.

Nghe xong Bảo Kỳ vọt đi lấy gối rồi quay lại trong tích tắc.

_Xong !- cậu chạy tới cười cười, thở hì hục.

_Không đủ chỗ đâu, anh nhường Yun đi !- nó nheo mắt, phồng má nhỏng nhẽo.

_Đủ mà, anh không nhường đâu.

Rồi không ai nói gì với ai, cả hai cùng tranh nhau trèo lên giường trước.

_Em nằm cạnh mẹ.

_Không, anh nằm giữa ba mẹ.

Hai anh em bỗng hoá trẻ con giành giật nhau chỗ ngủ, muộn phiền lo toan tự dưng cũng tan đâu mất. Như thế mới nói gia đình là điểm tựa cho con người mỗi lúc gặp phải chông gai trên đường đời nghiệt ngã. Người ta có rất nhiều nơi để đi nhưng chỉ có duy nhất một nơi để về- đó là nhà.

Giằng co mãi, anh em nó còn oẳn tù tì để giành chỗ, nhưng cuối cùng Bảo Kỳ cũng nhường cho Yun nằm cạnh ba mẹ. Mẹ, đến Yun, đến ba rồi mới tới cậu, may mà chiếc giường đủ rộng nên mọi người nằm khá thoải mái.

Mẹ cất tiếng hát trong veo, một bài hát tha thiết nhẹ nhàng đưa hai đứ con yêu lớn đầu mà còn rất con nít của bà vào giấc ngủ.

Mẹ là những tiếng hát ấm áp ru con khi đông lạnh về
Mẹ là những ánh nắng lấp lánh đưa con đi trên đường quê
Để con khôn lớn lên dang rộng đôi vai
Rồi đưa chân bước đi theo từng đêm vui
Mẹ vẫn thứ tha dù cho con mang bao nhiêu lầm lỗi.

Mẹ đã có phút dấu nước mắt cho con thơ ngây nụ cười
Mẹ đã có những lúc thức trắng cho con bao đêm ngủ say
Ngày con nâng bó hoa xinh chào tương lai
Mẹ cô đơn đứng bên hiên đầy mưa bay
Trên mỗi bước đi, xin mãi khắc ghi tình mẹ bao la biển trời.
Yun nằm ôm lấy mẹ, được bà nhịp nhịp vỗ lên tay, không biết vì hạnh phúc hay đau khổ, một giọt nước nhẹ chảy và nó chìm trong giấc nồng bên vòng tay mẹ.

Bảo Kỳ mắt hướng lên trần nhà, tai cũng được mẹ ru êm, cậu thở dài một tiếng rồi cũng ngủ ngon lành.

Đêm dài cứ thế trôi qua trong ấm áp.

Tình thương của ba mẹ dành cho con cái là vô bờ bến, nó đủ lớn để gạt đi nỗi đau và cho họ một phút bình yên. Nên hãy nhớ, gia đình dù sao vẫn là nơi tuyệt vời nhất !

Chap 54

Kỳ Lâm bước đến cửa sổ, kéo rèm cửa ra đón nắng sớm. Khẽ nheo mắt , suốt một đêm qua cậu chưa hề chợp mắt, xoay người cử động để bớt mỏi. Bắt đầu từ lúc Zan đi ngủ cậu đã ngồi trên giường, tay chống lên gối và ôm đầu suy nghĩ đến tận giờ.

Một đêm trắng đã cho cậu nhận ra dứt khoát là cách tốt nhất, không thể cứ yếu lòng mà dây dưa tình cảm với Yun, như thế chỉ càng làm nó và cậu mệt mỏi hơn thôi. Ngày hôm nay cậu sẽ đưa mọi thứ trở lại nơi nó bắt đầu, Kỳ Lâm khi yêu Yun đã thay đổi, vậy thì giờ nếu ngừng yêu cũng phải thay đổi.

Một ngày mới thực sự đã bắt đầu, chẳng biết là ngày vui hay buồn, chim chóc cũng vì thế mà phân vân không hót, gió chẳng thổi, con người im bặt. Khung cảnh có thể nói là chuẩn mực của sự im lặng.

_Anh ! Zan với anh ra ngoài ăn sáng nhé !- cô bé đẩy cửa bước vào, giọng háo hức vui vẻ như ngày hôm qua là ai đó chứ không phải cô bé đã khóc.

_Ừ, đợi anh một chút, mà sao em lại không gõ cửa thế kia.- cậu quay ra nhìn, nhíu mày khó chịu.

_Hì, Zan xin lỗi anh mà, bắt bẻ người khác thì giỏi, mà Zan thắc mắc anh có giấu gì trong này không mà giữ kinh vậy chứ !

_Em nghĩ là anh giấu được gì trong này, thôi đi ra ngoài nhanh, bộ muốn nhìn anh thay quần áo à.- cậu xuề xoà, xua tay đẩy Zan ra cửa.

Giấu à, tất nhiên là có giấu chứ, chỉ có điều cậu không hề để ý đến thứ cậu đã giấu thôi, một chiếc chìa khoá…chiếc chìa đã chốt chặt một thứ quan trọng.

Cùng thời điểm đó tại Dinh thự Dương Gia.

_Yun ! Dậy nào !- Nguyên Khang khẽ gọi và lay lay nhẹ người nó.

Nó nhúc nhích làm cậu tưởng nó đã tỉnh, ai dè nó xoay người qua bên, trùm chăn kín lại ngủ tiếp.

_Yun ! Dậy xem, em lười quá nhé !- cậu phì cười rồi nói lớn tiếng hơn một chút.

Bảo Kỳ chống hông đứng ngay cửa, đưa tay gãi đầu.

_Cậu gọi kiểu đấy ai mà dậy, tệ thế không biết.

_Thế chứ cậu gọi xem Yun có dậy không ?

_Học hỏi này !- cậu cúi người kề sát tai Yun, cười cười- YUN!!!!!!!!- cậu la lớn lên một tiếng.

Ngay lập tức Yun bật dậy, xoa xoa lỗ tai, nhíu mày nhìn cậu.

_Anh chơi kì quá, điếc hết tai Yun rồi.- nhìn nhìn lại giường- Ủa, sao em lại ở phòng em thế này?

Câu hỏi của Yun làm Nguyên Khang nghệch ra, không ở phòng mình thì còn ở đâu được.

_Lúc khuya ba mẹ đi rồi, nên anh bế em về phòng cho em ngủ tiếp, mà em cũng hay thật, ngủ chẳng biết trời đất gì cả.

_Ba mẹ đi rồi à- Yun nghe xong xịu mặt xuống ngay, niềm vui cũng chẳng được kéo dài bao lâu cả.

_Xí nữa thì quên mất, em ra ngoài với anh đi, tranh thủ hôm nay xả stress chút.- Nguyên Khang lập tức nói vào để Yun thôi không buồn nữa.

_Vậy thì hai anh ra ngoài đi, ôi, cái tai của em.- Yun nói rồi liếc mắt nhìn Bảo Kỳ, xoa nắn cái tai còn lùng bùng của mình rồi đi vào phòng tắm.

Bảo Kỳ khoác vai Nguyên Khang ra khỏi phòng rồi tỉ mỉ dặn dò.

_Em gái tớ đang khá thoải mái đó, cậu cố gắng làm em vui hơn đi nhé, trông cậy ở cậu.

_Còn cậu, có khá hơn chút nào chưa.

Bảo Kỳ khẽ cười rồi nhún vai.

_Cố lên, rồi sẽ qua hết cả thôi.- rồi cả hai cùng nhau xuống dưới nhà đợi Yun.

Yun và Nguyên Khang cùng nhau đi bộ trên đường, bây giờ họ sẽ đến quán ăn rồi sau đó tận hưởng một ngày cuối tuần.

_Yun, em thấy mình ổn chứ.- Nguyên Khang mở lời và không nhìn sang bên cạnh, hai người họ vẫn đang bước song song nhau.

_Em có gì mà không ổn.- Yun đáp trả, nhưng ngữ điệu dường như là đang hỏi lại cậu thì đúng hơn.

_Thật vậy không ?- cậu cố giấu cảm giác, vui vẻ hỏi Yun nhưng trong lòng rất buồn, cậu buồn vì Yun không nói thật lòng mình với cậu.

Yun quay sang cậu, gật gật đầu rồi mỉm cười. Lâu rồi cậu không nhìn thấy nụ cười rạng ngời như nắng ấy. Nghĩ cũng thật lạ, tính tình và cách xử sự giống mưa, còn nụ cười lại đẹp như nắng. Yun quả thật là một cô gái rất đặc biệt.

Hai người vui vẻ đi cùng nhau chưa lâu thì ở hướng ngược lại, họ nhìn thấy Zan đang khoác tay Kỳ Lâm bước đi. Zan cũng nhanh chóng nhìn thấy Yun, cô bé tỏ vẻ khó chịu với Yun ra mặt, kéo tay Kỳ Lâm bước đến.

_Chà, hai người sáng sớm đã đi cùng rồi cơ à, hạnh phúc quá nhỉ?- Zan cười tít mắt, cố ý nhận mạnh hai chữ “ hạnh phúc “.

Kỳ Lâm lịch sự mỉm cười chào, nụ cười xa lạ đến bất ngờ. Ba người còn lại cũng phải ngơ ra vì hành động ấy một lúc.

Nguyên Khang nhanh chóng quay lại chủ đề của Zan.

_Hai người cũng vậy thôi, mà hai người đang đi đâu thế ?!

_Bọn em định đi ăn sáng.- cô bé chăm chú nhìn sang Yun, rồi cố ý tỏ ra tình tứ lấy chiếc hoa bàng vướng trên áo Kỳ Lâm xuống.

Cậu chỉ im lặng mà không nói gì, cũng không tỏ thái độ gì.

Duy chỉ có Nguyên Khang là hiểu được lí do của những việc đó, cậu nhìn Kỳ Lâm và Zan một lúc rồi ngẫm nghĩ.

“ Cậu có thật là định quay về như trước kia không Kỳ Lâm “

_Phải rồi nhỉ, anh hãy vỗ béo Yun vào giúp em, dạo này thấy Yun gầy quá, em ấy phải tròn thêm chút nữa thì mặc trang phục phù dâu mới đẹp. Mà tốc độ nhanh nhanh vào mới được đó nha anh !- Zan vui vẻ dặn dò Nguyên Khang, trong câu nói chứa đầy ẩn ý.

_Nhanh là bao lâu hả chị ?!- Yun sau một hồi

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT