watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7561 Lượt

với tao kiểu đó à, hôm nay tao phải cho mày một bài học.
Sau khi thấy Hạ Băng ra hiệu, tất cả cùng đánh nó tới tấp, tuyệt nhiên Yun không đánh trả lấy một cái. Người đấm, người xô, người cào cấu, nó đau lắm nhưng vẫn sẽ cố nhịn, không thể làm lớn chuyện này vì mình là con gái nhà họ Dương, nó không muốn sống với thân phận này sớm như thế.

Chap 12:

_DỪNG LẠI, mấy người làm cái quái gì thế- Kỳ Lâm lên tiếng.

_Thì ra là cô- Nguyên Khang buông lời sau khi nhìn thấy Hạ Băng.

Bảo Kỳ chạy ngay đến bên nó:

_Em có làm sao không, để anh đỡ em dậy.- cậu ân cần đỡ nó dậy và nhìn Băng với đôi mắt căm phẫn.

_Em/nhóc có làm sao không?- Nguyên Khang và Kỳ Lâm cùng hỏi

_Em…không sao.

_Cô lấy tư cách gì đánh Bảo Ngọc?- Nguyên Khang gằn giọng

_Anh…anh nói với tôi như thế vì con nhỏ đó à?

_Cô là gì mà tôi lại không thể nói với cô như thế, ỷ đông hiếp yếu đê tiện đến thế là cùng.- cậu nhếch mép cười.

Lần đầu tiên nó nhìn thấy nụ cười đó của cậu, trông cậu thật khác với nét gần gũi thường ngày, thay vào đó là một Nguyên Khang cứng nhắc hơn, điều đó chứng tỏ cậu cũng có nét lạnh lùng của Bảo Kỳ.

_Chuyện này mà còn tái diễn thì cô không yên đâu- Kỳ Lâm tuyên bố

_Bọn này xưa nay chưa từng đánh con gái nhưng cô cứ thế thì sẽ không là chưa từng nữa đâu- đó là Bảo Kỳ lạnh lùng mà nó đã từng thấy, cả ba anh đều rất lo lắng cho nó, tự dưng thấy vui vui.

_Lần này như thế thôi, tôi không biết có chuyện gì xảy ra với con yêu tinh đó đâu, mày cẩn thận đấy.-rồi họ kéo nhau đi trong tức tối.

_Nhưng lí do gì mà cô ta lại làm thế nhỉ?- Nguyên Khang thắc mắc

_Rõ như ban ngày thế mà cậu còn hỏi, vì cậu chứ sao nữa.- Bảo Kỳ đáp.

Hạ Băng bước đi mang theo nỗi ấm ức to đùng, Nguyên Khang vì nó mà nặng lời với nhỏ. Dù trước giờ vẫn chỉ là đơn phương nhưng Nguyên Khang chưa từng làm nhỏ điên tiết như lần này.

Nhỏ hít lên một hơi thật sâu, tròng mắt nâu giờ đỏ lên giận dữ, nắm chặt tay gằng giọng xuống.

_Mày hãy đợi đấy, đợi xem tao sẽ làm gì mày.

Đám con gái đi cùng đứng im lặng, sát khí toả ra từ Hạ Băng làm họ như chôn chân dưới đất.
_Bọn chúng không để cô nhóc yên dễ dàng thế đâu, cần phải cẩn thận mới được, ủa mà nhóc đi đâu rồi nhỉ???- Kỳ Lâm đảo mắt nhìn quanh.

_Ừ nhỉ, mới vừa thấy Yun ở đây mà.- Bảo Kỳ cũng đưa mắt tìm kiếm.

_Này, yên xem nào, trên áo cậu có gì này.- Nguyên Khang vỗ vai Kỳ Lâm.

_Gì là gì?

_Thì cậu đứng yên tớ mới xem được chứ.

Cậu gỡ trên tay áo bên trái Kỳ Lâm ra một mẩu giấy note “mưa rồi, Yun đi tắm mưa đây!!!” kèm theo một cái icon mặt cười và một dấu mũi tên.

_Có cái mũi tên ở dưới góc này, tìm típ xem.- Bảo Kỳ nhanh nhảu, hai cậu xoay đi xoay lại người Kỳ Lâm để tìm.

_A, đây rồi này.- Kỳ Lâm là người tìm ra mẩu note thứ hai, nội dung trên đó là như thế này “Kỳ Lâm anh thật ngốc khi bị em gián giấy mà không hề hay biết gì, : P”

_Haha, đúng là tờ note này dành cho cậu đấy.- Nguyên Khang tâm đắc, miệng cười thích thú.

_Dám nói tớ ngốc, cô nhóc này gan thật.- cậu hậm hực.

_Thôi để tớ gọi cho Yun cái- Bảo Kỳ lấy điện thoại và gọi ngay cho nó.

_Alo, em đang ở đâu đấy.

_Em vừa ra đến cổng trường thôi ạ, em đi dạo mưa tí rồi về, anh không phải lo, anh cứ về trước đi.

_Hay để anh đi cùng em nhé!

_Không sao đâu anh, em muốn đi một mình.

_Vậy cũng được nhưng em nhớ về sớm đấy.

_Dạ, em biết rồi, chào anh nhé!

_Yun nói thế nào? Nguyên Khang sốt sắng

_Yun nói muốn đi dạo mưa một mình, bảo tớ về trước.

_Đi một mình à, ừ, nên để cô bé bình tĩnh cũng tốt- cậu có vẻ tiếc nuối.

_Ừ, vậy thôi ta về đi, tớ đi trước đây, tạm biệt nhé.- rồi Kỳ Lâm vác cặp lên vai đi thẳng.

_Cậu ấy bị gì thế nhỉ?- Bảo Kỳ nhìn theo, ngờ ngợ

_Mặc cậu ấy, bọn mình cũng về thôi.

Chap 13:

Kỳ Lâm phóng thật nhanh ra ngoài cổng trường, mong đuổi theo kịp nó.

Trong khi đó nó đang ung dung dạo bước, thả hồn mình vào làn gió mát trước cơn mưa, vị của gió thật ngọt, lành lạnh, nó có một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ, khẽ hít gió, nó thấy tâm hồn chợt bình yên đến lạ, và rồi trong khoảnh khắc bình yên ấy, nó nghe được tiếng bước chạy của ai đó, ngoái đầu nhìn lại thì thấy Kỳ Lâm đang tiến gần.

Nó thoáng chút ngạc nhiên, cậu đến cạnh nó, khom người chống tay lên gối thở hỗn hễn.

_Anh chạy theo em làm gì mà trông khổ sở thế, có chuyện gì sao ạ?- nó khẽ cúi người cạnh cậu, tay không ngừng vuốt lưng như giúp cậu dễ thở hơn.

Điều đó làm cậu mỉm cười, nhưng vờ như không, cậu giật phắt người dậy, cốc đầu nó một cái rõ đau:
_A, anh làm sao thế?- nó sờ tay lên trán, mặt bực dọc nhìn cậu.

_Cho chừa cái tội bảo anh ngốc.- cậu mỉm cười đắc chí

Nó ngây người ra_Chỉ có vậy mà anh chạy hồng hộc theo.

_Tự dưng muốn tắm mưa nên đi cùng cho có bạn, ai đuổi theo nhóc làm gì.- cậu làm ra vẻ kiêu căng

_Thế mà làm hết cả hồn- rồi nó ung dung bước đi

Anh nhìn theo nó, dáng đi ấy có phần hơi lạ, rồi anh nhìn xuống chân nó và phát hiện có một vệt máu dài từ đầu gối, vội chạy theo

_Đứng lại cái đã nào- rồi anh cúi người ngồi xuống nhìn vào chân nó, lòng chợt thấy xót xa.

_Chảy máu đến thế này mà vẫn cố đi, nhóc muốn cho chân nó gãy ra luôn à.

Anh nói làm nó chợt nhận ra cái cảm giác đau nhói ở chân, nãy giờ vì phấn khích là trời sắp mưa mà nó chẳng còn thấy đau nữa, đau nhưng nó vẫn không nhìn xuống chân, ánh mắt đó hơi trùng lại nhìn xa xăm, người như tê đi.

Mùi máu loãng đi trong mùi của mưa, may là như vậy.

_Chắc là do khi nãy bị xô rồi- anh nhận định, rồi dìu nó vào một cái ghế đá gần đó- ở yên đấy một tí, anh sẽ quay lại ngay.

Cậu chạy đi, một lúc sau quay về với cả đống dụng cụ y tế, cầm chân nó lên cậu ân cần sát trùng vết thương rồi băng bó, thi thoảng lại cố tỏ ra nhẹ nhàng hơn khi nó xuýt xoa vì đau.

_Xong rồi- cậu thở phào nhẹ nhõm, rồi ngước lên nhìn nó- đừng thấy anh băng bó đẹp quá mà để bị thương hoài đấy biết chưa.

_Đẹp bao giờ, cũng bình thường thôi nhưng dù sao cũng cảm ơn anh. Anh còn ý định tắm mưa nữa không, đi tiếp đi- rồi nó đứng dậy, vừa bước đi thì khựng lại vì đầu gối đau buốt.

_Ngốc nó vừa vừa thôi, nhóc định đi đâu với cái chân như thế chứ- anh với tay đỡ lấy nó thật nhanh.

_Nhưng mưa đẹp thế này cơ mà, em muốn tắm mưa cơ.

_Chân như vậy làm sao mà đi được.

_Nhưng em…- nó bỏ lửng câu nói, hướng mắt ra những giọt mưa ngoài kia, mưa tạo ra những bong bóng nước trắng xoá trên đường, đẹp quá, m2 quả thật là chân rất đau, làm sao đi được.

Nhìn thấy ánh mắt nuối tiếc của nó cậu thấy lòng xốn xang một nỗi niềm kỳ lạ, sao bỗng dưng nó làm cậu cảm thấy muốn chở che đến thế, cậu đi ra trước mặt nó, ngồi xuống.

_Lên đây anh cõng.

_Ơ thôi, không cần đâu.

_Cứng đầu thế chứ, anh đã bảo lên mà- rồi cậu kéo nó sát vào lưng mình, nó từ từ leo lên tấm lưng to lớn của cậu, quàng tay vào cổ, mắt nhắm tịt lại khi cậu đứng dậy, có vẻ sợ sệt lắm, nhịp thở hồi hộp của nó khiến cậu chợt cười.

_Ngồi cho vững đấy, ngã là không chịu trách nhiệm đâu.

_Này, anh đừng nói năng vô lương tâm như vậy chứ, đi đứng cho cẩn thận, không em không tha anh đâu đấy.- nói năng thế thôi chứ lòng đang lo lắm, lần đầu tiên được cõng mà, cái cảm giác chông chênh trên cao, cũng làm cô bé hơi sợ.

_Ương bướng thế anh thả nhóc xuống luôn bây giờ.

_Anh đừng ồn ào nữa, anh không ngửi thấy mùi hương của mưa hôm nay rất tuyệt sao, tinh khiết đến tuyệt vời.- giọng nói hào hứng của nó khiến cậu hơi lơ mơ.

_Mưa mà cũng có mùi hương cơ à? Mà nhóc chuyển chủ đề nhanh vậy?

_Có chứ sao không, cái gì chả có mùi hương, cả anh, cả em, cả hoa bên đường, mỗi thứ đều có một mùi
hương riêng biệt cho mình, chỉ có kẻ ngốc như anh mới không biết.

Và cả một đoạn đường dài ấy cậu cứ miên man ngửi mùi hương của mưa mà quên đi là nó vừa bảo rằng cậu ngốc, và quên rằng nãy giờ nó chẳng nói năng gì cả.

Ngủ rồi, nó đã ngủ thiếp đi trên đôi vai ấy, phải chăng vì đã quá mệt mỏi hay vì bờ vai ấy rất vững chãi, sau một hồi sử dụng hết công suất khứu giác mà vẫn không ngửi được mùi của mưa cậu mới nhận ra công chúa nhỏ của chúng ta đang ngủ.

_Ngủ ngoan đi, anh sẽ đưa nhóc về.- cậu khẽ thì thầm.

Con đường ướt mưa róc rách tiếng nước chảy, từng hạt mưa đọng lại trên lá thi thoảng lại khẽ rơi, vươn lại trên tóc nó, lăn xuống đôi má xinh, ươn ướt, khẽ cựa người, Kỳ Lâm lại dừng bước, bỗng thấy không nên làm Yun thức giấc, và cậu lại tiếp tục bước đi, trên con đường vắng, chỉ một người con trai cao lớn cõng trên lưng một thân hình bé nhỏ, chậm rãi bước đi.

Chap 14:

6h sáng tại Dinh Thự Dương Gia

Nó uể oải nheo mắt tránh tia nắng sớm mai đầu tiên, cựa mình áp mặt vào chiếc chăn và ngủ tiếp, vẫn chưa ngủ đủ giấc, tối qua mãi đến tận 1h sáng mới ngũ được, khẽ, có tiếng mở cửa, là ai vào ấy nhỉ, cậu đứng nhìn chiếc giường cô em gái bé nhỏ của mình đang ngủ, mỉm cười.

“Anh sẽ bảo vệ em, Yun Yun à, em chịu khổ cực bên ngoài ngần ấy đủ rồi, về với gia đình mình nhất định em sẽ được bình yên”

Cô em gái lâu ngày biết mặt làm dâng trên trong

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT