watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7559 Lượt

bước sau cậu rồi trèo lên giường, thả đôi chân xuống đất, mắt nhắm chặt lại như sợ sẽ nhìn thấy một điều thật khủng khiếp. Còn cậu thì chăm chú nhìn vào vết thương, nó hơi sâu và dài, vẫn còn rướm máu do cử động nhiều, sau đó tiếp tục khử trùng và băng lại.

Nó đang nhớ về những khi bị đám bạn ở trường cũ ức hiếp, chuyện bị đánh như thế là quá bình thường, máu chảy cũng là điều không tránh khỏi.

Có thể nói nó luôn cô lập và bị cô lập trong cái môi trường phức tạp ấy, chẳng có lấy một người bạn. Việc cởi mở để thân thiết với một ai đó thật sự khó khăn, và những khi bị đánh tất nhiên nó sẽ một mình chịu đựng, đau lắm, máu chảy ra nhiều lắm, cơ thể nó cũng lạnh lên như thế, tim và khí quản đều nghẹn lại, sự cô đơn có thể giết chết tâm hồn chẳng được chở che ấy quá dễ dàng.

Dần nó chẳng còn ý thức được cái đau đớn trên cơ thể vì cái đau trong tâm hồn lớn hơn rất nhiều. Người bạn, người thật sự quan tâm đến nó là Hoàng Quân, và anh cũng ra đi, cũng vẫn để nó…một …mình…

Ngày hôm ấy sẽ ra sao nếu trời không đổ mưa, lúc bước ra khỏi sân bay tim nó dường như ngừng đập, và rồi mưa đến bên, vỗ về an ủi nó, bạn có cảm nhận được cảm giác ấy không, hàng triệu triệu hạt mưa như trút xuống đổ vào mỗi mình thôi, mưa bao quanh mình, sẽ lạnh chứ, nhưng Yun cảm thấy ấm lắm, như mưa đang vòng tay chở che nó.

Những tổn thương chẳng bao giờ san sẻ được, nỗi cô đơn ấy đã hình thành nên cơn hoảng loạn và giấc mơ khủng khiếp ấy của nó, mỗi khi cảm thấy lạc lõng, mỗi khi nhìn thấy máu nó sẽ bị như vậy, có thể nói đây là một triệu chứng tâm lí đặc biệt của nó.

Chap 17

Giờ ra chơi hôm sau, trên sân thượng

Ting ting…là tiếng thang máy, Khắc Minh ngoái đầu nhìn ra, đúng là nhỏ đang đến.

_Hôm nay biết đi thang máy rồi hả.

_Ai lại chẳng biết, vì không thích thôi.

_Thế sao còn đi.

_Đau chân, không thấy sao hỏi mãi thế. Hôm qua không đến không vì muốn trả nơi này cho anh đâu.

_Cô cũng đừng mong tôi san sẻ nơi đây với cô.- cãi vậy nhưng lòng cậu ta thấy thoải mái một chút vì biết rằng nó sẽ lại đến.

_Không cãi với anh nữa.- Nó bước về phía lan can, từng bước chậm rãi. Gió lướt qua, mái tóc dài bay bay, đôi mắt nó long lanh vui thích.

Khắc Minh tiến đến chiếc ghế gỗ cậu thường ngồi, nằm xuống nhìn lên bầu trời đầy gió, gió như khẽ hát câu ca, Yun lại là thêm một nguyên nhân khiến cậu cảm thấy đây là một nơi bình yên, nhưng sao cô ấy lại bị thương vậy chứ, di chuyển sẽ khó khăn lắm.

_Nếu muốn cô đơn ở nơi này thì có vẻ từ giờ anh không còn cơ hội đó nữa rồi!- nó vẫn đang ngắm nhìn một vật gì ở rất xa.

_Tôi cần yên tĩnh, không cần cô đơn.

_Vậy thì anh cứ ở đây một mình để làm gì, trốn tránh điều gì sao?

Lời nói của nó đi xuyên qua tim cậu, chạy với tốc độ chóng mặt đến từng nơ-ron thần kinh, cậu giật mình ngồi dậy, vẻ mặt tối đi, thật sự cậu ở đây vì muốn sống thật với chính mình, để trấn tĩnh tinh thần sau những lần đối diện với chết chóc.

Sau những lần chứng kiến đau thương do chính cậu ban tặng, cậu cần phải là một người bạo tàn, hung hãn, lạnh giá và không nhân từ với bất kì ai, nhưng bản chất con người và lí trí có thực sự hoà nhập làm một, không, bằng chứng là cậu vẫn phải trốn tránh mọi thứ ở nơi đây, tìm kiếm bình yên nơi đây…

Bị người khác nói trúng tim đen quả chẳng dễ chịu chút nào, cậu đứng dậy và bỏ đi.
Nó không màng đến việc cậu vừa đi vẫn thong thả ngắm mây, trời, đất.

Angels’s room

Nó nhìn khắp phòng, chẳng có ai cả, Bảo Kỳ và Nguyên Khang vẫn còn học, Kỳ Lâm hôm nay lại không đi học, tan lớp sớm chẳng biết phải làm gì, nó bỗng dưng thấy lo lo cho Kỳ Lâm.

“ Alo, ba Lâm à, ba có biết nhà anh Kỳ Lâm ở đâu không ạ?”

“Ta biết, tiểu thư cần đến đó có việc gì không, để ta kêu người mang xe đến”

“Thôi không cần phải thế đâu, ba cho con biết địa chỉ là được rồi”

“………..”

“Dạ, cảm ơn ba”

Nó ngắt máy và thẳng tiến đến nhà Kỳ Lâm.

Một căn nhà lớn, lối kiến trúc cũng giống nhà nó nhưng là hai nét đẹp hoàn toàn khác biệt nhau, ngôi nhà này có vẻ lạnh lẽo quá, định nhấn chuông nhưng nó thấy cổng không khoá.

Đẩy cổng bước vào, những bụi hoa nhỏ xinh dọc hai bên lối đi trải sỏi, nó thích thú vừa đi vừa ngắm những bông hoa đủ màu sắc.

Căn nhà to lớn này có vẻ như chẳng có ai cả, nó leo cầu thang đến lầu một thì thấy một cánh cửa phòng mở, bước đến thì thấy Kỳ Lâm đang co ro trong chăn, trán lấm tấm mồ hôi.

_Kỳ Lâm, này, này, anh không sao chứ, sao người anh nóng vậy?- nó lay tay Kỳ Lâm hỏi dồn.

_N…ư….ớ…c- cậu cố cất lời vì cổ họng khô cứng.

_Anh đợi một tí.

Nó cố bước đi thật nhanh lấy cho cậu một cốc nước và một thau nước lạnh, rồi cứ cặm cụi giặt khăn, lau trán, rồi lại giặt khăn, lau trán. Sau một hồi, nó đặt tay lên trán cậu, thở phào.

_Đỡ sốt rồi….

Rồi đưa mắt nhìn quanh, ở nhà một mình chắc cũng tự biết mà dự trữ thuốc chứ nhỉ, đúng thật, cạnh một tủ quần áo lớn là tủ thuốc, mở tủ ra, tìm một viên thuốc hạ sốt.

_Đến khổ vì anh mất, không ăn thì làm sao mà uống thuốc đây…

Nó lại xuống bếp, lục tìm trong tủ lạnh rồi lấy ra ít thịt, nấm, cà rốt, vậy là có thể nấu cháo được rồi. Bắt tay vào việc mà trong đầu vẩn vơ suy nghĩ “may mà có nguyên liệu không em cho anh đói chết”.

Một lúc sau nồi cháo thơm lừng đã hoàn tất, pha thêm một ly sữa nóng rồi mang lên phòng.

Cậu đã tỉnh, gương mặt hồng hào lại đôi phần, đang với tay lấy viên thuốc bỏ vào miệng thì trố mắt ra vì thấy nó bước vào.

Chap 18

_ Nhóc, sao nhóc lại ở đây?

_Anh nói chuyện với người tận tuỵ chăm sóc anh vậy mà nghe được sao?- nó tiến lại, đặt khay cháo lên bàn, cử chỉ đó càng làm cậu thêm ngơ ngác.

_Hôm nay anh không đến trường, tự dưng em thấy lo nên đến xem anh thế nào, may cho anh là em đến kịp, không anh và cả căn nhà này bị trộm dọn sạch rồi, có cổng cũng không biết khoá.

_Người dọn sạch nhà anh là nhóc chứ trộm nào vào đây.

_Anh…vì anh bệnh nên nhịn đấy.

_Còn phải bảo là nhịn, không vì hôm trước dầm mưa cõng nhóc thì anh làm gì bệnh.

_Anh không tỏ thái độ ngang ngược là không chịu nổi hả.

_Vì vốn anh ngang ngược mà.

_Được rồi, anh ăn cháo rồi uống sữa, uống thuốc mà không ăn gì thì bị cào ruột đấy.

Cậu nhận lấy tô cháo từ tay nó, ngửi mùi thơm rồi nhìn sang nó

_Cháo nhóc mua ở đâu mà thơm thế.

_Em nấu đấy, không sợ em bỏ độc thì anh cứ ăn tự nhiên.

_Nhóc nấu á, nghi ngờ quá???

Yun ngán ngẩm, đi xuống nhà xem tivi, cậu cười nhẹ rồi thưởng thức tô cháo, thật sự là ngon lắm, lạ miệng và dễ ăn nữa, thế nên trong chốc lát tô cháo đã hết sạch, cậu uống cạn luôn ly sữa, thấy trong người khoẻ khoắn hẳn ra.

Cậu bê khay thức ăn xuống nhà nhìn xuống ghế sofa thì thấy nó đang xem film, đến bên cạnh, cậu cũng vờ như xem film cùng.

_Cháo ngon đấy, cảm ơn nhé nhóc!

_Đền anh vì chuyện cõng em hôm nọ thôi.

_Đền ngần ấy đã thấm vào đâu, nhóc ….
Đang định bảo là “ nhóc nặng quá chừng” thì cậu khựng lại vì nó đã gục đầu vào vai cậu ngủ ngon lành.

Gương mặt ấy mềm yếu thật, có một điều gì đó khác lạ với một cô bé thông minh, mạnh mẽ thường ngày cậu vẫn thấy, cũng gương mặt ấy nhưng giờ đây là một cô bé yếu đuối hơn, cần sự chở che hơn, một gương mặt buồn, những nỗi buồn chan chứa vô hạn và điều đó khiến cậu nhớ đến cái lần Yun dựa vào Nguyên Khang mà khóc, có phải vì khi đó em cũng thế này không….

Nhạc chuông điện thoại Yun vang lên khiến cậu dừng lại dòng suy nghĩ, cầm lấy chiếc điện thoại, cậu nghe máy.

_Bảo Kỳ, tớ Kỳ Lâm đây.

_Yun đang ở chỗ cậu à, cô bé đâu rồi.

_Đang ngủ say sưa này, cậu không phải lo, khi nào dậy tớ sẽ đưa nhóc về nhà cho cậu an toàn- vừa nói vừa cười, cậu đang cố tình trêu chọc Bảo Kỳ.

_Ừ, nhớ là an toàn nghe chưa, không tớ cho cậu về miền cực lạc cưỡi ngựa xem hoa đó.

_Hì, biết rồi, khổ thế.

Rồi cả hai cùng gác máy, có vẻ Bảo Kỳ rất yên tâm khi biết Yun ở cùng Kỳ Lâm, vì cậu là một người ngang ngạnh nhưng cương trực, mạnh mẽ nhưng biết cách chăm sóc người khác, với Kỳ Lâm những người thân luôn là một phần quan trọng trong cuộc sống của cậu, một con người rất trọng tình cảm.

Tại một quán café.

_Hạ Băng, cậu gọi bọn mình ra đây có việc gì không?

_Tớ sẽ không để con điên đó được yên.- giọng nói nhẹ nhàng mà cứ như gầm lên giận dữ.

_Vậy cậu định sẽ làm gì con nhỏ?

_Chưa xác định được, nhưng lần này phải mạnh tay hơn lần trước. Không thể để một đứa chẳng ra gì như thế cứ ve vãn anh Khang được.

_Nhưng vì sao một đứa không có gia thế như nó lại vào được Royal các cậu nhỉ?

_Tớ nghe bảo nó là con của một vị quản gia nào đó.

_Thế thì số nó tận rồi.- Hạ Băng cười nhếch miệng, nụ cười thâm hiểm và độc ác, đưa mắt liếc nhẹ vào không khí, ánh mắt tưởng chừng thiêu rụi cỏ cây.

[ Những ham muốn, khao khát chiếm đoạt của con người là tột đỉnh, bất tận, là cơ hội để những người có tham vọng hoá thân thành một diễn viên phản diện mà họ chẳng hề hay biết, đeo đuổi đến tận cùng, kết quả nhận được là gì…nụ cười……..hay…..nước

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT