watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4018 Lượt

và gọi điện cho Lưu Linh.
– Sao thế, ngốc? Mới không gặp vài ngày mà đã nhớ tao rồi à? – Giọng Lưu Linh hớn hở.
– Nhớ cái đầu mày ý? Đang làm gì đấy? Không bận thì qua nhà tao đi!
– Có chuyện gì thế? Không chịu được ở một mình à?
– Chuyện dài lắm, qua đây đi, càng nhanh càng tốt nhé!
– Ừ, thế chờ đi.

Lưu Linh cúp máy còn tôi thì gấp quần áo trong lúc chờ đợi cô bạn đến. Tôi không nghĩ việc khám phá bí mật lúc này lại là một việc làm sáng suốt. Cửa sổ tôi vẫn để mà không kéo rèm, tôi đang bày vẽ lên một trạng thái cây ngay không sợ chết đứng.
Khoảng ba mươi phút sau thì có tiếng đập cửa ầm ầm ở bên ngoài. Tôi chưa vội mở cửa mà lấy điện thoại gọi cho Lưu Linh. Tôi chưa kịp nói gì thì đầu máy bên kia đã vang lên giọng hét choe choé:
– Ra mở cửa đi, gọi điện gì nữa thế?
Tôi thở phào, chạy ra mở cửa. Khi tôi vừa mở cánh cửa thì… bộp, chiếc túi xách của Lưu Linh nằm gọn trong lòng tôi.
– Cái con ranh này, mày làm gì thế? Gọi tao đến rồi đập cửa cả tiếng đồng hồ mà không chịu mở cửa, còn gọi điện xác minh nữa. Mày có biết là vì cuộc điện thoại của mày mà tao bỏ cả đi mua sắm rồi bắt taxi đến đây không? – Lưu Linh tua một tràng.
Tôi dập cửa mạnh bạo, nhìn Lưu Linh cười trừ.
– Xin lỗi, uống nước đi.
– Sao? Nói đi? Có chuyện gì?
Tôi kéo Lưu Linh ngồi xuống ghế và bắt đầu kể chuyện mẹ Tiếu Vũ đã đến tìm gặp tôi. Chuyện tôi tránh Tiếu Vũ và cả việc anh đến đây, sau đó bố anh đến tìm anh về. Lưu Linh ngồi bên nghe tôi nói, tay xoay xoay cốc nước, thi thoảng cô bạn như bị sốc quá nên suýt sặc nước nhưng vẫn không nói gì. Đến khi tôi nói về việc tôi thấy nhà đối diện có người đàn ông lạ như đang theo dõi tôi thì Lưu Linh cười phá lên.
– Thần hồn át thần tính vừa thôi, chắc không có việc đó đâu. Cứ như mày có sức hấp dẫn lắm ấy.
Tôi lắc đầu. – Tao sợ, Lưu Linh ạ.
Lưu Linh thôi trêu đùa tôi, kéo tôi lại gần, dịu dàng nói, như một người chị:
– Kể cũng phải, trước đây có mày và cô ở với nhau, giờ ở một mình cũng thấy sợ là phải. Họ hàng người thân thì không có ai rồi. Hay năm nay qua nhà tao ở, bố mẹ tao cũng quý mày mà.
-

mà.
– Thôi, Tết ai lại không ở nhà. Tao ở nhà đón tết với mẹ.
Lưu Linh im lặng một hồi, rồi mới nói: – Thế Lưu Ninh thì sao? Vẫn theo đuổi mày à?
– Ừ, nhưng dạo này ít liên lạc. Chắc cũng bận hoặc là bỏ cuộc rồi.
Tôi vừa dứt lời thì điện thoại báo có tin nhắn.
“Em định không đi làm cả kỳ nghỉ đông đấy à? Anh mới chế một loại café thú vị lắm, tuần tới em đi làm lại nhé!”
– Thiêng nhỉ! Thiêng thế này thì sống chẳng mấy. – Lưu Linh nói.
– Cái mồm mày, ăn với chả nói.
Lưu Linh không nói không rằng, đi vào phòng ngủ của tôi. Cô bạn ngồi phịch lên giường rồi lại đi đến cửa sổ nghịch mấy chậu hoa. Trông cô bạn không có vẻ gì quan tâm đến người đàn ông lạ ở căn hộ đối diện cho lắm. Có lẽ do tôi tự gây áp lực cho mình mà thôi.
– Nếu sợ, tao gọi điện về nhà rồi tối nay ngủ lại đây với mày nhé!
– Thật hả?
– Ừ, nấu gì ngon ngon vào.
Sự có mặt của Lưu Linh khiến tôi cảm thấy khá hơn nhiều. Để đền bù cô bạn lỡ hẹn đi mua sắm với bạn bè, tôi làm caramen chiêu đãi cô bạn. Rồi suốt buổi chiều, hai chúng tôi nói chuyện, xem tivi. Thời gian trôi qua rất nhanh, không lo lắng hay sợ hãi mà chỉ là niềm vui mà Lưu Linh mang lại.
– Sắp tối rồi, nấu gì ăn đi mày! – Lưu Linh đòi hỏi.
– Con heo này. Ngồi chơi đi, tao đi nấu cơm. Mà mày thử để ý xem gã đáng ghét còn ở nhà bên kia không nhé, chứ tao vẫn cứ thấy hãi hãi.
Tôi nói rồi đi vào bếp nấu cơm để Lưu Linh ngồi nghịch máy tính. Tôi nghĩ về câu chuyện phiếm ban nãy giữa tôi và Lưu Linh. Chúng tôi nói nhiều đến hai chàng trai. Không biết có phải cùng họ nên Lưu Linh có vẻ thích Lưu Ninh hơn, Lưu Linh thấy tôi sẽ được an toàn và được yêu thương hơn khi ở bên Lưu Ninh? Giữa tôi và Tiếu Vũ có một sợi dây liên kết, nối chúng tôi lại với nhau nhưng sợi dây ấy rất mong manh bởi cuộc sống của chúng tôi khác nhau quá nhiều và rất có thể, một ngày nào đó chính Tiếu Vũ là người sẽ dứt bỏ sợi dây mỏng manh ấy và người chịu tổn thương chỉ là tôi.
Tôi lắc lắc đầu với hi vọng những suy nghĩ vẩn vơ sẽ rơi rớt bớt đi, xem ra cũng khá hơn một chút. Thôi thì việc gì đến sẽ phải đến, dù sao tôi đã cẩn trọng hết mức rồi.
Sau bữa tối, Lưu Linh hăng hái đi rửa bát bởi tôi đã nấu cơm rồi. Cô bạn vừa nghịch bong bóng xà phòng, vừa huýt sáo, xem chừng rất vui.
– Uống nhầm thuốc hay sao mà phởn thế? – Tôi hỏi.
– Kệ tao.
Lưu Linh là thế, lạc quan và luôn biết cách làm cho chính bản thân mình vui vẻ. Thời gian đầu mới vào kí túc tôi và Lưu Linh không mấy hợp nhau cũng vì cô bạn ấy lí lắc quá trong khi tôi khá khép mình. Lưu Linh có thể nói nhanh, nói nhiều, nói không ngừng nghỉ, đôi khi chúng tôi đau đầu vì cô ấy nhưng có lúc sự nghịch ngợm của Lưu Linh mang đến những trận cười chảy ra nước mắt. Sau đợt tập quân sự đầu năm, theo yêu cầu của nhà trường, mỗi lớp phải có một buổi hoạt động cộng đồng, lớp tôi đã chọn quảng trường Văn Hoá ở trung tâm thành phố là nơi tổ chức. Mỗi phòng kí túc được phân công chịu trách nhiệm một tiết mục văn nghệ. Lưu Linh với tài ăn nói của mình đã nhanh chóng tự chọn cô ấy làm nhóm trưởng và thúc ép tôi, Lan Phương, Kỳ Yến tập nhảy.

- Lan Phương hơi mập, tập nhảy giảm cân. Kỳ Yến hơi yếu, tập nhảy để rèn thể lực. Lệ Dương rụt rè quá, tập thế này cho bớt rụt rè!
– Thế còn Lưu Linh thì sao? – Lan Phương lên tiếng.
– Vì tớ biết nhảy, nên tớ sẽ dạy cả ba người. Phòng chúng ta sẽ lấy tên nhóm nhảy là Tứ Đại Mỹ Nhân, đảm bảo tiết mục phòng mình sẽ đặc sắc nhất cho mà xem.
Lưu Linh đã nói đến thế nên chúng tôi không còn gì để phản đối vì quả thực, cô ấy nhảy rất đẹp. Hơn nữa nhảy cũng không lâu như đóng kịch và cũng không đáng sợ như hát nên chúng tôi miễn cưỡng đồng ý. Đến giờ nghĩ lại quãng thời gian ấy thật tuyệt. Nếu không phải bởi lần chuẩn bị tiết mục văn nghệ ấy có lẽ chúng tôi đã không gần nhau đến thế. Tôi cũng sẽ không hiểu được con người tốt bụng, biết quan tâm đến người khác ở Lưu Linh để có thể mở rộng lòng mình và chia sẻ với cô ấy về những khúc mắc trong cuộc sống. Nhất là sau khi mẹ tôi qua đời, người động viên, chăm sóc tôi nhiều nhất là Lưu Linh.
– Ê! Ngốc! Thừ người ra thế. Gọt hoa quả đi! – Cô bạn ra lệnh.
– Ừ thì gọt! Sao mà ăn giỏi thế. Nói thì lắm mà ăn cũng nhiều.
– Thì vì nói nhiều nên phải ăn nhiều để bù lại năng lượng đã mất mà.
Tôi biết dù mình có nói gì thì Lưu Linh cũng có cách đáp trả nên tốt nhất là nghe lời cô ấy. Khi đi ra phòng khách tôi ngó vào phòng ngủ và có thấy ánh đèn hắt vào từ phía ngoài. Tò mò, tôi bước vào trong, ánh đèn ấy được hắt qua từ căn phòng đối diện. Vẫn là người đàn ông đó đang đứng nhìn chằm chằm vào cửa sổ. Tôi định thần lại và ra gọt hoa quả. Một lúc sau Lưu Linh đi ra và lại ồn ào khiến tôi quên mất kể cho cô ấy nghe việc tôi bắt gặp người đàn ông kia.
Tối đi ngủ, tôi nhắm mắt trong khi thấp thỏm lo âu. Nửa đêm, cổ họng khát khô khiến tôi tỉnh giấc. Mắt nhắm mắt mở tôi bước xuống giường, nền nhà mát lạnh không khiến tôi tỉnh ngủ là mấy. Tôi gật gà gật gù theo tiếng nước chảy vào cốc, bỗng tôi giật mình khi cửa phòng ngủ của mẹ mở toang, ánh đèn nhấp nháy từ ngoài hắt vào. Tôi chạy vội vào phòng mẹ mà không bật đèn. Trong phòng rèm cửa không kéo, từ phía nhà đối diện, ô cửa sổ mở toang như hai đôi mắt trợn tròn xoáy vào căn hộ tôi đang ở.
– Lưu Linh!
Tôi gọi lớn. Nhưng không thấy ai đáp lại. Tôi chạy sang phòng để gọi Lưu Linh thì cảnh cửa đóng rầm lại. Một luồng gió lạnh lướt qua gáy. Cửa sổ phòng mẹ bỗng mở toang.
Bộp… vết năm ngón tay ướt nhoè nhoẹt đập vào cửa kính. Tim tôi thót lại. Tôi gọi tên Lưu Linh đến khàn đặc cổ họng nhưng không thấy cô bạn trả lời. Tôi loạng choạng lùi về sát tường rồi ngồi thụp xuống.
Á… Tôi hét ầm lên. Ở phía cuối giường Lưu Linh đang nằm đó, đầu tóc rũ rượi, miệng nhỏ máu và đôi mắt không nhắm nhìn sâu vào tôi. Cổ họng tôi nghẹn ứ. Nhịp thở của tôi tăng nhanh dần, tim không ngừng đập loạn xạ trong lồng ngực.
Bộp… thêm một vết năm ngón tay dán vào cửa kính. Vệt nước nhoè đi khiến bàn tay trở nên dị dạng. Trong đầu tôi chỉ còn suy nghĩ phải trốn thoát, phải trốn thoát khỏi nơi này. Tôi nhìn Lưu Linh rồi run rẩy đứng dậy, mồ hôi rịn khắp người. Tôi bước ngang theo bờ tường, tay chạm vào tay vặn cửa. Cửa khẽ mở nhưng lại bị gió hút vào khiến cánh cửa đóng rầm lại một lần nữa. Tôi tự nhủ phải thật nhanh kéo cánh cửa ấy ra và chạy đi, nếu không tôi sẽ không thể nào thoát được.
Tôi đưa tay ra mở cửa. Bộp… tiếng động ở phía cửa kính khiến tôi giật mình, mái tóc đen xù cùng với bộ mặt kì dị của một người đàn ông làm tôi hét ầm lên. Nước mắt nhoà cả khuôn mặt tôi, tôi thực sự hoảng loạn. Gã kia bám vào thành cửa sổ và đang cậy tấm lưới mỏng manh để vào trong phòng. Môi gã không ngừng mấp máy, gã nói kèm theo âm thanh của tiếng gió rít ngoài kia khiến tôi như bất động. Tôi đứng như trời trồng nhìn gã đàn ông lạ mặt kia

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT