watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4022 Lượt

hồ, đã là một giờ và tôi đã ngủ hơn hai tiếng đồng hồ. “Ai lại đến vào lúc này nhỉ?” tôi nghĩ thầm trong đầu.
– Xem ai đến đây! – Lưu Ninh bước vào khi tôi vừa mở cửa, hai tay cậu xách hết túi này đến túi kia.
– Cậu vừa gõ cửa bằng gì thế? – Tôi hỏi khi thấy tay cậu nặng trĩu đồ.
– Đương nhiên là bằng chân rồi! – Lưu Ninh giơ chân ra rồi nói tiếp – Tớ sợ cậu ở nhà một mình buồn nên đến chơi với cậu đây.
– Rảnh rỗi thế! Mà sao cậu biết nhà tớ ở đây? – Giờ tôi mới nhớ ra tôi chưa từng để Lưu Ninh đưa về nhà hay nói địa chỉ nhà cho cậu ấy.
– Tớ là đặc vụ mà!
Tôi chỉ tay về phía sofa, Lưu Ninh thấy thế thì đặt đồ lên bàn và ngồi xuống. Cậu ấy thở hồng hộc, như thể việc leo lên tầng ba tiêu tốn cả mấy ngàn calo của cậu ấy vậy. Lưu Ninh tự nhiên như ở nhà, cậu ấy tự rót nước uống và mở ti vi xem. Tôi đi vào bếp nấu mỳ tôm. Năm phút sau, tôi bê bát mỳ nghi ngút khói đi ra, ngồi đối diện với Lưu Ninh.
– Gì thế? – Lưu Ninh hỏi.
– Mỳ tôm! Hỏi lạ. Chưa thấy mỳ tôm bao giờ à? – Tôi đáp.
– Sao ăn mỳ, trưa nay chưa ăn gì à?
– Nãy ngủ quên, giờ mới ăn.
– Nếu biết thế này thì tớ đến sớm hơn nấu cơm cho cậu rồi.
– Báu lắm ý!
– Thôi, ăn đi. Chiều tớ ở đây ăn cơm cùng cậu.
Nói rồi Lưu Ninh lại chúi mắt vào ti vi như thể lâu rồi cậu ấy không được nghỉ ngơi thư giãn vậy. Tôi ngồi bên chăm chú vào bát mỳ, quả thực giấc ngủ kéo dài khiến tôi đói. Dù hơi bất ngờ vì sự xuất hiện của Lưu Ninh nhưng tôi cũng cảm thấy an tâm phần nào. Căn hộ đối diện giờ là ẩn số với tôi. Có phải họ đang theo dõi ngôi nhà này hay không? Tạm gác lại những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, ít ra tôi có Lưu Ninh ở đây và tôi sẽ luôn an toàn khi ở bên cậu ấy.
Ăn xong, tôi rửa bát và bắt đầu khám phá những thứ đồ Lưu Ninh mang đến. Cậu ấy mang đến bánh ngọt, bim bim, ô mai, táo và một tấm thảm nhảy. Thấy tôi hứng thú khám phá chiếc thảm nhảy, Lưu Ninh quay sang khẽ cười.
– Đến giờ quậy rồi!
Dứt lời, cậu ấy mở hẳn tấm thảm, đặt cẩn thận xuống đất rồi lấy mớ dây rợ loằng ngoằng nối với ti vi. Trong khi tôi vẫn đang mắt tròn mắt dẹt nhìn Lưu Ninh tự biên tự diễn thì cậu ấy đã nối xong mọi thứ và đang hào hứng điều chỉnh âm lượng ở ti vi.
Chiếc thảm như chiếc mạng nhện với những mảng màu lớn, nổi hơn cả là những mũi tên chĩa ngang dọc chéo xiên. Lưu Ninh chọn một bản nhạc chậm – Please tell me why, hai bàn chân cậu ấy di chuyển khá linh hoạt, có vẻ như đã được tập từ trước.
– Cậu muốn thử không? – Lưu Ninh quay qua hỏi tôi trong khi chân vẫn không ngừng nhún nhảy.
– Tớ chịu, chẳng biết nhảy đâu. – Tôi lắc đầu.
– Tớ biết là cậu biết nhảy mà.
Lưu Ninh nói rồi bước ra khỏi thảm và đẩy tôi thay chỗ cậu ấy. Tôi ngại ngùng nhưng cũng đung đưa người theo. Tôi nhớ Lưu Linh – cô bạn cùng phòng khi trước nói với chúng tôi rằng âm nhạc kết hợp với những động tác của vũ đạo có thể giảm bớt căng thẳng. Với tôi bây giờ, biết đâu vận động lại là một ý kiến hay. Lưu Ninh khá giữ ý, cậu ấy không bình luận gì mà chỉ đứng ở phía sau, nhìn tôi và cười thầm. Tôi đoán vậy.
– Coi như là khởi động xong rồi nhé! – Lưu Ninh lên tiếng khi bản nhạc kết thúc – Bây giờ tớ với cậu thi xem ai nhảy điểm cao hơn, người thua sẽ bị phạt.
– Ê! Sao chẳng công bằng chút nào thế! Rõ ràng là cậu nhảy giỏi hơn tớ và tớ sẽ bị thua rồi.
– Thế thi nhảy ba bài, cho cậu tập cả ba luôn rồi thi. Được chưa?
Tôi giả bộ đưa tay lên cằm suy nghĩ. Nếu nhảy trước một lần rồi thì chắc là sẽ ổn. Nhưng nếu lỡ mà thua thì…
– Thua thì sao? – Tôi hỏi.
– Ai thua nấu cơm!
– Đơn giản thế thôi à? – Tôi ngạc nhiên. Hoá ra đầu óc Lưu Ninh không đen tối như tôi nghĩ.

Sau một hồi tranh luận, tôi và Lưu Ninh chọn ra được ba bản nhạc vô cùng “hầm hố”. Chúng tôi oẳn tù tì và quyết định Lưu Ninh là người nhảy trước.
Bản nhạc thứ nhất. December.
Lưu Ninh di chuyển theo các bước nhảy rất đẹp, đôi tay cậu ấy cũng kết hợp nhịp nhàng với đôi chân, như thể cậu ấy đã từng học nhảy từ rất lâu vậy. Lưu Ninh khá tự tin, thỉnh thoảng cậu ấy liếc nhìn tôi cười tự đắc. Nhưng cũng vì vậy mà cậu ấy bị lỡ cú Finish ở gần cuối. Lưu Ninh hậm hực với số điểm 203. Số điểm ấy không bằng số điểm tôi tập nhảy ban nãy thế nên tôi khá yên tâm.
Rút kinh nghiệm từ Lưu Ninh, tôi chú tâm từ đầu, đến gần cuối, trước Finish tôi chỉ còn kém Lưu Ninh 10 điểm và với cú xoay vòng – điệu nghệ – trên màn hình, tôi vượt qua cậu ấy và chiến thắng thuyết phục với số điểm 281. Lưu Ninh khá hậm hực, cậu ấy nhanh chóng vào tư thế cho bản nhạc thứ hai. Hey Mama.
Lần này tiết tấu điệu nhảy nhanh hơn nhưng vì tập trung hơn nên Lưu Ninh chỉ bỏ qua vài lượt nhảy, nhưng lần này cậu ấy không bỏ lỡ phần quan trọng nhất và được 290 điểm. Ở bản nhạc thứ hai tôi để lỡ nhiều và ngậm ngùi thua, chỉ được 265 điểm. Tỉ số được cân bằng và lúc này ưu thế nghiêng về Lưu Ninh vì S-I-G-N – bản nhạc cuối cùng là bản nhạc có tiết tấu vô cùng nhanh.
– Cậu chịu thua luôn đi, tốn thời gian làm gì! – Lưu Ninh nháy mắt cùng với nụ cười khiêu khích.
Dù biết là mình khó mà thắng được nhưng chịu thua thì lại là điều tôi không muốn.
– Thua thì cũng phải thua đẹp chứ! – Tôi hất hàm nhìn Lưu Ninh.
Thấy bộ dạng ương bướng của tôi Lưu Ninh đưa tay giả làm súng nhằm thẳng vào tôi… pằng… pằng… pằng.
Bản nhạc nhanh khiến Lưu Ninh bị vấp nhiều chỗ nhưng cậu ấy vẫn đạt điểm số khá cao, cao hơn cả bài đầu tiên, 225 điểm. Tôi bước vào thảm nhảy với trạng thái ấm ức. Tôi vừa nhảy được vài bước thì Lưu Ninh chen ngang.
– Hình như có ai gõ cửa!
– Đừng có phá tớ! – Tôi nói.
Lưu Ninh không nói gì, tôi cũng không biết biểu hiện của cậu ấy ra sao vì lúc ấy mắt tôi đảo như rang lạc vừa nhìn màn hình, thỉnh thoảng lại liếc xuống chân tìm lại vị trí các nút nhảy.
– Tớ nói thật mà, hình như có ai gõ cửa ấy!
– Nhà tớ thì làm gì có ai đến mà gõ cửa! – Tôi đạp.
Bịch… bịch… bịch…
Ầm… ầm… ầm… Tiếng đập mạnh phát ra từ phía cửa. Đúng là có người đang gõ cửa, đúng hơn là đạp cửa. Tôi chạy về phía ti vi giảm nhỏ tiếng rồi nhanh chóng chạy ra mở cửa.
Xuất hiện trước mặt tôi là một người phụ nữ đứng tuổi đang mặc đồ ngủ với khuôn mặt cáu cẳm miễn cưỡng chuyển sang nụ cười gượng gạo.
– Nhà cô ở tầng dưới. Thằng bé nhà cô nó sốt khó ngủ, cháu ở trên này ồn quá. Phiền cháu mở nhạc tiếng nhỏ xuống và bớt giậm chân lên sàn được không. – Người phụ nữ ấy nói với sự nhã nhặn nhất có thể.
– Cháu xin lỗi cô! – Tôi luống cuống – Xin lỗi cô. Cháu tắt nhạc ngay đây.
– Cảm ơn cháu! – Người phụ nữ đáp rồi đi vội xuống cầu thang. Tiếng trẻ con khóc ở tầng dưới khiến tôi áy náy.
Tôi chạy ngay vào nhà tắt ti vi. Lưu Ninh vào theo sau tôi, nhẹ nhàng đóng cửa. Tôi định trách Lưu Ninh vì rủ rê tôi làm ồn, nhưng khi thấy vẻ mặt đầy vẻ ăn năn của cậu ấy khiến tôi chẳng thể tức được. Dù sao thì cậu ấy cũng muốn tôi vui.
– Coi như cậu thua nhé. – Tôi mở lời.
– Há! – Lưu Ninh ngạc nhiên – hiểu ra vấn đề – cãi – Rõ ràng lúc nãy điểm cậu rất thấp mà.
– Tớ không biết! Tớ đã nhảy hết đâu. Đang nhảy thì phải dừng giữa chừng. – Tôi cãi ngang.
Lưu Ninh cười trước thái độ trẻ con của tôi. Cậu ấy đứng dựa vào tường, tay khoanh trước ngực, chân vắt chéo, nhìn cậu ấy tôi không nghĩ chỉ là một anh chàng làm ở quán café. Bỗng dưng mọi thứ quanh cậu ấy dường như tối lại, để cậu ấy nổi bật, lấp lánh với nụ cười thánh thiện cùng giọng nói ấm áp.
– Thôi được rồi, nhường cậu đấy. Tớ chỉ muốn biết cậu có sẵn lòng nấu cơm cho tớ ăn không thôi, chứ tớ thì luôn sẵn lòng nấu cho cậu ăn.
Thú thực lúc ấy tôi chỉ muốn chạy lại để ôm lấy cậu ấy. Một cảm giác rất khó tả. Có phải là “sét đánh” không nhỉ? Tôi mỉm cười khá ngớ ngẩn, như thể vừa đạt được quán quân của cuộc thi “đạp thảm” vậy.
Thoả thuận xong chúng tôi thu dọn lại bãi chiến trường. Lưu Ninh cẩn thận lấy một chiếc giẻ lau thảm rồi mới nó vào hộp cùng với mớ dây rợ loằng ngoằng. Tôi thì dọn dẹp lại bàn ghế, bỏ những vỏ đồ ăn vặt mà cả hai bày ra từ nãy giờ.
Dọn dẹp xong cả hai ngồi dựa trên ghế, tìm một bộ phim hoạt hình để xem. Ở những pha hài hước, chúng tôi chỉ rúc ríc cười vì sợ ảnh hưởng đến hàng xóm. Thi thoảng tôi liếc nhìn Lưu Ninh. Khi cười cậu ấy không có vẻ ưu tư của một chàng trai phải trở nên chững chạc, già dặn trước tuổi. Tôi cũng không thấy sự bươn trải hay than phiền về cuộc đời mỗi khi cậu ấy cười. Dù tôi hiểu, số phận, cuộc sống của cậu ấy không ngọt ngào như vậy.
Ngồi được một lúc thì Lưu Ninh tự động đứng dậy, đi vào bếp và chuẩn bị bữa tối. Quả thật cậu ấy mang đến sự ấm áp cần thiết, tôi gần như quên hết những phiền muộn ban sáng. Với lấy chiếc gối ở cuối ghế sofa, tôi ôm nó và gặm nhấm niềm vui.

Đôi khi cần tìm những niềm vui nho nhỏ để tạm quên đi những nỗi buồn lớn.
Đôi khi những khó khăn ở phía trước có thể được giải quyết bằng sự cố gắng từng li từng

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT