watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:56 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8065 Lượt

trước hiên đón anh , tươi cười, xinh đẹp trong bộ váy không tay màu ngọc, Cô tíu tít khoe:
– Anh à, em mua quà cho cu Viễn rồi, chiều ra bưu điện gởi.
– Sao lại gởi? Đông ngồi xuống ghế ngạc nhiên.
Tường Vi nhíu mày:
– Chẳng lẽ.bỏ công việc đi cả ngàn cây số dự đầy tháng sao ?
Đông gật đầu:
– Vì nó cũng là con của anh .
Tường Vi tái mặt:
– Anh… anh..
Đông giật mình đính chính:
– Em nghĩ bậy bạ gì vậy? Nó chẳng phải là con nuôi của vợ chồng mình, của cả nhóm năm người sao?
Tường Vi chận tay lên ngực thở phào. Đông buồn bã:
– Tụi mình nhóm năm người, chỉ mình Thanh Thiên có con lại là đứa con không chính thức, anh buồn cho cô ấy.
Tường Vi ngồi xuống bên chồng:
– Sao không chính thức được, giấy mời anh Thoại ký mà.
– Vậy sao hắn không cưới cổ?
– Chị Thanh Thiên nói với em, sinh cu Viễn xong mới cưới.
– Tiền dâm hậu thú – Đông cay đắng.
Tường Vi mát mẻ:
– Không như vậy sao "câu" được anh Thoại. Chị Thanh Thiên xấu thế kia, cần có đứa con mới có giấy kết hôn chớ.
Đông bực tức đứng lên:
– Xấu là một cái tội sao? Thanh Thiên tài đức song toàn, Thoại có phước lắm mới cưới được cổ.
Tường Vi cố ghìm cơn giận tức xuống, Đông càng ngày càng nghiêm khắc với cô, dù không kém phần thương yêu, chăm sóc. Còn cô luôn phải tỏ ra dịu hiền, chu toàn công việc tại gian hàng không dám kênh kiệu nữa, nhưng thâm tâm cô cay đắng giận hờn. Tại sao, tại sao vợ một giám đốc lại đi bán hàng chứ? Có phải Đông muốn sỉ nhục cô? Và bây giờ cô chẳng nghĩa gì so với Thanh Thiên xa xôi ấy. Tường Vi gượng cười đứng lên:
– Thôi mình đi ăn cơm đi anh, chuyện đó tự chị Hai quyết định được mà.
Ăn cơm xong, Đông không ngủ trưa, anh nói với vợ:
– Em đi làm sau, anh có chuyện đi trước.
Đông chạy xe khắp

cửa hàng vàng bạc thành phố, mới mua được sợi dây chuyền có ông phật cười, một chiếc vòng lục lạc và một cái chuông gió bằng bạc . Xong, anh chạy xe xuống nhà Thanh Thiên , căn nhà trống vắng vẫn sạch sẽ bởi Đông nhờ người đến dọn dẹp, lau bụi thường xuyên. Trừ máy điện thoại bị cắt, mọi vật trong nhà vẫn như cũ. Đông mở chiếc giường xếp Liên Xô, nằm xoài lên giường mơ màng. Lạ thật! Cứ bước vào đây là anh nghe thoang thoảng hương dạ lý và bóng hình Thanh Thiên dịu dàng, điềm đạm đến từng bước chân đi ! Thanh Thiên ! Em đã chọn cho mình một hạnh phúc không bình thường, biết sao hơn ngoài lời cầu xin cho em được như nguyện. Nhưng… Thanh Thiên ! Vắng em anh thật cô đơn, lời tâm sự cứ chất đầy trong tim, đầy đến anh mệt mỏi cả xác hồn. Hỡi ôi! Bây giờ anh đã có tất cả nhưng sao anh thấy thiếu thật nhiều.
Đông thiếp đi và giấc mơ ngọt ngào kỳ diệu kia lại về, người phụ nữ trong mơ với thân thể thần thánh, với vòng tay nồng ấm và môi hôn rực lửa lại một lần nữa xua tan đi nỗi buồn không tên tuổi lẫn băng giá trong tim anh .
Đông đến công ty đã 15g, chẳng ai thắc mắc chuyện giám đốc họ đi làm trễ, mỗi Tường Vi điên cuồng trong đầu bởi câu hỏi anh ấy đi đâu suốt ba giờ đồng hồ.
Jim và Hanche qua kịp cùng chuyến với nhóm Đông ra Đà nẵng. Đón tại sân bay là Thoại với hai chiếc xe du lịch thuộc công ty Khải Hoàn. Thoại điềm đạm hỏi "quý khách" của mình.
– Quý khách ở khách sạn này hay ở nhà khách công ty chúng tôi?
Jim nhún vai:
– Nếu có nhà khách tại sao phải ở khách sạn cho tốn kém?
Tường Vi tươi cười:
– Phải đó anh Thoại, tôi cũng muốn ở chơi với chị và cháu ít hôm.
– Rất vui lòng xin mời.
Họ chia làm hai xe, Jim,Hanche lên xe Thoại. Gần suốt đoạn đương đi, họ không nói gì với nhau, xe qua Hoà Khánh, Thoại lên tiếng:
– Cô ấy không nghĩ ông qua đúng dịp này.
– Phải, chắc cô ấy nhờ ông nói với tôi điều gì ? Jim hỏi với chút mỉa mai.
Thoại điềm đạm:
– Mọi linh cảm ở cô ấy đều đúng, và bởi vì chúng tôi sẽ cưới nhau nên ông hãy để yên quá khứ.
Jim cười nửa miệng :
– Sẽ cưới nhau, khác với đã cưới nhau, ông chưa có quyền hạn yêu cầu điều đó.
Hanche can thiệp bằng vẻ lịch thiệp chuyên nghiệp, với giọng sắc bén :
– Nhưng ngài Jim Edward, ngài cũng không có quyền hạn gì phá vỡ hạnh phúc gia đình của giám đốc chúng ta.
Chiếc xe về đến công ty Khải Hoàn, câu chuyện dừng ở đây.
Thanh Thiên đón họ ngay ở tiền sảnh nhà khách, vẫn đơn sơ không son phấn, có điều đầy đặn hơn, bên cô là Đổng ù. Gặp nhau mừng rỡ, hàn huyên vài câu, Thanh Thiên nói:
– Tắm rửa nghỉ ngơi đi nhé, giờ ăn trưa ta gặp nhau. Cô bắt tay Hanche mạnh mẽ, giọng nửa đùa nửa thật.
– Ngài luật sư chắc đã hoàn toàn hài lòng về tôi.
– Về điều gì ? – Hanche tỉnh rụi.
Thanh Thiên chỉ mỉm cười, Jim nhăn nhó :
– Về cô Helen quái quỷ của cậu.
Thoại đứng lên tế nhị :
– Mới quý vị nghỉ ngơi, ta gặp lại lúc ăn trưa.
Thoại nắm tay "vợ" ung dung ra cửa, Tường Vi gọi :
– Chị Hai, em qua thăm cháu nha.
Thanh Thiên gật đầu tươi cười. Họ chẳng đợi gặp nhau ở bàn ăn, nhóm bốn người kéo đến thăm cu Viễn. Cu cậu ngủ say thật bụ bẫm. Đổng ù khoe lia lịa :
– Mình là ba lớn của cu Viễn đó. Thanh Thiên sinh ra, mình bồng đầu tiên.
– Điều chính yếu là lớn lên nó có đồng ý có một lần bốn ông ba, hai bà mẹ.
Đồng chín chắn qua giọng buồn cố dấu đi.
– Mỗi đứa chỉ có một mẹ, một cha thôi, các cậu đừng để Thoại khó chịu.
Tường Vi ngắm thằng bé chán chê rồi nói :
– Chị Hai có hứa với em cho cu Viễn làm con nuôi ?
Thanh Thiên bình thản gật đầu :
– Đúng vậy, nếu các cậu cứ nhông nhông và không muốn lấy vợ sinh con.
Đổng ù cười toe.
Tiếng ồn ào khiến cu Viễn thức giấc, nó khóc ầm ĩ, Thanh Thiên nhìn đồng hồ :
– Tới giờ cu cậu bú rồi.
Cô bồng con lên. Đông e dè :
– Cho anh bồng nó một chút.
Tường Vi liếc chồng. Đông vô tình không biết. Thanh Thiên mắng bạn sau khi đặt thằng bé vào tay anh :
– Nè, mình cho cậu biết, bây giờ mình đã có con, nghĩa là làm chị Hai cậu được rồi.
Đông cười trừ, ôm thằng bé nhìn đến ngẩn ngơ, thằng bé nín khóc cười toe, bàn tay bé xíu quơ lên mặt Đông, anh hôn lấy hôn để nó nựng nịu.
– Cu Viễn ngoan "ba" thương, lớn mau lên, về Sài gòn ở với ba nghe.
Mặt Tường Vi tái mét kỳ dị. Đông cho tay vào túi quần lấy một hộp nhỏ đưa cho Thanh Thiên.
– Quà cho con trai nuôi.
Đổng ù, Đồng sếu vườn cũng lấy từ túi ra mỗi người một hộp quà đưa cả cho Thanh Thiên . Cô nhận hết, Đông trao thằng bé lại cho Thanh Thiên ngước nhìn vợ :
– Quà em mua cho cu Viễn đâu ?
Tường Vi giật mình sực tỉnh :
– Quà…à…à…em để bên phòng, đợi mai đem qua. Thôi mình về để chị Hai cho cu Viễn bú.
Cả bọn đi về, Thanh Thiên ngồi thừ. Từ phòng trong Thoại ra, anh ngồi xuống bên cô nghiêm giọng :
– Cho con bú đi, mọi việc có anh lo.
Thanh Thiên lắc đầu :
– Sao em linh cảm điều chẳng lành sẽ đến.
Thoại gạt đi :
– Chẳng có bất hạnh nào khi em hy sinh mình vì hạnh phúc kẻ khác.
Cu Viễn lại khóc, Thoại đứng lên :
– Anh có việc đi ngân hàng, có gì em gọi Châu.
Thoại đi rồi, Thanh Thiên cho con bú, thằng bé háu quá mút chùn chụt, mắt đen tròn ngây thơ nhìn mẹ, lòng Thanh Thiên đau như cắt, cô ghì lấy con thì

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT