|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tôi.
− Có thật em không hiểu điều gì sẽ xảy ra giữa một người đàn ông và một người phụ nữ mà lúc nào cũng làm cho họ cháy rừng rực như ngọn đuốc không?
Giọng Nam Giao run lên:
− Có lẽ anh đúng, điều tôi muốn nói lúc này là: cút đi.
Phong Châu nhún vai:
− Ok, tôi tôn trọng sự phản kháng cần thiết.
Luôn luôn có con quỷ tự phụ trú trong trái tim của những người đàn ông. Không bỏ lỡ cơ hội, sau khi biến Phong Châu thành chuyên gia tra tấn có nghề giờ nó xui anh đi thẳng, không ngoái lại lần nào cả. Xưa nay Phong Châu vẫn xem quan hệ nam nữ là trò chơi mà không hiểu rằng nó là ma trận nằm ngoài tầm kiểm soát, khi anh bước chân vào thì chẳng có con đường nào trở ra mà không bị tổn thương.
Bức tường ngăn cách họ đã được dựng lên trong buổi chiều tranh tối tranh sáng. Bóng đêm tràn về từ phía chân trời chỉ thoáng trước còn nhuộm nắng đỏ của hoàng hôn. Mọi vật mờ đi khi tia nắng cuối ngày vụt tắt.
Con quỷ tự phụ đang cười đắc thắng vì đã dìm chết gã đàn ông cao ngạo.
Chương 29
Ads Nam Giao vùng vẫy nhưng không thoát ra được cánh tay cứng như thép đang ôm ghì lấy cô. Người đàn ông hối hả cúi xuống. Bản năng trỗi dậy khi anh nghiền nát môi cô bằng những nụ hôn. Người Nam Giao bùng cháy như ngọn đuốc từ ngọn lửa trên môi anh. Những cái vuốt ve âu yếm bỏng rát cả da thịt. Cô thấy mình tan ra… tan ra… rồi giật mình tỉnh giấc. Chiếc mền quấn quanh người như chiếc kén. Nam Giao sờ vào môi. Đêm nào cô cũng mơ. Khi dịu dàng, lúc thô bạo nhưng kết thúc vẫn là nụ hôn đó. Vùi đầu vào gối, Nam Giao không muốn bất cứ điều gì nhắc cô nhớ đến người đàn ông ấy nữa.
Nam Giao trở mình. Ô cửa nhà bên hắt ánh sáng màu vàng nhạt. Bình yên và ấm cúng. Ngôi nhà của đôi vợ chồng trẻ. Mỗi sáng người chồng dắt xe qua ngạch cửa cao cao, qua mảnh sân nhỏ, nổ máy rồi trao xe cho vợ. Anh đứng đấy chờ chị đi khuất mới vào nhà. Sáng nào anh trực, hai vợ chồng cùng đi. Chị thấp bé, ríu rít bên chồng như chim sâu, thỉnh thoảng họ hôn nhau. Người chồng một tay ôm siết vợ, một tay kéo chiếc rèm mỏng che kín khung cửa.
Nam Giao thường ao ước một ô cửa nhỏ và cuộc sống bình yên diễn ra đằng sau nó. Có tiếng càu nhàu của cha, giọng nhỏ nhẹ phân trần của mẹ. Anh Viên, Anh Phương vẫn ồn ào bất phân thắng bại trong việc phân chia ngôi thứ, có giọng hát nghêu ngao non nớt của chính cô.
Nam Giao bơi đi trong dòng hồi tưởng lướt nhẹ ở khúc sông êm đềm, len lỏi qua vách đá, vật vã với những ghềnh thác. Ký ức ẩn hiện những hình ảnh, những gương mặt, những âm thanh, những giai điệu ngắt quãng, dồn dập sau đó gắn vào nhau tạo thành chuỗi sự kiện dày đặc siết quanh ký ức như chiếc đai kim loại lạnh giá không cho phép nó phai nhạt dù một mải mai.
Phong là ánh sáng duy nhất trong lòng cô, quý giá như ánh sáng cuối đường hầm. Chỉ bằng giọng nói hàng đêm qua điện thoại, anh đã đưa cô đến dòng suối mát dịu, êm đềm. Sự kiên trì và cô đơn ở anh thu hút Nam Giao. Không hiểu sao cô có cảm giác anh rất cô đơn nhưng tình cảm ấy không phải là tình yêu. Bởi khó có thể gọi mối liên hệ qua điện thoại cùng với những nôn nóng, hồi hộp, nhớ nhung thậm chí cả những rung động ngây ngất là tình yêu được. Từ trong sâu thẳm Nam Giao mong muốn một sự gắn bó trọn vẹn hơn để xóa đi khoảng trống mà người đàn ông khác để lại cho cô trong buổi chiều tranh tối tranh sáng ấy. Về phần anh, càng về sau những cuộc trò chuyện qua điện thoại không còn phù hợp với vẻ nồng nhiệt trong giọng nói và biểu hiện của anh – như mặc cho tình cảm chiếc áo chật không phù hợp với kích thước của nó vậy. Nhưng bước thêm một bước trong mối quan hệ của họ thì anh không làm.
Khi Phong nói “Cho anh hôn em nhé”, Nam Giao lại hình dung nụ hôn của người đàn ông bỏ rơi cô ngay sau lời từ chối. Và trong những giấc mơ khi giọng nói êm đềm vỗ về ký ức “Anh thèm hôn em quá” cô lại y nguyên cảm giác của buổi chiều trong nghĩa trang lộng gió và chập choạng bóng tối. Hai người đàn ông với những nét tương đồng cứ lẫn lộn vào nhau. Nam Giao thất bại khi cố xóa hình ảnh người này để người khác giữ vị trí độc tôn. Cô không nguôi nhớ về người đàn ông ấy. Nếu trong không gian có sợi dây nối những tư tưởng phù hợp lại với nhau thì chắc suy nghĩ của cô và anh trở thành một mạch liên tục. Gần đây, Phong đầy vẻ khác thường. Có những ngập ngừng, những uẩn khuất trong giọng nói không còn nồng nhiệt. Có vẻ như anh muốn khôi phục khoảng cách trước đây giữa họ. Mất rất nhiều thời gian công sức để thu ngắn, giờ anh đang làm điều ngược lại.
Sắp tới anh rất bận không thể điện thoại cho em thường xuyên được”, cô “dạ” nhỏ. Phong chưa bao giờ như thế. Không giống như những người phụ nữ khác, cô không yêu cầu anh giải thích. Nam Giao chưa bao giờ hỏi anh tại sao trong bất cứ điều gì. Nhưng thói quen không thể nói bỏ là bỏ ngay được và Nam Giao cũng không muốn từ bỏ nên hàng đêm cô vẫn đợi, dù trực giác mách rằng đã có điều gì xảy ra trong mối liên hệ giữa họ.
Trực giác là con mắt thứ ba của phụ nữ luôn luôn mở ra một cách tỉnh táo và nghiêm khắc để quan sát và cảm nhận mọi thứ. Như cánh chuồn chuồn mỏng dự báo những đổi thay của thời tiết. Như chiếc phao cứu sinh vớt phụ nữ ra khỏi những cơn chìm đắm của ngộ nhận. Như dòng nước cần mẫn chảy qua bao dòng sông, bao con suối, lên thác, xuống ghềnh cảm nhận những mặn ngọt, đục trong, trắc trở của dòng chảy.
Một thay đổi nhỏ nhưng mang tính quyết định – cô nhìn thấy ngay trong khoảnh khắc nó bắt đầu. Đây là cách Phong kết thúc. Dù không muốn tin nhưng lòng tự trọng khiến Nam Giao buông xuôi. Cô buồn nhưng không trách vì đã bao giờ anh thuộc về cô đâu. Nam Giao âm thầm chịu đựng mất mát, tổn thương vì so với nỗi buồn bị bỏ rơi vào buổi chiều tranh tối tranh sáng ngoài nghĩa trang hôm nọ, nó có thấm vào đâu.
Hàng nghìn lần, Nam Giao tự an ủi mình đã làm đúng nhưng chỉ thoáng dáng dấp hao hao người đàn ông ấy lòng đã đau nhói. Đôi khi thấy tiếc nuối – giá như cứ giữ chặt lấy rồi ra sao thì ra. Nhưng có những chỗ người ta không thể dừng lại và suy nghĩ. Cái khó nhất là không để cảm xúc nhất thời làm mình gục ngã và cô đã thắng. Giấu mặt vào gối cố ghìm tiếng nấc, nước mắt Nam Giao ứa ra, thắng thế này có vẻ vang gì đâu.
Đêm dần về sáng, vạn vật đều tuần hoàn, luân chuyển chỉ nỗi buồn của cô là ở lại.
Vốn là người đặt cả tâm hồn vào đôi mắt để tìm ý nghĩa trong mỗi cử chỉ, hành động nên dù Nam Giao cố giấu Nhã Ca vẫn nhận ra những đổi thay. Cô như người bị cứa làm đôi. Một nửa như vầng trăng khuất sau đám mây, nửa kia vẫn hành động, nói năng, suy nghĩ và mỉm cười. Điện thoại càng thưa Nam Giao càng lặng lẽ. Giờ trông cô mỏng manh, nhẹ nhàng như chiếc lá rơi nghiêng không gây tiếng động. Nhưng Nhã Ca đã kinh nghiệm được đằng sau cơ thể mảnh mai, yếu đuối vẫn chứa được nghị lực sống phi thường. Chị hài lòng khi Nam Giao nhận lời mời của Vĩnh Thông. Không lạc quan đến nỗi cho rằng khoảng cách giữa họ đã được thu ngắn nhưng chứng tỏ cả hai đã chấp nhận nhau, chị muốn vun đắp mối quan hệ này.
Quan sát Nhã Ca trong gương, Nam Giao nhìn thấy những nếp nhăn thấp thoáng ở đuôi mắt chị. Có phần của anh Đàn, có tình yêu, trắc trở của hai người và chính cô trong đó. Cảm giác có lỗi khiến Nhã Ca do dự khi chấp nhận tình yêu của anh Thông. Dù chua xót khi nhớ đến anh Đàn nhưng hơn ai hết Nam Giao hiểu rằng làm cho ai đó cảm thấy có lỗi là làm cho chính mình đau khổ. Đó là lý do hôm nay cô nhận lời đi cùng chị.
− Xong rồi.
Nam Giao nhanh nhẹn đứng lên, không nghĩ đến việc ngắm thành quả mà Nhã Ca chăm chút trên gương mặt mình cho phải phép.
− Cảm ơn chị.
Trong mối quan hệ hiện nay giữa Nhã Ca và Vĩnh Thông, Nam Giao không dừng lại ở sự đồng cảm. Cô đang làm tất cả vì chị. Nỗ lực ấy khiến Nhã Ca cảm kích. Chị gọi khẽ:
− Giao này…
− Dạ?
− Cảm ơn em.
Lọn tóc mai buông rủ bên má, ánh mắt dịu dàng của Nam Giao khiến Nhã Ca nhói tim khi một ánh mắt khác vẫn chưa phai mờ trong ký ức.
− Em mong chị được hạnh phúc.
Nam Giao tin rằng quan hệ của họ sẽ mở sang trang mới – nồng nàn hơn, say đắm hơn. Sự kiên trì của Vĩnh Thông đã có kết quả. Tín hiệu đầu tiên là chị đồng ý mời bạn bè đến dự tiệc sinh nhật của anh và cũng của chính chị. Họ sinh cách nhau vài ngày. Thật ra, tổ chức sinh nhật cho anh chỉ là cái cớ như dấu ấn cuối cùng ghi nhận khoảng cách giữa họ trước khi chị xóa nó đi. Như vận động viên chạm vào sợi dây ở đích đến báo hiệu đã vượt qua chướng ngại vật cuối cùng. Chị sẽ thuộc về người khác, cắt đứt sợi dây khác – sợi dây nối với quá khứ. Nam Giao rất thật lòng. Cô mong sao chị được hạnh phúc.
Nam Giao lùi lại một chút khi Vĩnh Thông ra đón. Dịu dàng và cương quyết, cô lắc đầu:
− Anh chị tiếp khách đi, đừng lo cho em.
Anh cười nhẹ:
− Khoảng 30 phút nữa mới bắt đầu. Em có thể đi lòng vòng một lúc.
− Dạ.
Nhà rất đẹp được xây theo phong cách Pháp cổ – dấu ấn thời thuộc địa được Việt hoá theo lối xưa. Dáng cổ kính, trầm mặc, Nam Giao thích thảm cỏ mịn màng, xanh mượt như nhung bao quanh những ốc đảo nho nhỏ trồng đầy hoa. Phía trái căn nhà là hai gian nhỏ mô phỏng một trà thất. Khách tập trung ở đây khá đông. Gian bằng gỗ gọi là gian mộc, gian còn lại thấp hơn làm bằng gạch nâu đỏ gọi là gian thổ. Khung cảnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




