watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5362 Lượt

đấy. Để bác thêm nước sôi vào.

Theo quán tính, Nam Giao uống hết tách trà trước khi dạ nhỏ. Cô không dám thú nhận với cả chính mình, giờ cô sợ nhiều thứ lắm. Sợ ngủ, sợ bóng đêm, sợ thiếp vào những giấc mơ mà khi tỉnh dậy người rã ra từng mảnh như giấy vụn ngấm nước.

Mưa tạnh, đột ngột như vòi nước bị khóa. Còn lại một mình, gió lồng lộn, quăng người trên những ngọn cây thẫm đen, nghiến kèn kẹt. Ly trà nhạt thếch. Cái lạnh ngấm vào da thịt, vị khách rụt rè so bờ vai gầy như cánh hạc đêm. Muộn quá rồi. Đặt chiếc cốc rỗng xuống bàn, Nam Giao ngắm cái dáng cô độc của nó bằng ánh mắt buồn lặng lẽ. Đâu phải đến tận bây giờ cô mới nhận ra khi bước vào đây, tiếng tíc tắc của đồng hồ chẳng có ý nghĩa gì, ngoài với chính cô. Thái độ thờ ơ của Trung Dũng, tâm trạng khắc khoải, dằng dặc trong sự chờ đợi chỉ vì một cuộc đối thoại duy nhất, có thể rất ngắn ngủi, Nam Giao được nhìn thẳng vào người đàn ông suốt thời gian dài đã tránh cô như tránh bệnh dịch nhưng Trung Dũng không đến. Không ngạc nhiên, không trách móc, Nam Giao chỉ thấy đau đớn. Vị khách đã rời khỏi quán một lúc lâu bà vẫn ngồi yên. Đầu óc cứ quanh quẩn nghĩ về cô. Trông con bé như mảnh cổ kính vỡ ra từ cái tháp ngà nào đấy, chỉ đôi mắt là nguyên vẹn. Chúng như đốm sáng kỳ diệu duy nhất còn sót lại với ánh nhìn thật tinh anh, thật kì lạ. Nó thăm thẳm và chông chênh như cánh buồm mỏng manh đưa tuổi trẻ của chính cô ra khơi xa, mù mịt. Vẻ tuyệt vọng của cô gái khiến bà chạnh lòng. Bà xoay người, đứng lên. Các động tác chậm chậm không phài vì sức lực hay tuổi tác mà bị chặn lại từng lúc bởi các ý nghĩ trong đầu. Thời gian bào mòn tuổi trẻ, sức khỏe, sinh lực nhưng làm đầu óc sáng suốt, minh mẫn và làm dẻo dai thêm sự chịu đựng, thích nghi. Giờ bà thấy mình như vật dụng có ích đã khấu hao đầy đủ. Còn cô gái ấy, có vẻ không cưu mang nổi nỗi buồn của chính mình.

Gió luồn vào từng đợt. Hôm nay mười lăm, trăng không tròn đầy viên mãn như mọi khi. Mưa gió khiến vòng tròn vàng vọt, mỏng manh ấy thấp thỏm ở góc trời như ngọn nến sắp tắt. Bà thở dài. Mơ hồ có tiếng thở dài đáp lại. Ánh sáng mỏng lét, nhợt nhạt của trăng khiến gương mặt người đàn ông ma quái như bóng ma. Anh nhìn đăm đăm vào chiếc bàn có cái cốc duy nhất như bằng chứng về sự có mặt của cô gái. Bà thở ra nhè nhẹ. Thế đấy. Trông anh ta không xứng với sự chờ đợi của cô gái. Anh không giống người băng mình chạy đến cuộc hẹn. Cũng không có vẻ nuối tiếc của kẻ trễ hẹn. Có vẻ như việc người đàn ông đến đây là kết quả cuộc đấu tranh quyết liệt của nội

tâm và anh ta mang gương mặt kẻ thua cuộc.

− Vui lòng cho hỏi…

− Cô ấy vừa đi khỏi.

Khoảng trống mênh mang ùa vào ngực dù Trung Dũng không có ý định đến đây cũng không muốn gặp Nam Giao. Đó là cách duy nhất giúp đầu óc anh tách khỏi cô. Ánh mắt ái ngại, thương cảm rất khó giải thích của người phụ nữ khiến Trung Dũng khó chịu− không phải vì ánh mắt ấy dành cho anh.

− Cô ấy đã chờ rất lâu. Cậu biết không, Nam Giao hiền lành, nhân hậu và đầy những bất ngờ như cô Tấm trong truyện cổ tích vậy. Thật may mắn và hạnh phúc cho người đàn ông nào được nó yêu.

Trung Dũng nhăn mặt, với anh Nam Giao lại là hạt cát bay vào mắt, chiếc dầm đâm vào tay, hạ

hạt sạn lẫn trong cơm. Nhỏ bé, khó chịu, nhoi nhói nhưng hữu hiệu khi nhắc người ta nhớ đến. Không phải vô ý Nam Giao chọn nơi này − chỉ cách nhà anh vài con phố để chắc chắn khoảng cách không thể là trở ngại. Nó chẳng có ý nghĩa là khi khoảng cách ở trong lòng anh.

Quên cả cảm ơn, quên cả chào, Trung Dũng chui vào xe. Khối sắt thép này đã trôi mấy vòng thành phố trước khi đến đây. Mưa như túi nước khổng lồ đổ ụp lên vạn vật khiến mọt thứ lạnh giá, ẩm ướt, teo tóp một cách thảm hại. Đôi mắt cô lẫn vào đôi mắt Phương Đàn − rất khó phân biệt − in đậm lên ký ức Trung Dũng như dấu sắt nung đỏ. Dấu sắt ấy khiến tư duy anh không còn mạch lạc. Trung Dũng không phân tích nổi lòng mình khi điều duy nhất thôi thúc anh lúc này là được nhìn thấy cô. Ước muốn đậm dần lên thành mệnh lệnh và chiếc xe lao vút đi. Trung Dũng cười khan với ý nghĩ − giờ cái máy chạy bằng rượu đang điều khiển cái máy chạy bằng xăng.

Khồi mâu thuẫn trong anh như những sợi thừng nén chặt, rối bời sẽ được tháo ra từng nút nếu Trung Dũng bước khỏi xe gõ vào cánh cửa im ỉm, nhưng anh chỉ nhìn chúng từ xa trong bóng tối. Đây là nơi đầu tiên anh gặp Nam Giao. Trung Dũng không thể quên cái nhìn của cô hướng về anh. Trong bóng đêm nhập nhoạng, đôi mắt sáng như hai vì sao đi lạc, long lanh cầu khẩn như ánh mắt của con thú nhỏ nhìn người thợ săn. Trung Dũng nhè nhẹ gật đầu. Chuyện anh trai cô không bao giờ trở về đã là sự thật hiển nhiên nhưng cái gật đầu xác nhận của người đàn ông khiến Nam Giao ngã gục. Cô nấc lên, mắt ráo hoảnh nhưng toàn thân run bần bật như người không hụt chân mà rơi tõm xuống đáy vực, như người chèo chống trong cơn bão tố mà không thấy gió, vùng vẫy trong đám cháy nóng như thiêu mà không thấy lửa.

Với Trung Dũng, anh cảm thấy đau đớn khi người phụ nữ mỏng manh, yếu đuối nhanh chóng nhận ra và hiểu thấu phần nội dung mà anh mong mình không phải giải thích. Gió thổi vào lòng tơi bời khi Trung Dũng rộng tay đón lấy thân hình mảnh dẻ của Nam Giao. Anh nhớ như in chiếc áo cô mặc trên người. Khi chọn cho Nam Giao, Phương Đàn chắc chắn với anh đây là màu áo của cô bé Meggie gặp cha Ralph sau đám cháy và họ nhận diện được tình yêu dành cho nhau − màu tro của hoa hồng. Dẫu tro của hoa hồng vẫn là tro. Sao tình cảm trong anh không bùng cháy mà nguội dần như đám tro ấy. Sao anh không dung vòng tay và tấm lòng mở rộng để bao dung, che chở cô. Sao anh không thể? Giờ Trung Dũng vẫn thấy mình không thể. Trong anh chỉ còn đốm lửa nhỏ nhoi từ ngọn nến cháy phập phồng tỏa ra chút ánh sáng yếu ớt của lòng trắc ẩn. Một cách chua chat, anh nhún vai, cuộc đời vẫn có nhiều thứ không thể cứu vãn được và đây là một trong số đó.

Sự thật hết sức đơn giản, bên trong quả thị là hạt thị, chẳng có cô Tấm nào cả. Trên cao, trăng chia sẻ nỗi niềm cùng anh vì thế trăng cũng hao gầy, xanh xao và lạnh buốt.
Chương 7

Ads Có tiếng gõ cửa rất nhẹ, không quay lại Trung Dũng vẫn nhận ra viên trợ lý của mình. Người phụ nữ có dáng vẻ rón rén, tinh anh, mềm mại và khôn ngoan của loài mèo. Thời gian học ở Đức, đám sinh viên nước ngoài kháo nhau như thế. Mặc kệ cái lũ lắm điều, dở hơi, chơi nhiều hơn học ấy, hằng ngày, Mẫn Nhi kênh kiệu đi lướt qua chúng nó, hoc lướt qua chúng nó. Từ chối lời cầu hôn của vị giáo sư nổi tiếng người Mỹ và chiếc thẻ xanh − Green Card − vốn hấp dẫn với không ít cô gái khao khát cuộc sống xứ người, Nhi về nước.

Không tìm được công việc hợp với chuyên môn, chị chuyển sang kinh doanh và thường cười cợt khi có ai hỏi đến: “Nếu tôi không thể làm những việc vĩ đại thì tôi sẽ làm những việc nhỏ một cách vĩ đại”. Việc nhỏ và vĩ đại của Mẫn Nhi là sau thời gian dài làm đối tác, chị sang lại cơ sở cho Trung Dũng và nhận chân trợ lý. Ai cũng bảo Nhi dại nhưng chỉ anh hiểu Nhi vẫn đau đáu nhớ về công việc yêu thích và vị giáo sư đáng kính ấy. Trong chừng mực nào đó, Trung Dũng hiểu và cảm phục người bạn kém tuổi hơn nhưng lúc nào cũng rướn lên để ngang tầm cân sức với người khác. Chỉ cần gật đầu Nhi sẽ có tất cả nhưng đầu óc kiểu Mỹ đã vận vào cả lời cầu hôn bằng một mệnh đề thực dụng “Nếu em… thì tôi”. Chị cảm thấy như mình bị lừa một vố thật nặng − vét sạch một cú trắng tay. Tung hê tất cả, chị về nước. Bạn bè bảo Nhi dại, tội gì phải thế. Mỹ mà! Thay vì giải thích dông dài rằng chị muốn trả lại cho tình yêu sự trong sạch, vô tư, bình đẳng, không vụ lợi, Nhi chỉ cười “Dàn giao hưởng cũng có thính giả của nó chứ, lo gì”.

− Chưa về à?

− Đang định về đây. Cuộc hẹn ngày mai thế nào?

− Vẫn vậy.

− Anh có nghĩ chúng ta sẽ thành công không?

Trung Dũng quay lại:

− Tất nhiên là có vì lần này do Nhi chủ trì mà.

− Tôi chủ trì thì có gì khác?

− Sao lại không? Vì đàn ông vốn rất thiên vị phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp.

Nhi bật cười:

− Anh đang nói đến vị trưởng đoàn phải không? Theo kinh nghiệm của tôi, nên cẩn thận với những gã đàn ông nhỏ con vì một người nhỏ con phải thông minh hơn mới có thể tồn tại được, bằng này ông ta lại là một người rất thành đạt nữa đấy.

Trung Dũng ngồi xuống, ánh mắt đượm vẻ giễu cợt:

− Vì cuộc sống không ưu đãi bất kì ai cho nên biết cách tận dụng ưu thế của mình có gì sai? Có vặn đầu bẻ cổ ai đâu, chúng ta chỉ dung một chút thủ thuật để làm trơn các bánh xe mà thôi.

Mẫn Nhi vẫn tiếp tục câu chuyện theo hướng cũ, làm như không nhận ra Trung Dũng đang nói đến một người khác, một việc khác. Đã khá lâu không thấy cô ấy đến. Vị khách có đôi mắt biết nói.

− Lắm lúc tôi cứ nghĩ lẩn thẩn về mình. Mới mấy chục tuổi đầu mà đầu óc đã quanh quẩn những đường ngang, nẻo dọc như mụ già bần tiện, nhưng xem ra tôi không phải là người duy nhất như thế.

Như sực tỉnh, Trung Dũng cười gượng gạo:

− Tôi chỉ đùa.

− Tôi cũng thế

− Uống gì không?

− Không. Tôi về đây. Tôi còn nhiều việc phải làm lắm.− Nhi cười khi nhớ đến người đàn ông thấp bé có ánh mắt sắc nhọn và vầng trán hói như

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT