|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
sạn, hắn đã tìm được một nhàhàng Tây, nhà hàng xa hoa này gần với nhà ăn của trường, lúc nào cũng đôngkhách.
Cô bất đắc dĩ cất bước đi cùng vị Lâmtiên sinh, nhưng khi cô xoay người chuẩn bị tiến tới khoảng thời gian yên tĩnhnhất trong ngày thì thấy Lôi Tân Dương chạy từ góc nào tới, tuy rằng cô hoảngsợ nhưng đây không phải lần đầu tiên chạm trán thế này.
– Anh chạy tới đây làm gì?
– Tôi tới coi xem cô có chạy trốn không.
Kỳ thật, ngay cả hắn cũng không rõ ràngtại sao lại chạy tới, khi hắn chứng kiến cô cười ngọt ngào với một người đànông khác, hắn hận không thể quay lại thời gian, nghĩ tới đây thì mới ý thứcđược không hiểu sao bất giác chạy tới nơi này, nhưng chuyện này cũng không cógì kỳ quái, bởi vì hắn có công chuyện làm ở gần bên cạnh, đi qua nơi này làchuyện rất bình thường.
Thưởng hắn một cái liếc mắt, trong lòngTống Oánh Tâm cảm thấy hắn vô cùng nhàm chán, không có việc gì làm.
Tầm mắt Lôi Tân Dương trào phúng dừnglại bó hoa trên tay cô, hoa hồng đỏ sao chói mắt quá vậy? Người kia khẳng địnhthực quá tầm thường, tại sao lại tặng bó hoa tầm thường như thế?
– Tôi xem ra là nhìn lầm hay sao đây,không nghĩ có người ngưỡng mộ cô.
Người kia thái độ thực làm cho ngườikhác tức giận, hắn không biết thưởng thức cô, thế không có nghĩa mắt người tacũng giống như mắt hắn.
– Người ngưỡng mộ tôi nhiều vô số, anhcần tôi điểm danh cho nghe không?
– Cô có bao nhiêu người ngưỡng mộ, tôikhông cần biết, cô nên nhớ kỹ, bây giờ cô là gái đã có chồng, tôi không chophép vợ mình cắm sừng lên đầu mình.
Hắn có thể tưởng tượng được cô có baonhiêu nam nhân nghênh đón, xem thân hình cô, kể cả Liễu Hạ Huệ [1"> cũngsẽ có phản ứng, huống chi là đám đàn ông kia, cô không thể mặc đồ kín đáo hơnnữa sao? Ngẫm lại một chút rồi nhìn tên đàn ông kia, ánh mắt mê đắm dán trênngười cô ta, nước miếng đã vòng quanh rồi. Đáng giận! Hắn càng nghĩ càng khóchịu.
– Anh yên tâm, tôi sẽ không quên có mộtông chồng “cặn bã”, thủ tục ly hôn chưa xong, tôi tuyệt đối không cho anh có cơhội bắt gian tại trận đâu.
Nói đùa gì vậy, bắt gian tại trận, nhìnhắn kích động lắm sao, bất kể thế nào, bọn hắn kết hôn chỉ là kế tạm thời, hắncăn bản không có yêu cầu cô phải “giữ mình trong sạch”, huống hồ, bên cạnh hắncũng có bạn gái.
“Nếu có thể, xin anh không nên xuất hiệnở nơi này nữa, tôi cảm thấy bị quấy nhiễu vô cùng, thực phiền toái.” Đã hơn mộtlần cô cùng hắn “tán gẫu” trong chốc lát, con mắt sắc bén của các đồng nghiệpđương nhiên sẽ không bỏ qua gã đàn ông anh tuấn này, mỗi người đều hỏi hắn làai vậy, cô luôn nói “người đi đường” một cách qua loa, lúc ấy mọi người đã bántín bán nghi, mà hắn lại nhiều lần chạy tới nơi này quấy rầy cô, lời nói dối“người đi đường” của cô sớm muộn sẽ bị lộ tẩy.
– Lo lắng tôi sẽ phá hư cái giá của côsao?
Lúc này hắn vẫn không nhịn được kíchđộng, người đàn bà này thực sự buồn cười quá, rõ ràng là gái có chồng, lại giàvờ là chưa có, nói xem có được không?
– Nếu giá thị trường của tôi dễ bị anhphá hư, tôi cũng không quan tâm, dù sao người ngưỡng mộ tôi nhiều lắm, tôi đanglo không có cách nào tránh đi đây.
Tống Oánh Tâm khiêu khích.
Trừng mắt nhìn cô, hắn tại sao lại hunghắn thế? Nháy mắt, hắn bị ý niệm trong đầu làm cho hoảng loạn, trời ạ! Hắn cóphải hay không bị cô chọc cho rối loạn thần kinh rồi không?
Tỉnh táo lại, mặc kệ đối mặt với dạngphụ nữ nào, hắn cũng có thể điềm tĩnh ứng đối, không có một mĩ nhân nào có thểngăn cản được mị lực của Lôi Tân Dương,
– Cô đã thích thanh tĩnh, tôi có thể sẽkhông tới nơi này đi dạo.
Lời vừa nói xong kia, cô căn bản khôngcó để tâm, từ hôm gã đàn ông này tới tìm cô, một tuần sau không tới nhà cô nữa,cô biết hắn đang nghỉ ở một biệt thự hoành tráng gần công trình hắn làm việc.
Hắn nở nụ cười thực gợi cảm, nhưng khinhìn trong mắt cô, lại cảm thấy được nét tươi cười của hắn không khác gì lôngtóc đang dựng đứng, phút chốc nảy sinh dự cảm bất hảo, quả nhiên, hắn khẽnghiêng hôn lên má cô một cái.
– Ngày mai gặp lại.
Lôi Tân Dương huýt sáo xoay người chạymất, còn cô đứng im như bị điện chạy qua, chỉ nghe loáng thoáng tiếng hắn cười.
Lúc này đến phiên Tống Oánh Tâm trừng tomắt, toàn thân mềm nhũn không thể nhúc nhích, gã đàn ông đáng giận này, sự tồntại của hắn quả nhiên là một đại họa, hơn nữa là một đại đại đại họa!
Ba phút sau cô mới trấn an được tinhthần của mình, các đồng nghiệp lập tức vây lại, mỗi người có một câu hỏi nhưngđều là quan tâm tới người đàn ông anh tuấn kia, mà cô vẫn kiên trì là “người điđường”, họa chỉ có kẻ ngốc mới đi tin lời này, “người đi đường” lại có hànhđộng kia sao.
Đúng vậy, cô không thể nói lại được,đành nói “người đi đường số 1”, rồi “người đi đường số 2”, lại “người đi đườngsố 3”, tóm lại một câu, hắn và cô không hề quen biết, nhưng những người tò mòkia hiện tại nghiến răng nghiến lợi dìm tò mò bản thân xuống, còn đừng tưởngbọn họ sẽ buông tha dễ dàng như thế, ngày nào cũng sẽ hỏi, cho tới khi cô chịungoan ngoãn nói thực thì thôi.
Hai tay tạo chữ thập, cô cảm tạ việc gầnmột tháng nữa mình sẽ rời khỏi đây, nửa tháng nữa cô sẽ nộp đơn thôi việc, đếnlúc đó thì mọi sự cũng chấm dứt.
Nhẹ nhàng quay về đi làm, Lôi Tân Dươngnhìn có vẻ tự nhiên quay về, chủ nhà rốt cục ưng ý bản thiết kế, nay bắt đầukhởi công, nhiệm vụ của hắn làm giám sát thi công, đương nhiên, cho dù ngườitrợ lý cùng công nhân đẩy nhanh tiến độ, hắn cũng có thể rời đi trước khi hoàncông, tuy nhiên nếu đến thì có thể xem xét được kĩ càng hơn.
Rất xa, hắn nhìn thấy Tống Oánh Tâm cùngmột nhóm ước chừng hơn chục học sinh đi ra, bọn họ đi đâu?
Hắn nhìn thấy bọn họ đi vào công viên,cô cẩn thận dặn dò học trò phải chú ý các công việc, hắn liền tìm một chỗ cóthể quan sát ngồi xuống.
Sau đó, hắn tiến lại gần trong khoảngcách an toàn, không bị phát hiện mà vẫn nghe thấy được bên đó nói gì, ngoài ýmuốn của mình, hắn nhìn thấy trong mắt cô một chút gì đó ôn nhu, xúc động.
Có hai học sinh không cẩn thận bị táchkhỏi dãy, lập tức chỉ trích lỗi do người này, người kia, sau đó đứng lên, đẩyqua người này một cái, người kia một cái, Tống Oánh Tâm nhìn thấy vội vàng đitới, cô ngồi xuống, tay phải ôm một bé, tay trái một bé, nhẹ giọng khuyên bảochúng bắt tay làm hòa, cả hai đứa trẻ đều có vẻ khó chịu, không muốn cùng đốiphương thỏa hiệp, cô lại nhẹ nhàng nói thầm vào tai mỗi đứa bé vài câu, rốtcuộc, hai đứa vươn tay cho đối phương.
Cô tán dương hai đứa nhỏ bằng ngón taycái, cả hai vui vẻ trở lại, hai đứa còn nhỏ, cô không khỏi cười một tiếng, sauđó đứng lên, vừa lúc đó, cô phát hiện Lôi Tân Dương, ánh mắt đang nhu tìnhkhông khỏi trở nên hờ hững thâm trầm.
Thân mình vừa chuyển, cô làm như khôngcó gì ngồi trở lại, một lát sau, hắn đang ngồi gần bên cô.
– Anh đúng là một âm hồn không tiêu tan.
Hắn thực sự lo lắng cô sẽ không ký tênly hôn sao? Thế giới này chỉ có người phụ nữ ngu ngốc mới có thể chấp nhận mộtngười đàn ông vô tâm như thế, mà cô tự nhận mình là một người thông minh… Côthật sự thông minh sao? Biết rõ đoạn hôn nhân này cuối cùng sẽ có kết cục gì,vì cái gì mà cô chấp nhận di chúc của Lôi gia gia? Bởi vì cô hứa với Lôi giagia sao?
Lôi gia gia bị bệnh, ông tìm cô tới bêngiường bệnh, khẩn cầu cô đáp ứng ông một việc, lưu lại gia sản của ông cho cô,lúc ấy cô nghe loáng thoáng không rõ ràng lắm, nhưng khi nhìn lên sinh mệnhđang như từng giọt nước chảy trong ống truyền kia của ông, cô làm sao có thểnói “không” đây? Huống hồ, cô chưa bao giờ nhẫn tâm cự tuyệt ông.
Lúc Tường thúc đọc phần di chúc có liênquan đến cô, cô rốt cục hiểu được Lôi gia gia vì sao khi ốm lại gọi cô đến, bởiông biết, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ cùng Lôi Tân Dương kế thừa biệt thựDương Minh kia, dù cho ông nội có cho Lôi gia gia mượn một khoản tiền, nhưng đólà chuyện giữa họ, cô không có quyền hỏi đến, ông nội đã cho cô cuộc sống này,thế là đủ.
Tuy rằng, cô luôn tự nói với mình, cô gảcho Lôi Tân Dương là vì tuân thủ lời hẹn, chính là, động cơ của cô đơn thuầnnhư vậy sao? Chẳng lẽ cô không có chút tâm tư mong chờ gì sao? Không biết, côkhông muốn truy cứu, bởi vì cô sợ đối diện với đáp án,
– Vì cô hứa hẹn không tốt, nên tôi đànhtìm tới canh chừng cho an toàn.
Là vì hắn lo sợ cô chạy mắt nên hai bangày nay đều tìm tới trước mặt cô. Đúng vậy, chính là thế, bằng không, còn cólý do gì đây? Hai người bọn họ tốt nhất là tìm cách giải quyết, không nên dùngdằng mãi, khiến cho tâm hắn rối loạn…. Tim hắn rối loạn…
– Tôi khuyên anh không nên nghi ngờ căngthẳng thế, tôi còn chưa chạy trốn, anh đã suy nhược thần kinh rồi.
Tống Oánh Tâm liếc xéo hắn một cái, côhảo tâm cho hắn một cái cam đoan:
– Anh yên tâm, tôi sẽ không chơi trò mèovờn chuột đâu, khi công việc ở đây kết thúc, tôi sẽ gọi điện thoại liên lạc vớianh. Con người tôi tính toán chi li lắm, anh đã nguyện ý cho tôi ngồi nhờ xemiễn phí, tôi còn phải bắt xe ngoài tốn tiền làm gì?
– Cô thôi việc sao?
– Anh nhất định mong tôi cách xa anhđúng không, nhưng là, tôi không thể ở luôn chỗ này không trở về nhà.
Tuy rằng cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




