watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:48 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5023 Lượt

sóc? Cô rất muốn hỏi hắn, hắn rốt cuộc là kiểu đàn ông nào?
– Đối với chuyện gì tôi cũng muốn tìm một người đàn ông nghiêm túc.
Bởi vì có nhiều chuyện, người có tâm sẽ có ràng buộc, mà hắn thì lại không muốn nhất là ràng buộc.
Bụm miệng lại, cô tại sao lại không cẩn thận nói ra những lời này đây?
– Phụ nữ đều cho rằng tôi là dạng đàn ông rất nguy hiểm, cô thấy thế nào?
Hắn đang thử sao? Có lẽ, hắn muốn biết, cô thích hắn như thế nào?
– Tôi đối với anh không biết nhiều, tôi không biết.
Đúng vậy, hắn là một người đàn ông rất nguy hiểm, một động tác nho nhỏ cũng nguy hiểm, từ xưa tới nay cô với hắn luôn có một bức tường thành cao rộng, nếu hắn có nhiều cơ hội xâm lấn cuộc sống của cô, cô còn có thể kiên định đem hắn nhốt lại bên trong sự kiêu kỳ của bản thân được không? Người này ngoài mặt cực kỳ anh tuấn, không có lực sát thương, kỳ thực trên trán không giấu được sự nguy hiểm cùng ngạo mạn.
Đột nhiên, Lôi Tân Dương nhíu máy buồn rầu,
– Tôi phát hiện một vấn đề thực nghiêm trọng, cô ngay việc gả cho người đàn ông thế nào cũng không biết, mà tôi cưới người phụ nữ như thế nào cũng không hay.
– Không sao cả.
Bọn họ nhất định là mỗi người một ngả, biết nhiều làm gì? Không biết sẽ không sinh tưởng niệm, không có tưởng niệm, hắn dễ dàng quên hết.
– Kiểu tùy tiện này không được, không ổn, cô hỏi đi, tôi trả lời.
Tống Oánh Tâm vô cùng thành khẩn cảm ơn hảo ý của hắn, nhưng là hiện tại cô không có một vấn đề gì.
– Cô không hỏi, tôi hỏi vậy, tại sao cô lại chạy tới chỗ này?
Hắn biết mình không nên đối với cô thể hiện sự hiếu kỳ quá nhiều, nhưng là nhìn cô cao ngạo, hắn lại càng muốn dò xét dưới lớp mặt nạ kia là gì, kỳ thực hắn cũng muốn hỏi, cô rốt cuộc là dạng phụ nữ nào?
Cô hẳn là muốn nói cho hắn, cô không muốn nghĩ tới việc hiểu hắn, cô cũng không muốn đem lộ mình ra trước mặt người khác, nhưng, cô chung quy không có biểu hiện được như trẻ con, cô liền trả lời hắn,
– Lúc trước tôi muốn rời khỏi Đài Bắc một thời gian, bạn thân tôi ở đây, tôi liền đến.
– Trong nhà này còn có người nữa sao?
– Có một mình tôi.
Cô giống như vừa nghĩ ra hắn còn cầm tay mình, rút vội về, nháy mắt bốn phía quanh cô ngưng tụ một khối khí lạnh, yên lặng cảnh cáo người bên cạnh, thỉnh giữ lấy khoảng cách an toàn, bất quá, hắn hình như không phát hiện ra, nhưng cũng không cố giữ tay cô lại.
– Tôi cũng một mình, mặc dù còn có ba, nhưng sự tồn tại của ông ấy cũng như không tồn tại.
Qua một lúc lâu, Tống Oánh Tâm đem tầm mắt dời về phía hắn, người đàn ông này thoạt nhìn có vẻ ngoài phóng khoáng không gò bó, bộ dạng tiêu sái mê người, nhưng là kỳ quái, cô thấy giống như một người bị bó trong cô độc.
– Một mình cũng không phải không tốt, muốn làm gì thì làm, sẽ không có ai ở bên cạnh lải nhải.
Hắn đối với cô bằng cái giọng cười mê người.
Cô nhanh chóng thu lại vẻ khác thường, thản nhiên nói một câu có lẽ muốn đi, sau đó bọn họ đi chợ đêm, hai người nói cái này cái kia một lúc đã tới.
Lôi Tân Dương chứng kiến cảnh tượng nháo niệt trước mắt không khỏi ngạc nhiên, Tống Oánh Tâm giễu cợt hắn là cái “đô thị già”, chẳng lẽ hắn nghĩ nơi này là mảnh đất hoang vu sao? Đài Bắc có, nơi này cũng có.
Phải không? Hắn thực thức thời, nhanh chóng chắp tay chịu tội, hắn thật sự kiến thức hẹp hòi, nông cạn, thẹn không dám, sao dám làm phiền cô tiếp, aizz, cái gì không thể ăn, cái kia nghi là sản phẩm nổi tiếng, cái gì cô cũng phải giới thiệu cho hắn, rồi chỗ nào được giảm giá, khuya hôm nay cũng còn nhiều thứ để coi.
Nhờ vả cô nghiên cứu ẩm thực, cô tìm thứnày, kiếm thứ kia, khó khăn xem có gì phù hợp, chợ đêm quả thực là chỗ chongười ta thoải mái, không phải bó chặt thần kinh.
Có thể đoán được, hai người bọn họ đươngnhiên là nhét đầy một bụng đầy các thứ, bất quá, nhưng thứ này dù có gây rachuyện gì cho chủ nhân thì chủ nhân của chúng vẫn cứ mỉm cười.
Rốtcục về nhà, Đài Bắc đã lâu ngày không gặp. Nơi cô nhớ nhung tha thiết mà cũnglà nơi làm cho cô nhiều suy nghĩ nhất.
Mặcdù trước khi trở về đây cô đã làm tốt việc tự xác định trong lòng để bỏ qua quákhứ, lấy tâm tình hoàn toàn mới để hướng tới tương lai. Nhưng khi chân chínhđối mặt chốn này thì tất cả suy tư đều nảy lên trong lòng.
-Đồ đạc của cậu so với tớ phỏng đoán vẫn còn thiếu. Nếu như là tớ thì đại kháimột chủ nhật là có thể chỉnh lý xong rồi.
LýTử Duyệt đánh giá qua tất cả gia sản của bạn tốt. Cô biết bạn thân mình khôngcó thói quen mua hàng bừa bãi, cho dù có động lòng cũng sẽ không hành động. Tấtcả động cơ mua đồ đều là bởi vì “cần”, công ty bách hóa tiêu thụ mà gặp phảiloại khách hàng như cô thì cũng bị đau đầu, nhưng không nghĩ tới cô lại thiếuđồ đến đáng thương.
-Chuyển nhà đương nhiên là càng đơn giản càng tốt, những đồ đạc có thể vứt bỏthì tớ đều thanh lí. Tử Duyệt, thực là ngại quá, còn làm phiền cậu giúp tớ quétdọn, kỳ thật tự mình tớ cũng có thể.
Ngoàinhững thứ của phòng ngủ ra, cô nói với người của công ty chuyển nhà để tất cảmọi thứ ngổn ngang trong phòng khách. Có thể nghĩ tới phòng khách sẽ còn hỗnloạn hơn, nhưng bởi vì bạn tốt trước khi có việc đã dọn dẹp chỉnh lý đồ nên cănphòng thoạt nhìn tương đối sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái.
-Không có gì, tớ chỉ là đại khái quét dọn một phen, cũng không thể để cậu saukhi trở về phải ngủ trên đống rác được.
LýTử Duyệt đã bắt đầu ra tay xé đi bọc giấy, cô chính là người không chịu ngồiyên, chồng cô luôn cười cô phận vất vả, nhìn thấy bừa bộn là ngứa tay. Có điềuvới cô thì trong lúc “tiện tay” cũng là khi cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoáitrong lòng.
TốngOánh Tâm đi tới ban công, trước kia ở nơi này thấy đủ các loại cây cảnh kiểudáng màu xanh biếc, đây là niềm vui thú lớn nhất của ông nội. Nghe nói ông cùngLôi gia gia có duyên phận bắt nguồn chính từ niềm vui với cây cỏ hoa lá. Mặc dùbọn họ đi học cùng trường đại học, hơn nữa đều là ngành kiến trúc, nhưng ôngnội học thấp hơn so với Lôi gia gia hai khóa, ngẫu nhiên có cơ hội nhân dịpkhoa tổ chức hoạt động trò chuyện về nghề làm vườn nên phát hiện cùng chung chíhướng, hai người bởi vậy thành bạn tâm đầu ý hợp.
Mặcdù mỗi ngày nhìn ông nội sửa sang những bồn hoa cây cảnh đẹp đẽ, nhưng cô hoàntoàn không có kế thừa phương diện yêu thích này của ông nội. Có lẽ bởi vì đốivới phấn hoa có điểm mẫn cảm nên liên quan đến cây xanh cũng không có hứng thú.Bởi vậy sau khi ông nội qua đời thì cô đem những bồn hoa này tặng Lôi gia gia.Cô biết Lôi gia gia hiểu được sự quý giá của chúng, đâu biết rằng Lôi gia giatheo sát ông nội mình mà vĩnh biệt cõi đời.
Trởlại bên trong phòng, ánh mắt vừa vặn dừng ở phòng bếp đang mở cửa, cô nhớ tớibóng lưng bận rộn của ông nội ở nơi này. Mặc dù công tác bề bộn nhiều việc,nhưng là ông luôn kiên trì tự mình vì cô nấu ba bữa cơm, ông hy vọng cô có thểgiống như vẫn có mẹ, được ăn bữa cơm nóng hổi. Mỗi lần cô mang tới trường họcđều dễ thấy so sánh với người khác thì thịnh soạn hơn, ngay cả bạn bè có mẹ đềuhâm mộ cô.
Ởtrước mặt cô ông nội luôn sáng lạn giống như ánh mặt trời, cô dĩ nhiên hoàntoàn không biết trái tim ông không khỏe. Nếu như cô có thể chú ý tình trạng sứckhỏe của ông thì có lẽ ông sẽ không sớm rời bỏ cô như vậy.
Khiông đột nhiên buông tay rời khỏi nhân gian, cô vẫn một mực tự trách mình sâusắc. Có lẽ đây là nguyên nhân cô qua hơn ba năm vẫn còn rất khó bình phục tâmtình.
-Nếu như ở lại chỗ này quá khó thì cậu có muốn tìm chỗ ở khác không. Còn nơi nàyđể cho thuê?
LýTử Duyệt lo lắng nhìn bạn mình, cô hiểu rõ nhất tình cảm Oánh Tâm cùng Tống giagia sâu sắc, bọn họ là ông cháu, cũng là cha con, càng là bằng hữu.
Lắcđầu, Tống Oánh Tâm lấy lại tinh thần mà nói:
-Tớ cũng không thể cả đời đều trốn tránh, tớ hẳn là đã đến lúc đón nhận việcngười thân duy nhất đã ra đi là chuyện thực.
Trênthế giới này có nhiều người là cô nhi không có thân nhân, ít nhất thì cô cũngcó ông nội bảo vệ cho đến khi trưởng thành đã là rất may mắn .
-Nói như vậy không sai, nhưng cũng không gò ép chính mình.
Côcũng không phải không biết bạn thân. Bề ngoài thoạt nhìn rất kiên cường, hìnhnhư không có có chuyện gì có thể đánh gục cô, nhưng sự thực cô là người đa sầuđa cảm, cô có thể vì một con chim nhỏ bị thương mà khóc sướt mướt, cũng có thểvì một đoạn văn chương cảm động mà khóc không thành tiếng.
-Chờ tớ tìm được một công việc, có mục tiêu cho cuộc sống thì sẽ tương đối kháhơn.
Côquyết định tìm một công việc mà khiến cho mình bận rộn nhất, tốt nhất thì cóthể làm thêm giờ hàng ngày.
-Tớ cảm giác được cậu hẳn là nên tìm đàn ông thật tốt mà nói chuyện thương yêu.Đúng rồi, chừng nào thì cậu cùng lão chồng cặn bã kia xử lý thủ tục ly hôn?
-Sau 6 ngày nữa.
Bởivì phải cân nhắc việc cô hôm nay vội vàng chuyển nhà, bọn họ đã ước định ngàymai đến Tường thúc thúc tiến hành việc làm thủ tục ly hôn. Nhưng mới rồi LôiTân Dương đột nhiên gọi điện thoại cho cô báo tạm thời có việc không có cáchnào phải tự đi giải quyết, hắn thu xếp một xe taxi đưa cô quay về Đài Bắc. Ngàybọn họ ký kết thỏa thuận ly hôn đương nhiên

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT