watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3016 Lượt

nhân sâm bồi bổ khí huyết cho cậu chủ. Cháu hãy giúp chú đem đến công ty cho cậu chủ.”

“Có vậy thôi ạ?” Cô thở hắt ra thất vọng. Chú Trần cũng thật là. Có vậy mà cũng làm bộ quan trọng, hóa ra chỉ là muốn cô đi thay thế.

“Dĩ nhiên không phải nhờ cháu đi thay đơn giản vậy đâu.” Quản gia Trần nói ra mục đích chính. “Sáng nay chú hiểu lầm cậu chủ và cháu khiến cậu chủ rất tức giận, nhân dịp cháu đi đưa canh gà, chú muốn nhờ cháu tranh thủ xem dò hỏi xem cậu chủ đã hết giận chưa.”

“Hóa ra là như vậy… Mà sao chú không tự đi?” Vậy là chuyện bị mộng du là giả.

“Không được không được, nếu cậu chủ vẫn còn tức giận thì chú chết chắc.” Tính tình cậu chủ như thế nào ông biết rất rõ, thủ đoạn trả thù của cậu chủ có thể khiến người khác sống không bằng chết. Ông vẫn còn muốn sống lâu sống khỏe.

“Cho dù là vậy nhưng sao cứ nhất thiết phải là cháu, để thím Trần đi cũng được mà.” Thím Trần là vợ của quản gia Trần vốn đảm nhiệm công việc bếp núc nhưng từ khi ông chủ nhỏ chỉ định cô làm việc trong bếp, thím Trần vui sướng tha hồ ra vườn hoa ngắm cảnh.

“Kêu cháu đi là có lý do, thím Trần không biết mát xa, nếu cậu chủ vẫn còn tức giận, cháu sẽ mát xa cho cậu chủ để cậu chủ khỏe người hết tức, hiểu chưa? Ha ha ha!” Dứt lời, quản gia Trần thầm nể phục mình tính toán đâu vào đó.

Nghe quản gia Trần nói xong, trán Tiêu Tung Thục xuất hiên ba vạch đen. “Chú Trần, chú hay quá ha…”

“Cháu quá khen rồi.” Sống đến từng này tuổi, ông đều không biết liêm sỉ được viết như thế nào. Ha ha ha.
Ôsin Của Anh – Chương 03
Trong lúc đó, Tư Đồ Trác đang ngồi trong phòng làm việc phê duyệt văn bản. Bỗng một cơn đau dội lên từ dạ dày làm anh giật mình.

Ôm bụng, anh sực nhớ ra tối qua mình không ăn cơm, hèn gì dạ dày mới đau như vậy.

Đói quá! Thở dài, anh bỏ cây bút máy xuống bàn, cầm hợp cơm Quan Lĩnh để sẵn định bụng cấp tốc ăn rồi tiếp tục xử lý công việc. Nhưng khi mở hộp cơm nhìn mấy món nguội ngắt anh hết muốn ăn.

Trước đây anh vốn không phải là người kén ăn nhưng từ khi ăn đồ ăn người thứ 59 nấu khẩu vị của anh đã thay đổi. Mấy ngày ở công ty tăng ca lần nào ăn cơm anh cũng nhớ đến những món ngon cô nấu, tiếc là do quá bận rộn nên anh không thể về nhà ăn cơm.

Nhưng thực sự không thể ngờ rằng người thứ 59 ngoài nấu ăn ngon ra còn có khả năng mát xa số một, dù ba ngày không ngủ nhưng sau khi được cô mát xa anh cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Nếu bây giờ có cô ở đây, anh sẽ kêu cô làm cơm và nhân tiện mát xa cho anh.

Nhưng tên cô là gì nhỉ? Anh chỉ nhớ được biệt danh của cô có liên quan đến động vật nhưng không thể nào nhớ ra được.

Thường thì những điều nhỏ nhặt anh rất hay quên, không muốn ghi nhớ vào trong đầu.

Tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên cắt đứt luồng suy nghĩ của Tư Đồ Trác, anh bắt máy.

“Có chuyện gì?”

“Thưa tổng giám đốc, dưới sảnh có một cô gái tự giới thiệu là người giúp việc trong nhà tổng giám đốc, nói có việc muốn gặp.”

“Tên gì?”

“À… vâng…” Quan Lĩnh lắp bắp.

“Không biết sao?” Tư Đồ Trác nhíu mày.

“Dạ, không phải, do tên của cô gái này rất đặc biệt, cô nhân viên lễ tân nói “Sóc Nhỏ” gì đó….” Dù không chắc có đúng hay không nhưng Quan Lĩnh vẫn buột miệng nói.

Vừa nghe thấy cái tên đó, Tư Đồ Trác liền sực nhớ ra. Đúng rồi, tên của người thứ 59 là Tiêu Tung Thục.

“Tổng giám đốc có biết cô gái này không? Nếu không em sẽ nói bảo vệ mời cô gái về.” Vì tổng giám đốc không thích trả lời phỏng vấn của giới truyền thông, nên có rất nhiều phóng viên dùng mọi cách để tiếp cận với tổng giám đốc. Bởi vì thế lực lượng bảo vệ kiểm soát rất nghiêm ngặt tất cả những người vào ra công ty.

“Đừng, để cô ấy lên.”

“Dạ?” Nghe Tư Đồ Trác trả lời, Quan Lĩnh kinh ngạc.

“Đưa cô ấy đi thang máy chuyên dụng của tôi, nhanh lên”. Anh nhấn mạnh.

“Dạ?” Kinh ngạc gấp bội.

“Còn ngồi đó, tâm trạng của tôi đang không được tốt, nếu chậm trễ tôi sẽ hỏi tội anh.” Anh cảm thấy Quan Lĩnh hôm nay thật lề mề.

Đúng lúc dạ dày anh đang đau thì Sóc Nhỏ đến, anh đã có thể nói cô làm cơm cho anh ăn, dù không biết tại sao cô lại đến công ty tìm anh.

“Vâng… vâng…” Quan Lĩnh vội vã trả lời.

***

“Cậu chủ, quản gia Trần nói tôi đem canh gà đến cho cậu chủ.” Vừa bước vào phòng làm việc, Tiêu Tung Thục nói ngay.

“Tự nhiên tốt bụng, chắc chắn có mưu kế, đưa canh gà chỉ là cái cớ, thực tế là muốn nhờ cô hỏi xem tôi còn tức giận không, tôi nói đúng chứ?” Anh vạch trần mưu mẹo của quản gia Trần.

Tiêu Tung Thục mở to mắt sửng sốt càng khiến đôi mắt đen láy sáng lên. “Ai… không có đâu…”

“Thế thì sao? Tôi nói không đúng chỗ nào?”

Tiêu Tung Thục nheo mắt trái rồi nheo mắt phải, trong lòng thấy vô cùng khó xử. Một bên là ông chủ, một bên là quản gia, tuyệt đối không thể gây ác cảm với bất kỳ bên nào, biết trả lời sao bây giờ… A! Cô biết rồi.

Đầu óc lóe sáng, cô cười tươi như hoa, sau đó cung kính cúi gập người.

“Cậu chủ anh minh, thông minh hơn người, cậu chủ thật sáng suốt, tiểu nhân không dám có ý kiến.”

“Mấy câu nịnh nọt đó ai dạy cô vậy?” Một người ngốc nghếch như cô không thể nghĩ ra được những câu đó.

“Tôi học trên ti vi.” Bị nắm thóp, cô chột dạ le lưỡi.

Không ngờ được cô lại làm hành động đáng yêu và khiêu khích đó, Tư Đồ Trác đầu tiên sửng sốt sau đó cảm thấy chỗ nào đó động đậy.

Chết tiệt! Sao cơ thể anh lại có phản ứng với cô?

Tư Đồ Trác trừng mắt nhìn xuống, sợ hãi với nhu cầu sinh lý của mình nhưng rất nhanh sau đó anh đã tìm được lời giải thích hợp lý. Nhất định là do gần đây anh quá bận rộn không có thời gian đi thỏa mãn nhu cầu sinh lý nên mới nổi thú tính chứ không có chuyện anh thích cô.

Chắc chắn không phải vậy.

Dùng sức mạnh ý chí đè nèn dục vọng, anh cầm ly cà phê đen để trên bàn uống ực để giải tỏa cơn khát khô của cổ.

Sau khi kiềm chế được dục vọng, anh lên tiếng. “Lại đây đổ giùm hộp cơm sau đó đi nấu cơm cho tôi.”

“Còn canh gà thì sao?” Cô dè dặt giơ cà mèng đựng canh gà lên. Dù lúc nãy cậu chủ rất hưng phấn nhưng bây giờ không truy cứu mưu kế của quản gia Trần và cô nữa, phải chăng cả hai đều không sao?

“Nuốt không nổi, đổ đi!”. Bây giờ anh không muốn ăn mấy món bổ dưỡng đó. Dục vọng khó khăn lắm mới kiềm chế được, bây giờ ăn canh gà vào chắc xịt máu mũi.

“Nhưng canh gà thím Trần phải hầm trong 2 tiếng lận đó, đổ đi áy náy lắm…” Cô thấy tội món canh gà nên ngước mắt lên nhìn anh.

Từ trước đến giờ một khi đã quyết đinh, anh sẽ không thay đổi nhưng khi nhìn vào mắt cô, trong lòng anh bỗng dưng nảy sinh cảm giác như mình là người có lỗi.

“Nói cô đổ đi thì cô đổ đi đừng có cãi.” Anh nổi cáu để che giấu cảm xúc.

“Nhưng…” Dù rằng cậu chủ đã ra lệnh nhưng cô thấy tội thím Trần. “Cậu chủ nuốt không nổi cũng được nhưng không đổ đi được không?”

“Phiền quá.”

“Cậu chủ.” Cô không từ bỏ ý định cầu xin.

Không chịu đựng được ánh mắt của cô nhìn anh, nhất là khi anh nhìn vào đôi mắt đó, thú tính lại nổi lên khiến anh phải đầu hàng ngay lập tức.

“Phiền quá, thích thì khỏi đổ. Cô đem để chỗ khác đi, tôi không muốn ngửi thấy mùi canh gà.”

Anh bịt mũi quay mặt sang chỗ khác.

“Ya! Cám ơn cậu chủ, cậu chủ là người tốt”.

“Thôi khỏi nịnh, lần sau cô mà cãi lại tôi, tôi cho cô cuốn gói về nhà.” Cô gái ngốc nghếch này không ngờ lại cứng đầu như vậy, anh thấy hơi hối hận vì đã tuyển cô.

“Dạ, thưa cậu chủ.” Giữ lại được canh gà, cô cảm thấy sung sướng.

“Còn đứng đó làm gì, sao không đi làm cơm đi?”

“Dạ.” Suýt chút nữa quên mất việc phải nấu cơm.

“Cậu chủ muốn ăn gì?” Cuộc sống của kẻ lắm tiền không thiếu thứ gì, trong phòng làm việc cũng có một phòng bếp nhỏ.

“Gì cũng được.” Tâm trạng thay đổi. “Miễn đừng bổ quá.”

Nói xong, anh rời khỏi bàn làm việc đi nhanh vào trong phòng tắm.

Chết tiệt! Lần này anh không thể tự chủ được, anh cần xối nước và phải là nước lạnh.

Sau khi xối nước lạnh lên người, Tư Đồ Trác mới thấy nhẹ nhõm.

Anh không thể tin được mình lại dễ dàng nảy sinh ham muốn như vậy, và cũng không thể tin rằng với một người có sự tự chủ hơn người như anh phải mất rất lâu mới kiềm chế được dục vọng sôi sục.

Trước đây, dù bị các cô gái xinh đẹp đến mấy quyến rũ, anh vẫn có thể tự chủ được nhưng lần này chỉ với một động tác le lưỡi của cô, anh đã nổi thú tính, kỳ lạ thật.

Nhìn gương mặt cô xem, cũng dễ thương, thân hình cũng tàm tạm nhưng không phải mẫu người anh thích. Hơn thế nữa, cô còn lâu mới có được sự dịu dàng, nữ tính.

Người ngây thơ con nít như cô lại khiến một người chỉ thích các cô gái xinh đẹp gợi cảm nổi thú tính. Điều này là sao ta!

Dọn xong bàn ăn, lúc Tiêu Tung Thục bắt tay chùi xoong nồi thì thấy Tư Đồ Trác ra khỏi phòng tắm, cô vội vàng chạy lại.

“Mời cậu chủ dùng cơm…” Nói đến đó, cô im bặt.

Đột nhiên trán bị một bàn tay to chụp lên nên cô mở to mắt nói không nên lời.

“Rõ ràng chỉ là một cô bé ngốc nghếch, tại sao lại như vậy?” Anh cảm thấy giận cả

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT