|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
bỏ lửng câu, cốt ý để cho tôi tự hiểu nhưng tôi vẫn nhìn ông bằng ánh mắt thiết tha như ban đầu. Ông đáp thẳng: – Sẽ… chết.
Tôi xây xẩm mặt mày, bàn tay vẫn níu lấy gấu áo của vị bác sĩ đáng kính:
- Vậy thì xin bác hãy tiến hành ca mổ cho mẹ cháu…
- Tôi cũng mong vậy nhưng cháu thông cảm, đây là bệnh viện tư mà cháu… phải đặt cọc trước thì tôi mới có thể tiến hành được.
Đầu óc tôi quay cuồng muốn chóng cả mặt. Tôi vịn tay thật chặt vòa thành ghế để đảm bảo mình không quỵ ngã. Tôi sụt sùi hỏi tiếp:
- Hết bao nhiêu tiền, hưa bác sĩ?
- Ít nhất là 10 triệu. Chưa kể tiền thuốc men, viện phí, điều dưỡng sau đó. Cháu cứ quyết định kĩ đi, không chần chừ thêm được nữa đâu.
- Nếu được mổ, mẹ cháu sẽ không sao? Phải không ạ, thưa bác sĩ?
- Đúng vậy. Điều đó thì tôi dám chắc chắn với cháu. – Ông bác sĩ nhấn mạnh giọng hơn, ông chắc như đinh đóng cột.
- Vâng, cảm ơn bác sĩ. Cháu sẽ suy nghĩ và trả lời bác sĩ sau. – Tôi thẩn thờ đáp.
- Muộn nhất là tối nay đấy nhé!
- Vâng. Chào bác.
- Ừm! Chào cháu, khoảng 2 tiếng sau là cháu có thể vào thăm mẹ.
“Cạch”
Tôi khép cảnh cửa lại sau đó bước ra ngoài, trên lưng mang nặng tâm trạng âu lo, không lo làm sao được cơ chứ? Bây giờ tôi phải làm sao đây?
10 triệu ư? Dễ dàng với tôi ư? Tôi có thể nói có là có ư? Lúc ày trong túi tôi chưa có đến 100 ngàn thì nói gì là 10 triệu chứ? Có bán hế đồ đạc của tôi đi thì cũng không đủ 10% nói gì là ngần ấy!
Chẳng lẽ hết cách rồi sao? Vay mượn à? Không, không, không! Chẳng ai có khả năng giúp tôi chuyện đấy cả.
Đáng ghét thật! Đáng căm phẫn thật! Nếu không phải là tay thanh niên chết dẫm ấy đã đâm phải mẹ tôi thì sự thể đâu đến thế này! Hắn là kẻ vô trách nhiệm, tại sao, tại sao không dám đối mặt với tất cả để chịu tội, chịu trách nhiệm cơ chứ? Hắn nhẫn tâm để lại cho tôi biết bao nhiêu là nỗi buồn, gánh nặng. Hắn thật tàn nhẫn… Nếu tôi mà biết hắn là ai thì chắc chắn sẽ băm vằm hắn ra để đổi lấy mạng sống cho mẹ tôi.
Hai hàng nước mắ vẫn cứ lăn đều trên má tôi mộ cách ngậm ngùi, nếu gào lên chắc chắn sẽ dễ chịu hơn nhưng tôi không thể.
Hay là gục ngã, sẽ gục ngã tại đây… để không suy nghĩ nữa, không mệt mỏi nữa, không muộn phiền nữa?
Chưa để bản thân trả lòi, đôi bàn chân đã vội quỵ xuống. Suýt chút nữa tôi đã ngã sóng xoài xuống mặt đất đượm mùi tanh của bệnh viện.
Nếu không có một bàn tay, nếu không có anh – Hiếu Thiên… Anh đỡ lấy tôi bằng vòng tay ấm áp, gần gũi và thân thương. Anh vỗ nhẹ vai tôi, thì thào qua từng kẽ tóc bằng những lời dịu ngọt:
- Cố lên em! Tất cả rồi cũng sẽ ổn thôi!
Anh kéo tôi đến băng ghế và nhẹ nhàng đặt tôi ngồi xuống.
Tôi mơ màng dựa vào bờ vai vững chãi của anh và ngay lập tức quên đi mọi điều ở thế giới bên ngoài. Tôi không rõ những ai đang có mặt ở đây nữa, chỉ biết rằng có anh thôi!
Chương 18
Những giấc mơ hồng, không đớn đau, không đắng cay mà chỉ có những niềm vui, tiếng cười. Tôi đang trốn tránh ở trong đó để thoát khỏi thực tại hoàn toàn trái ngược.
Bỗng, chùm bong bóng màu xanh, màu đỏ trên tay tôi bị giật phắt đi. Luống cuống, chúng bay gọn lên trời rồi mất hút.
Rồi Khắc Long xuất hiện. Tôi đưa mắt nhìn kĩ thêm một lần nữa thì quang cảnh đã chuyển sang khu chờ của bệnh viện.
Hiếu Thiên siết nhẹ tay tôi, giương ánh mắt không chút khách khí về phía Khắc Long:
- Cậu đi đi! Lúc này Minh Trúc không muốn bị làm phiền đâu! Cô ấy đang mệt mỏi và cần nghỉ ngơi.
- Gì cơ chứ? Mày nhìn lại mày đi! Mày là ai mà có thể phát ngôn bừa bãi như vậy chứ? Có chắc rằng cô ấy muốn tao đi không? – Khắc Long đáp sau đó chép miệng mỉa mai – Tao nghĩ người cần đi là mày đấy, đồ nhà quê! Mày đã giúp gì được cho Hoàng Minh Trúc chư mà dám lên mặt với tao?
Hiếu Thiên vẫn đáp một cách rất bình tĩnh:
- Hơn lúc nào hết, cô ấy cần một chỗ dựa vào tinh thần. Lúc khốn khó thì bạn bè là nhất, cậu hiểu chứ? À, tôi quên! Người như cậu thì chỉ biết đến “tiền” thôi, phải không nào?
Khắc Long không những không tức giận mà hắn còn vỗ tay bồm bộp và nhếch miệng cười:
- Đấy! Mày nói đúng trọng tâm rồi đấy! Hoàng Minh Trúc lúc này chỉ cần tiền thôi! Thứ “tinh thần” rởm của mày thì ích gì chứ? Anh nói không sai chút nào, Trúc nhỉ?
Mọi ánh mắt bỗng dưng dồn dập đổ vào tôi. Tất cả như đang chờ đợi một câu trả lời nào đó. Còn tôi vẫn ngơ ngác:
- Sao… sao cơ?
- Cưng cần gì? Tinh thần hay vật chất? – Hắn vừa nói vừa chỉ tay về phía Hiếu Thiên – Cậu ta hay là anh?
Tôi dụi dụi mắt, sao hình ảnh lúc này lại thật đến khó ngờ. Cách Khắc Long, Hiếu Thiên nhìn tôi cũng thật lắm, chẳng có chút gì giống như đang mơ cả. ự nhéo mình một cái, tôi cảm thấy mình không đau chút nào. Vậy là đang mơ sao? Không, không phải! Chỉ là do… nỗi đau về tâm hồn quá lớn, nó khiến thể xác không mảy may cảm nhận được gì nữa chăng?
- Cưng có cần tiền không?
Tôi vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra rằng Khắc Long đang có nhã ý cho tôi mượn tiền. Không ngần ngừ, tôi gật liền:
- Đúng vậy.
- Vậy là… cưng cần tiền lúc này hơn là cái thứ tinh thần đấy phải không?
Gật. Lần này thì tôi có chút e ngại. Tình cảm đúng là tôi cũng rất cần thật nhưng tôi không thể không phủ nhận rằng ngay lúc này đây, tôi cần tiền hơn bất cứ thứ gì khác. Mạng sống của mẹ tôi đang hoàn toàn dựa dẫm vào điều đó.
Khắc Long phá lên cười hả hê. Hắn nhếch mặt lên kiêu ngạo:
- Thấy chưa đồ nhà nghèo? – Hắn nhả ánh mắt khinh khi đến Hiếu Thiên sau đó quay sang tôi mà nheo mắt – Đi theo anh!
Tôi vùng người khỏi Hiếu Thiên rồi lết tấm thân mỏi mệt theo Khắc Long với niềm hi vọng rực sáng.
o-0-o
- Cưng đang cần tiền lắm phải không?
Gật. Tôi chẳng hề dấu giếm:
- Đúng, thật thế!
- Anh có thể giúp cưng… nếu cưng muons!
“Tiền” – Đấy chính là thứ mà tôi phải lao tâm khổ tứ suy nghĩ, trằn trọc. Tôi cần nó hơn lúc nào hết, với một chút ngần ngại, tôi đáp:
- Tôi thật sự rất túng… rất cần tiền… Nếu anh… – Tôi cứ ậm à ậm ừ, từng lời nói thoát ra khỏi cuống họng một cách đầy khó khăn – Tôi… sẽ…sẽ… nhất định sẽ trả đầy đủ… Tôi hứa, hứa chắc với anh…
Khắc Long lắc đầu thất vọng rồi bật cười, nụ cười ánh lên sự mỉa mai thấy rõ:
- Haizzz! Liệu cưng có từng nghĩ r ằng bản thân cưng không thể thực hiện lời hứa đấy không? Hứa suông chẳng tốt chút nào đâu nhé, cô học sinh gương mẫu của tôi à!
Tôi nhìn hắn đầy ái ngại:
- Vậy tôi… tôi có thể làm gì để…
- Hãy làm bạn gái của anh! – Khắc Long nheo mắt đáp, trông hắn lúc này tự mãn đến phát khó chịu. Nhưng tôi thì không có thời giờ để “khó chịu” với hắn, tôi không còn ngạc nhiên với 6 chữ: “ Hãy-làm-bạn-gái-của-anh!” cho lắm. Vì mấy từ đó tôi đã nghe cho mòn tai mòn mắt rồi. Tôi thừ người ra nhìn hắn bằng ánh mắt cụp xuống vì chán nản.
Hắn nhún vai:
- Sao? Cưng không đồng ý à? Vậy thì cưng cứ tự mình xoay xở cho bà mẹ đang thoi thóp dưới cái ga trải giường sặc mùi máu tanh đi nhé! Anh xin lỗi nhưng ah chỉ có một điều kiện đơn giản vậy thôi!
- Không thể khác sao? Anh có thể mở lòng giúp tôi, khi có nhất định tôi sẽ trả. Hoặc trả góp cũng được… hằng tháng tôi sẽ…. – Tôi cứ nói hết câu này sang câu khác, mỗi câu mang một ý khác nhau nhưng lại cùng một điểm chung đó là chẳng câu nào hoàn chỉnh cả. Chúng đều từ được từ mất hết trơn. – Những điều đó anh không thể… ép người khác được. Làm bạn gái anh… tôi… tôi không muốn…
- Anh có việc bận. Đồng ý hay không thì đó là quyền ở cưng đấy. Anh không có nhiều thờ giờ dành cho cưng đâu!
1 phút lặng lẽ trôi qua trong suy nghĩ.
2 phút tĩnh mịch trôi qua trong xót xa.
3 phút cay đắng trôi qua trong giằng xé.
4 phút vô tình trôi qua trong vô vọng.
Khắc Long chậm rãi cất bước đi từlúc nào mà tôi không hề hay biết. Khi tôi nhận thức được hắn đã xa tầm với thì cũng đúng vào lúc đôi môi tôi đang mấp máy…
- Vì mẹ…con sẽ… con… Khắc Long! Khắc Long…
Hắn không nghe thấy tiếng tôi gọi thì phải, bằng chứng là hắn chẳng mảy may quay lại đến một lần. Xem ra hắn đã nói là làm thật. Nước mắt dàn dụa, tôi định chạy đi thật nhanh vì mẹ tôi.
Và một lần nữa, đã có một bàn tay níu tôi lại. Lại là anh, lại là Hiếu Thiên.
- Em đừng làm như vậy! Anh sẽ tìm cách để giúp em. Đan Quỳnh, Nhật Hạnh, Tố Phương, Khánh Huy,… những người trong xóm trọ đều có thể giúp em, không nhiều thì cũng ít. Nếu không đủ anh sẽ bán xe đạp, anh sẽ bán bớt sách vở, sẽ xin ứng trước tiền lương hoặc sẽ xin bác sĩ để khất cho bằng được. Chỉ xin em đừng làm như vậy, anh sẽ đau lòng lắm… Và mẹ em chắc cũng không đahf lòng để em vì mẹ mà lao vào hang sói. Nghe anh đi, hãy nghe lời anh đi, Trúc à!
Tôi bật khóc to hơn và ngay lúc đó tôi lao vào vòng tay anh, ôm thật chặt tựa không muốn rời. Bất cứ một tình huống, hoàn cảnh nào thì anh vẫn luôn như vậy, anh luôn là một bờ vai vững chãi để tôi dựa dẫm. Anh thật tốt! Vậy mà tôi đã bao lần làm anh tổn thương…
o-0-o
Anh dìu tôi đến phòng chờ, nơi bạn bè xóm trọ của tôi đang đứng. Tôi cúi đầu chào mọi người sau đó lại gục xuống ghế, thiêm thiếp, đôi mắt khép hờ.
Tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




