watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6805 Lượt

chưa ngủ.

Anh quay sang phía mọi người để bàn tính.

- Trúc bây giờ rất khó khăn, cô ấy rất cần được mọi người giúp đỡ. Chúng ta là bạn bè, là chỗ dựa duy nhất của Trúc lúc này, chúng ta không thể bỏ mặc cô ấy mà làm lơ được. Tôi không có nhiều thì cũng có ít, cốt yếu là tấm lòng.

Tôi như muốn khóc trước từng lời lẽ của anh. Tôi tủi thân nhiều lắm nhưng cũng biết ơn anh nhiều lắm, tại sao anh lại tốt được đến thế cơ chứ?

Đoạn, anh lại nói tiếp:

- Mỗi người một ít mà có thể cứu vớt được tính mạng của một con người thì quả thật là điều nên làm phải không? Hơn nữa, người ấy lại là mẹ của Trúc. Mỗi người ở xóm trọ chúng ta đã từng nhận những gì ở cô ấy?

Cắt ngang lời nói của anh, tôi nghe lời nói của một ai đó mà trong lúc thiếu tỉnh táo, tôi không tài nào nhận ra được đó là ai.

- Biết là như thế nhưng thật sự là cơm tôi ăn còn chưa đủ no lấy đâu ra…

- Anh Thiên cứ làm như bọn em là lũ vô tình ấy. Em cũng muốn giúp lắm nhưng anh có biết là tiền học phí ở trường em còn chưa đóng xong!

- Còn em thì chưa đóng tiền nhà đã 2 tháng…

- Em còn đúng 81 ngàn 500 đồng…

- Mình thì chẳng khá được hơn là mấy! Mình thề là mình chưa có đến 100 ngàn đấy…

Tôi vô tình đã trở thành gánh nặng của mọi người. Tôi biết mọi người rất tốt, rất muốn giúp đỡ tôi nhưng chẳng ai trong số họ dư giả để cho tôi mượn. Chẳng khác nào tôi đang làm khó họ, dồn họ vào bước chân tường.

Tôi hiểu mình phải làm như thế nào rồi. Vì mẹ, vì mọi người…

o-0-o

Tôi đang đứng trước buồng điện thoại công cộng gần bệnh viện.

Chần chừ một lát tôi cũng nhấc ống máy lên.

Đầu dây vang lên tiếng cộc cằn:

- Khắc Long đây!

Tôi hít một hơi thật dài để lấy can đảm, tuy thế giọng vẫn còn run run:

- Tôi, Trúc!

- Sao? Cưng đã quyết định rồi đấy à?

- Vâng… Tôi đồng ý với điều kiện của anh.

- Hay! Hay lắm! Mẹ cưng sẽ được phẫu thuật ngay!

- Cảm ơn anh… Mạng sống của mẹ tôi đều đội ơn anh…

- Cưng không cần phải khách sáo như thế!

- Vâng. Mong anh gửi tiền đến thật sớm để tôi làm thủ tục!

- Được rồi! Nhưng cưng phải sửa lại cách xưng hô ngay. Là bạn gái của anh thì ăn nói cũng phải khác đấy, cưng nhé!

- Cảm ơn anh đã nhắc nhở. Tôi… em… sẽ chú ý.

o-0-o

Mẹ tôi được tiến hành ca mổ ngay tối hôm đó. Tôi lặng lẽ ngồi đợi chờ từng giây từng phút trôi qua, lòng thầm cầu nguyện cho mẹ tôi sớm vượt qua cơn nguy kịch.

Chợt! Một bàn chân bước khẽ đến bên tôi, nhẹ nhàng lắm.

- Em vẫn còn ở đây à?

Tôi ngước mặt lên, mỉm cười đáp:

- Vâng! Mẹ em đang phẫu thuật mà.

Hiếu Thiên cười ngạc nhiên, mặt anh rạng rỡ hẳn:

- Mẹ em được phẫu thuật rồi cơ à? Tuyệt thật nhỉ? Em làm thế nào mà họ đồng ý thế?

- Thì… Thì em đưa họ tiền…

- Em vay được của ai rồi hả? Anh tưởng em bảo dì Bốn cũng khó khăn không cho vay được bao nhiêu chứ?

Tôi cười gượng, tôi sẽ không che đậy thêm bất cứ điều gì nữa:

- Là Khắc Long cho em mượn…

- Sao cơ? Em nói sao…???

- Là Khắc Long cho em mượn…

- Tại sao em lại làm như thế? – Hiếu Thiên nói mà tôi nhận thấy rằng mặt anh đang nóng bừng lên vì giận.

Tôi cúi gằm mặt xuống, miệng vẫn không thôi giải thích:

- Em không muốn phiền đến mọi người ở xóm trọ, ở đó ai mà chẳng khó khăn chứ. Và em cũng không thể vô tâm nhìn mẹ em ra đi trong khi còn cơ hội được… Anh đừng làm khó em nữa!

- Anh…anh đã làm khó em sao? Anh nghĩ cho em cũng là làm khó em sao…? – Vừa nói anh vừa vò vò cục tiền ở trên tay mà tôi đoán chắc số tiền ấy là của mọi người đã tích góp với nhau.

Cảm giác tội lỗi cứ thế dâng lên trong tôi nhưng nếu tôi nhận số tiền ấy thì phải chăng lại còn tội lỗi hơn?

- Anh không tin hắn ta cho em mượn tiền vô điều kiện! – Hiếu Thiên gằn lên.

Tôi quyết định im lặng không đáp bởi vì tôi không có đủ can đảm để trả lời cũng như là đủ can đảm để tiếp tục nói dối anh.

- Bạn gái của anh ơi! Honey của anh ơi!

Tôi chợt nghe thấy tiếng gọi của Khắc Long ở xa xa rồi một gần hơn.

Khắc Long đến trong sự ngỡ ngàng của Hiếu Thiên.

Hắn khoác vai tôi, rồi “thì thầm” vào tai tôi. Thực ra không phải là “thì thầm” mà là hắn cố tình làm ra vẻ như không muốn cho Hiếu Thiên biết dù từng lời nói đang cất lên thật to và rõ ràng.

- Em đã bảo rằng em sẽ là bạn gái của anh, phải vậy không?

Tôi nhìn Khắc Long rồi lại nhìn anh Thiên. Tôi không dám nhìn anh lâu vì ánh mắt ấy… đáng sợ quá. Nó xoáy thẳng vào tâm can tôi, làm đau nhói cả một vùng cận tim tôi…

- Đúng vậy. Em – Minh Trúc là bạn gái của Khắc Long…

Hiếu Thiên bật cười, cười như mếu. Anh lắc lắc đầu, ra vẻ không muốn chấp nhận “sự thật” ấy:

- Em… Em đã đánh mất bản thân mình rồi. Em không hề yêu hắn cơ mà… Em đã khiến anh thất vọng đấy!

Anh nói rồi bỏ đi thật nhanh, thật xa. Tôi nhướn người như muốn đuổi theo thì Khắc Long ghì tôi lại:

- Nên nhớ rằng cưng đã là bạn gái của anh!

Nước mắt tôi một lần nữa lại nhẹ lăn trên gò má hốc hác. Tôi gật đầu, cười chua chát:

- Vâng… Em là bạn gái anh.

Chương 19

…::: Nhận Ra :::…

Sau ca mổ, mẹ tôi đã tỉnh dậy và hồi phục thấy rõ chỉ với vài ngày. Tôi thì một buổi đi học, một buổi thăm mẹ còn một buổi lại đi chơi với Khắc Long. Nhưng những hôm gần đây thì số lần tôi đến bệnh viện lại giảm hắn.­­­­­­­­­­­­­­

Ra về hôm ọ, cũng như thường lệ Khắc Long đến đón tôi ở trước cổng trường. Mọi người dò xét tôi ghê lắm khiến tôi khá là ngại nhưng dần dà lại đâm ra quen.

Tôi nhún người chờ hắn, sau một lát thì cái bóng xe đỏ chói lóa đã hiện lên.

Khá ngạc nhiên, tôi cười:

- Kỉ lục nha! Hôm nay anh chỉ đến trễ có 14 phút 49 giây thôi!

Chắc mọi người thấy buồn cười lắm nhỉ? Đến trễ gần 15 phút mà tôi còn cho là sớm sủa thì cũng đáng ngạc nhiên phải không? Nhưng nếu như quen Khắc Long thì bạn sẽ khác.

Khắc Long cười khẩy, hắn rú ga lên sau đó ngoảnh mặt qua phía tôi:

- Chiều hôm nay anh dẫn cưng đi bar nhá! Chỗ này lạ lắm! Đàn em cũng đã dặn dò họp mặt đông đủ cả rồi. Lần này anh sẽ chính thức giới thiệu cưng đến mọi người. Cưng cứ tự hào mình là người mà anh “cưa” lâu nhất đi nhá!

Tôi nhăn trán:

- Tôi… à… em… em không thích! Em chẳng muốn công khai gì cả đâu!Ai biết thì cứ biết còn ai không biết thì thôi! Vả lại em vẫn chưa quen với những chỗ như vậy nữa…

- Chưa quen rồi thì cũng sẽ quen thôi mà! Cưng lo gì chứ? Anh sẽ ua đồ mới cho cưng mà! – Khắc Long nheo mắt nói, cố tỏ vẻ ga-lăng.

Đến bước này tôi mới đành thú nhận:

- Hôm nay đã là ngày thứ 5 em chưa vào thăm mẹ rồi… hay là chiều nay hoãn lại đến tối được không?

- – Anh hẹn đàn em rồi! Không khác được đâu! – Khắc Long vẫn một mực cố chấp.

Hắn luôn như vậy, luôn bỏ ngoài tai những lời tôi nói và coi nhẹ như lông hồng. Hắn làm thế là không tôn trọng tôi. Chẳng lẽ cứ có nhiều tiền thì được khinh thường người khác sao? Trong phút nóng nảy, tôi đã gào lên:

- Anh quá quắt lắm! Mẹ tôi nằm cô đơn trong bệnh viện đã mấy ngày nay. Tôi là con bà mà không được vào thăm bà thì chẳng hóa là người dưng à?

- Khi nào cô mới chịu thuần hóa đây? Tôi đã cử điều dưỡng viên giỏi nhất ở đó chăm sóc mẹ cô rồi cơ mà? Cô thấy như vậy là chưa đủ hay sao? – Khắc Long gắt lên, mặt hắn tối sầm lại. Ngưỡng tức giận của hắn đã gần như đạt đến đỉnh điểm, hắn bỗng quay sang tôi như ra lệnh – Chiều nay tôi qua nhà trọ đón cô! 2h, 1h hay thậm chí là 12h tôi đều có thể có mặt đấy! Cô cứ liệu mà ở nhà cho đúng giờ đúng giấc!

Tôi cảm nhận được hắn đã nổi giận thực sự mà một khi hắn đã như vậy thì cứ coi như là vô vọng, đừng có mơ mà tôi “kì kèo” gì thêm.

Nhưng thiết nghĩ thì tôi có quá đáng quá không? Tôi nhận được sự giúp đỡ từ hắn thế mà dường như tôi lại là kẻ không biết trọng lời nói. Tôi đã không tuân thủ mọi thứ theo như đúng những gì tôi đã hứa với hắn.

Trên “danh nghĩa”, tôi là bạn gái hắn nhưng trong lòng thì khác, tôi chưa bao giờ yêu hắn. Thậm chí là còn “ngập tràn” “tư tưởng chống đối” mà dù gì thì tôi cũng tin chắc rằng hắn có thích tôi, có muốn tôi trở thành bạn gái thì cũng chỉ là vì sự hiếu kì nhất thời mà thôi.

Biết điều đó nên tôi cũng nhiều lần tự an ủi mình rằng sớm muộn gì thì tôi cũng sẽ thoát khỏi cái lưới mà Khắc Long đã giăng ra ấy dù tôi vẫn không thể sượng sùng nói mấy lời yêu đương giả tạo.

… Không sớm thì muộn… Rồi ngày ấy sẽ đến… Cái ngày mà nắng, gió, cảm xúc của một con người nào đó sẽ lại xuôi theo lẽ tự nhiên…

o-0-o

Tôi về đến nhà trọ thì gặp ngay bác chủ nhà.

Bác nhìn tôi bằng ánh mắt rất đỗi bình thường, không một chút ngạc nhiên. Chính điều đó làm tôi ngạc nhiên vô cùng vì hình ảnh đôi mắt đầy nếp nhăn căng tròn ra của bác khi thấy tôi bước lên chiếc xe hơi sang trọng một lần nọ vẫn còn in lại rất sâu trong trí óc tôi. Thế mà bây giờ thì bác lại tỏ ra bình thản đến lạ.

Tôi cười nhẹ nhìn bác ấy:

- Cháu tưởng bác thấy cảnh này sẽ ngạc nhiên lắm chứ!

- Cảnh gì chứ Trúc?

- Thì… cháu ngồi trên xế hộp láng coóng?

Bác bật cười, lắc đầu rồi

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT