watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6879 Lượt

nàng cười một mình, bỗng muốn gào lên hát theo. Giai

điệu kiểu này quả là dễ thuộc.
Rót tiếp lưng cốc rượu nữa, nàng thôi uống ừng ực mà nhâm nhi từng ngụm nhỏ, vừa uống vừa lơ đãng ngó ra các bàn xung quanh. Bóng tối đang đồng loã cho những trò rúc rích của mấy cô cậu sinh viên vốn thiếu chỗ kín đáo để mò nhau. Thỉnh thoảng lại có những tiếng hổn hển quá đà, rồi một đôi nào đó khẽ khàng đứng dậy nắm tay đi ra cổng. Nhà văn hoá nằm trong một đường nhánh ở ngoại ô, bên cạnh là rất nhiều nhà nghỉ, kể cũng thuận tiện!
Ánh đèn xe bỗng lia tới chỗ nàng ngồi, có lẽ một gã vô ý nào đó đã không nhìn thấy tấm biển yêu cầu khách hàng tắt máy trước khi bước vào cổng. Nàng không nhìn ra nữa, chăm chú vào cốc rượu. Có tiếng chân đến gần rồi dừng lại, rồi một giọng hết sức thân thiết vang lên:
– A, chào người đẹp, hôm nay không chê ở đây có mùi chuột chết à?
Nàng ngẩng lên, Vinh đang đi với hai tay guitar còn lại trong ban Biển Gọi, cả ba đều nhìn nàng bằng cặp mắt chẳng thiện cảm gì và hai tên kia bắt đầu hùa theo Vinh buông những lời cợt nhả. Cô nàng phục vụ, chắc là sinh viên đi làm thêm, chạy đến lễ phép cúi chào. Vinh nghiêm mặt nhìn cô ta ra vẻ rất bề trên:
– Đầu óc mắt mũi để đâu? Sao để bạn anh ngồi chỗ tối thế?
– Dạ… dạ…
– Mau vào lấy thêm thịt bò khô cho chị uống rượu – Vinh khoa tay nạt nộ rồi quay sang Vân cười – Nhân với chả viên, bố láo quá, người đẹp xá tội nhé.
Vân nhếch mép cười khẩy:
– Chỗ này được đấy!
Vinh xoa tay nhìn quanh vẻ tự mãn:
– Đúng là người đẹp khen có khác. Nghe đến đâu mát đến đấy. Nói thật là mình anh thì không làm được gì cả…
– Hơ, ngữ như anh thì chỉ cần lo biết điêu biết khắc biết **c biết đẽo cho khéo là đủ chứ cần gì… Kể ra, thù lao làm chồng của anh cũng hậu hĩnh nhỉ.
Vinh cười hềnh hệch. Điệu bộ của hắn vẫn nhơn nhơn y như nàng đang khen ngợi hắn thật lòng vậy. Chắc hắn cũng chai với những lời móc máy rồi! Vân xách theo chai ruợu đang uống dở ra chỗ để xe. Trước khi phóng đi nàng ngoái lại giơ tay theo kiểu lính chào gã “chuột chết”. Nàng thấy khâm phục hắn vì mức độ trơ tráo. Nhưng xét ra thì nàng cũng có hơn gì hắn đâu, có chăng là vẫn còn chút tự trọng ngu ngốc thôi!
Con đường dẫn vào nhà văn hoá mấp mô xóc nảy. “Tình yêu mini” nhảy tưng tưng như làm xiếc mà Vân vẫn không giảm ga. Hai cốc nếp cẩm dường như đang phát huy tác dụng, nàng thấy hưng phấn. Đến đoạn ngoặt, nàng giật nảy người vì một chiếc xe xuất hiện bất ngờ. Chao tay lái tránh, giảm ga bóp côn đến cứng cả khớp tay, nàng quay lại quát tướng lên:
– Đi thế à?
Đường tối và nàng đang rất muốn gây sự với một ai đó, nếu là một gã du côn để nàng có thể đánh nhau thì càng tốt. Nhưng người nàng vừa quát không phản ứng như nàng mong muốn, chỉ từ tốn vòng xe đối diện với nàng, đèn xe ***i mắt nhưng nàng vẫn nhận ra gương mặt đó.
– Cục cưng Ác ma Tăng đa là la đâu hết rồi, nhóc?
Thanh không trả lời, nhìn nàng như muốn đọc thấu những ý nghĩ trong cái đầu vô tổ chức đang ngật ngưỡng.
– Sao thế? Ăn phải cái gì cấm khẩu rồi à?
– Không.
– Phải “không ạ” chứ! – Vân vỗ vỗ vào đầu xe Thanh -Tôi hơn cậu hai tuổi đấy. Đi uống rượu không?
– Vân uống nhiều rồi.
Nàng cười sằng sặc giơ chai nếp cẩm lên:
– Nhiều đâu mà nhiều. Vẫn còn nửa chai này.
– …
– Sao? Đi hay không nói nhanh lên!
– Vân gửi xe đi, tôi đèo.
– Xe ghẻ thế đòi đèo. Ha ha ha…
Vân phóng vụt đi. Thanh vội vã rồ ga đuổi theo. Chàng đi song song ngay bên cạnh, cố gắng ghìm để nàng thấy vướng và giảm tốc độ.
– Sao đây? – Nàng phanh két lại, hất mặt – Định gạ nhau đua à? Xe này 50 thôi nhưng đua được đấy! Đếm đến ba nhé, một… hai…
Thanh giữ chặt lấy cánh tay Vân để nàng không vọt lên được. Chàng thấy nàng rùng mình. Tối nay nàng mặc một chiếc áo hai dây đen có viền hồng và một chiếc quần ngố hồng, trông không quá phô bày mà vẫn lả lơi. Bàn tay ấm của chàng phủ lên làn da mịn trên cổ tay nàng một sức kiềm giữ, dù lỏng lẻo nhưng nàng không sao giật ra được. Thanh chỉ về phía chân cầu thang của một khu tập thể, nơi treo biển giữ xe qua đêm.
– Vân gửi xe vào kia đi. Rồi tôi đưa Vân về.
Vừa nói chàng vừa xuống xe tắt máy và đỡ Vân xuống. Vân đẩy chàng ra, giương mắt nhìn cái vẻ giống như sự nhẫn nhục của chàng, cười phá lên làm một số người đi đường ngoái lại nhìn. Trông chàng và nàng giống một đôi tình nhân đang dùng dằng giận dỗi làm lành, phải, giống ghê gớm!
– Không về đâu, đi uống rượu tiếp.
– Được rồi.
Chàng đỡ nàng tựa vào yên chiếc xe Best vỡ yếm của mình rồi dắt xe nàng vào gửi. Phía chân trời, ánh chớp lóe lên báo hiệu một cơn giông rất gần.

Vân mở cửa và nhoài ngay xuống salon. Có tiếng mưa rơi lộp độp, những luồng gió nóng và mát vẫn xen kẽ nhau luồn qua cửa sổ. Hơi nước ngai ngái bên ngoài mới chỉ lơ lửng phía trên căn phòng, còn dưới sàn, trên lớp vải bọc đệm ghế, mùi thuốc lá khét lẹt vẫn sực lên như một nỗi ám ảnh.
Nàng vặn nắp dốc ngược chai, dòng rượu màu tím sẫm bò chầm chậm dọc thành chai nhưng không đủ để tụ thành một giọt. Nàng ngửa cổ, hé miệng chờ. Rồi giọt rượu nhỏ ngoan cố cũng đậu xuống môi nàng, nàng liếm và cố cảm nhận mùi vị nhưng không được. Nàng quăng chiếc chai rỗng xuống đất, ngẩng lên nhìn Thanh. Chàng đang đứng tựa vào cửa nhìn nàng đăm đăm.
– Đóng cửa lại, nhóc!
Thanh với tay ra sau đóng cửa, mắt chàng vẫn không rời nàng nhưng chàng bất động. Nàng ngoắc ngoắc ngón tay, huýt sáo:
– Lại đây!
– …
– Đừng có đứng như thế, hiên ngang không có ích lợi gì đâu! Bỏ giày ra và lại đây!
Thanh im lặng. Chàng không thể hiểu nổi người đàn bà này. Nàng đang gặp chuyện gì, tâm trạng nàng đang như thế nào, hành động và lời nói của nàng sắp tới sẽ ra sao. Chàng không biết và cũng không biết phải hỏi nàng từ đâu.
Vân ngả trên ghế, mái tóc rối bời và đôi bàn chân trần đung đưa. Những móng chân vẽ hoa năm cánh trắng ngọ nguậy trước mặt Thanh. Nàng nhìn chàng bằng ánh mắt dài dại của người đã uống quá nhiều.
– Sao lại có người tốt như cưng nhỉ?
Nàng nhắc lại câu nói bằng một giọng lè nhè rồi chúi đầu vào chiếc gối ôm trên ghế. Mưa vẫn rơi đều ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng một ánh chớp loé lên và tiếng sấm nổ rền rền đầy đe doạ. Lát sau nàng lên tiếng, vẫn không ngẩng đầu khỏi mặt gối:
– Trong tủ để giày có cái áo mưa, lấy mà về.
Thanh mở chiếc tủ thấp nằm ngay gần cửa, ba ngăn toàn giày nữ, chỉ có một đôi dép đi trong nhà đặt dưới gầm là có vẻ nam tính. Chàng nhấc mấy đôi guốc gỗ sơn mài, rút mảnh áo mưa được gấp gọn gàng ra khỏi hốc tủ. Tần ngần thêm một giây rồi chàng lên tiếng:
– Vân nghỉ đi, tôi về.
Quay người, chưa kịp chạm vào tay nắm cửa, chàng đã giật mình vì một tiếng oẹ. Từ salon phòng khách, Vân vùng dậy chạy thẳng vào gian bếp phía trong. Thanh vội đi theo. Nàng đang nôn ra toàn nước, thứ nước có màu lờ nhờ như lẫn máu. Nhìn nàng gập người tì hẳn vào thành chậu rửa mặt tái nhợt, Thanh cảm thấy lo sợ thắt lòng. Chàng đến sát bên vòng tay ôm lưng để nàng không ngã. Đỡ nàng ngồi xuống bên bàn ăn, chàng đến mở tủ lạnh. Có vài gói mỳ ăn liền, mấy hộp đồ nguội và một ít rau. Nhấc một chiếc soong men từ trên giá, đổ nước, đặt lên bếp, chàng nghe giọng Vân lè nhè:
– Hết gas rồi.
Nhìn nàng một giây, chàng tới bên nồi cơm điện đổ nước vào và bật nút. Vân quan sát tất cả bằng ánh mắt lờ đờ, rồi nàng bật cười khan:
– Cũng tháo vát nhỉ!
Để mặc Thanh loay hoay với bát đĩa thức ăn, nàng loạng choạng đứng dậy đi vào trong. Dù cửa sổ đóng kín nhưng phòng ngủ bừa bộn như thể cơn giông ngoài kia vừa ập vào. Chăn gối rơi xuống đất còn trên giường là váy áo, đồ lót bị xé rách quăng vương ***, một chiếc bao cao su nhây nhớt đến lộn mửa. Nàng thẳng tay hất chúng ra thật xa rồi ngã xuống giường nằm bất động.
Một lát sau, có tiếng chân ngập ngừng và bóng người dừng ở cửa, nàng hé mắt nhướng mày nhìn vào gương mặt chứa quá nhiều cảm xúc của Thanh:
– Sao? Thấy ghê tởm lắm hả?
– Mỳ xong rồi, Vân ra ăn đi.
Vân chống tay ngồi dậy, nét mặt mệt mỏi thẫn thờ. Nàng nhìn đống lộn xộn trên sàn bằng đôi mắt dửng dưng. Cúi xuống cuộn những mảnh vải bị xé rách trong tay rồi lại buông ra, nàng lách qua người Thanh. Người nàng không hề có mùi rượu, chỉ có một mùi nước hoa man mát, vậy mà chàng thấy choáng váng.
Vân nhìn bát mỳ có cả rau thơm và thịt trên bàn, cảm giác cồn cào xông lên, không phải từ dạ dày trống rỗng mà từ một nơi nào đó rất sâu trong cơ thể. Nàng gục mặt xuống bàn. Một bàn tay chạm khẽ lên mái tóc rối của nàng, gượng nhẹ vuốt cho những lọn tóc tỉa loe xoe xuôi lại. Vân ngẩng phắt lên, làm bàn tay bị hất ra sau. Nàng nhìn bát mỳ, hừ mũi:
– Công nấu mỳ trả thế nào đây? Không phải chỉ mấy cái vuốt tóc thế chứ?
Không đợi Thanh trả lời, nàng cầm đũa lên gảy từng sợi mỳ với vẻ bất cần. Được lưng bát, có tiếng nhạc phát ra từ chiếc điện thoại ở trên bàn phòng khách. Thanh đi nhanh ra lấy đưa nàng, đôi mắt lặng lẽ chiếu những tia buồn buồn. Vân hờ hững đưa tay đón chiếc điện thoại

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT