watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6871 Lượt

đẩy đám hộp, túi, ba lô vào thang máy – Tỷ nhanh lên không em mang đồ ra chợ Giời bán hết đấy!
Vân không cười, quay vào bếp cuộn nốt mấy mẩu tượng hoa quả bằng thạch cao gắn nam châm trang trí trên cánh tủ lạnh vào trong chiếc khăn lông màu hồng và hai tấm lót tay hình quả dâu. Hôm qua nói chuyện chia tay với Thìn xong xuôi, nàng bắt tay vào việc thu dọn ngay lập tức. Đồ đạc của nàng toàn những thứ lặt vặt, ngoài mấy bức tranh mới vẽ và chiếc máy tính second hand đã chuyển đi từ hôm trước, chẳng còn gì có thể gọi là cồng kềnh. Quần áo, giày dép, sách báo, thêm vài chiếc cốc sứ với nửa tá vừa bát vừa đĩa và một chiếc máy ảnh Minolta cũ, tất cả đều nhỏ mọn và chỉ cần hai chiếc thùng giấy là đủ thu dọn tất cả bằng chứng của một quãng đời cay đắng ấy.
Tháo sim điện thoại bỏ vào ví, nàng để lại chiếc máy ảnh, điện thoại di động và mấy thứ nữ trang đắt tiền mà Thìn đã mua cho kèm theo một phong bì tiền. Nàng nhớ lại lời nói hôm qua của anh ta rằng “cô muốn đi đâu thì đi, để lại các thứ trả tôi” và mệt mỏi thở dài. Anh ta đã rộng rãi không nhắc đến khoản nợ 30 triệu “giúp hộ” Vân hồi trước nhưng nàng vẫn vét hết số tiền dành dụm và vay mượn thêm để trả lại. Nàng thoáng thấy xót xa, bao nhiêu mồ hôi nước mắt và cả máu của nàng trong suốt mấy năm trời… Nhưng nàng sẽ kiếm lại được thôi!
Xách nốt chiếc túi du lịch ra khỏi nhà, khoá sập cửa, Vân mỉm cười chào từ biệt mấy người hàng xóm phúc hậu rồi đi xuống dưới. Tố đã chằng buộc các thứ vào chiếc 82 của nàng bằng mấy sợi dây cao su có móc sắt. Dắt chiếc Vespa ra, nàng nheo mắt nhìn cậu bạn tốt bụng:
– Mi lấy mấy cái dây này ở đâu ra thế?
– Em mua chứ đâu. Bên siêu thị kia có đầy!
– Hết bao nhiêu để lát ta trả.
– Tỷ khinh em đấy à? Em bây giờ làm cho Silvermoon chứ không còn là thằng Tố đến ăn vụng lạc rang muối của tỷ nữa đâu nhé!
Vân cười, có Tố đến giúp, nàng cảm thấy tâm trạng của mình bớt u ám đi nhiều. Nàng nhìn chiếc 82 rồi chỉ về phía xe của Tố, hỏi:
– Thế đi xe này còn xe mi kia thì tính sao?
– Ôi dào, tỷ khéo lo. Chờ 5 phút nữa, em đã bảo thằng Diễn đi xe ôm đến đây rồi, nó đi xe em để em đi xe tỷ.
– Diễn nó có xe chưa nhỉ?
– Rồi tỷ ạ, sao tỷ hỏi thế?
– À, tưởng chưa thì ta bán cái 82 cho nó.
– Người thằng đấy như cái sào, đi 82 thế nào được mà tỷ đòi bán. Nó trúng quả làm phim quảng cáo cho bọn sữa Zala, mua Jupiter mới tinh nhé.
Làm như không để ý đến lời Tố, Vân cúi xuống cài lại khoá chiếc túi du lịch. Bạn bè cùng lớp đều đã phần nào ổn định, Tố mua được nhà riêng, còn Diễn, đứa bị coi là lẹt đẹt nhất, cũng đã có xe máy tốt, chỉ có nàng vẫn chông chênh, chẳng có gì trong tay.
Chấm dứt quan hệ với Thìn cũng có nghĩa là mất chỗ ở, nàng biết trước như vậy nên đã liên hệ thuê được nửa căn hộ trên tầng 3 một khu tập thể xuống cấp với giá khá rẻ. Tạm thời có nhà, khoản tiền nàng đã vay của ông chủ gallery quen để trả Thìn sẽ được trừ dần vào công trang trí triển lãm và dăm bảy bức tranh phong cảnh khổ lớn sắp tới, nàng sẽ không đến nỗi quá túng quẫn. Nhưng tất nhiên mọi việc chi dùng chỉ trông vào lương ở công ty sẽ khiến nàng phải tính toán đau đầu hơn.
Nắng đã bắt đầu gay gắt mà không thấy Diễn đâu, Tố vừa đi lại vừa lầu bầu:
– Thằng khỉ gió, vừa đi vừa ngủ hay sao…
– Mới có một tí, mi ngồi yên chờ đi xem nào. Lượn lờ ***ng mặt quá!
– Tỷ không biết đấy, hôm nọ nó hẹn em 10 giờ đi xem nhà. Chờ đến 10 rưỡi không thấy, em gọi điện thì nó bảo là ngủ quên, thế có bực không!
– Tính thằng này vẫn như hồi xưa nhỉ – Vân rút chai nước trong túi chìa cho Tố – Uống đi cho mát! Trưa nay đi ăn gì bây giờ?
– Em tưởng tỷ bảo nấu miến?
– Nhà mới đã có nồi có bếp gì đâu mà nấu miến. Hay đi ăn bún chả nhé.
Mải nói chuyện và ngóng về phía đầu đường, cả Vân lẫn Tố đều không thấy một chiếc Lexus bò chậm chạp ngang qua.
* * *

Đến 8 giờ tối thì mọi việc sắp xếp kê dọn chỗ mới tạm xong. Tố và Diễn sau khi khệ nệ khênh lên một chiếc bàn để máy tính cùng hai túi to cam và lê “làm quà tân gia” thì đã kéo nhau về. Vân rửa hoa quả bày ở góc tường cúng thổ địa rồi đi xuống dưới đường mua bánh bao ăn tạm cho qua bữa tối. Công việc ở chỗ mới này khá thuận lợi, quan hệ với cấp trên và đồng nghiệp đều tốt, nàng có thể vay hoặc xin ứng trước một vài tháng lương để sắm sửa mấy thứ đồ đạc cho nơi ở mới này. Sẽ phải mua bếp gas và xoong nồi, với một chiếc đệm hoặc giường rẻ tiền. Rồi cả tủ nữa, có lẽ nên mua tủ vải kéo khoá cho tiện, vì nàng cũng không nghĩ mình sẽ ở đây lâu dài. Khu này khá tồi tàn, lại gần xóm liều khét tiếng của thành phố, ngay dưới nhà nàng là chợ tạm, nó quá lộn xộn và thiếu an ninh. Với một người mà cuộc sống vốn đã thừa bất ổn như nàng, giờ đây sự yên tĩnh an toàn là thứ cần thiết nhất.
Lắp simcard vào chiếc Nokia cũ, nàng mở máy đọc lại những tin nhắn ngắn ngủi dễ yêu của Thanh và khẽ mỉm cười. Chàng không hề biết gì về việc nàng chuyển nhà hôm nay cũng như không hề biết chính chàng là động lực cho nàng nhanh ***ng rời bỏ cuộc sống chán ngán vô vọng với Thìn. Rồi đây nàng sẽ bắt đầu một quãng đời mới với một con đường mới mở ra trước mắt. Chưa hẳn đã hoàn toàn bằng phẳng nhưng chắc chắn không còn bùn đen, chàng đã hứa sẽ cùng nàng đi trên con đường đó…
Vừa nghĩ tới đây, Vân thấy điện thoại phát tín hiệu. Là tin nhắn của Thanh. “AC được penalty, em thua rồi nhé”. Vân sực nhớ ra, hình như hôm nay có trận đấu quyết định ngôi vô địch giải bóng đá Ý. Từ mấy hôm trước nàng đã cá cược với Thanh về chuyện đội nào sẽ dẫn bàn. Nhưng bây giờ thì… nàng vừa dọn khỏi căn hộ tiện nghi để về khu lao động ọp ẹp này, đến một chiếc ổ cắm điện cho ra hồn còn không có, nói gì đến TV và truyền hình cáp. Gửi lại cho chàng một tin nhắn thông báo việc chuyển nhà, nàng lục thùng giấy tìm bộ đồ ngủ, cả ngày dọn dẹp làm lưng nàng đau gãy và mắt thì sụp xuống.
Chiếc áo ngủ bằng lụa nàng mới mua kỷ niệm lần thôi việc ở Hạnh Nhu không có trong hộp carton, cả chiếc quần jeans mẹ mua tặng sinh nhật năm ngoái cũng không có. À, phải rồi, sáng hôm qua nàng đã đem mấy thứ ấy bỏ vào máy giặt và quên không lấy ra để đóng thùng chuyển đi. Hôm nay là Chủ nhật, Thìn chắc chưa có thời gian để ghé qua và phát hiện việc nàng bỏ đi. Mới 8 rưỡi tối và chìa khoá nàng vẫn cầm, trở lại đó lấy đồ rồi quay về chắc cũng chỉ mất non một giờ đồng hồ… Nghĩ là làm, Vân

vội vã đi luôn.
Trái với dự đoán của nàng, trong căn hộ cao cấp ấy có người, hai người, Lương và Thìn. Lương nói trơn tru bằng tiếng Việt, khác hẳn với kiểu cố tình ra vẻ lơ lớ và ngắt quãng như một kẻ ngô ngọng mọi khi:
– Phải làm ngay khi hắn vừa về để hắn không kịp trở tay.
Giọng Thìn hậm hực:
– Vấn đề là không biết chính xác bao giờ nó về.
– Nếu tôi là ông, tôi sẽ dò hỏi.
– Anh tưởng tôi chưa làm chắc! Nhưng đến mẹ ruột nó còn không biết thì tôi tra ra thế đ. nào được.
– Không nên nói tục chửi bậy. Ông đã hỏi thư ký của hắn chưa?
– Tôi đã nói là đến mẹ ruột hắn còn không biết mà lại!
– Phải có ai biết chứ?
– Có, thằng què.
– Chà, nhân vật này ta loại trừ từ đầu! Đến khuyển cẩu cũng không trung thành tận tuỵ bằng… – Lão già nói những lời giống như sự miệt thị mà không đổi sắc. Qua khe cửa, Vân thấy gương mặt lão lạnh tanh giống một pho tượng, chỉ có ánh mắt loé lên một tia đáng sợ.
– Từ hồi què tay nó lại càng đắc lực hơn. Mấy lần tôi phát hiện nó cho người theo dõi tôi, may mà tôi biết cách cắt đuôi.
Không đếm xỉa đến lời kể lể khoe khoang của Thìn, Lương hỏi tiếp:
– Còn vợ hắn thì sao?
Rồi như sực nhớ ra điều gì, lão đảo mắt quanh căn phòng, phẩy tay:
– À, thôi khỏi đi… – lão gật gù chỉ vào phong bì tiền trên bàn – Đồ đạc còn nguyên, lại thêm cái này. Kể ra cô Vân cũng là người có liêm sỉ.
– Anh mỉa tôi hay sao? Con *** cái đấy mà chịu hợp tác với chúng ta từ hôm trước thì ghế chủ tịch đã về tay anh ngay rồi.
– Về tay ông chứ, Bá Thìn. Tôi thì có vai trò gì ở VNRC đâu.
Đến đây thì Vân hiểu Thìn và Lương đang nói đến vấn đề gì. Nàng nhẹ nhàng lùi dần khỏi cánh cửa. Nhưng không may cho nàng, một tiếng chào đã vang lên từ bên nhà hàng xóm:
– Cô Vân chưa đi à?
Mức độ bí mật của câu chuyện Vân nghe được khiến nàng ý thức được tình huống có thể gọi là nguy hiểm mà nàng sắp đối mặt. Ngay lập tức lùi hẳn về phía cầu thang bộ và giả vờ thở hổn hển, nàng quay sang cao giọng chào bà hàng xóm quá nhanh nhẩu:
– Vâng ạ, cháu quên đồ nên về lấy. Thang máy hỏng hả bác?
– Ừ, cả chiều nay chập điện gì đấy, lúc được lúc không.
“Ơn trời, nó có trục trặc thật”, Vân cảm thấy dạ dày mình bớt co thắt đi một chút, nàng khẽ nhếch môi cười với cái mặt dài như mặt ngựa của Thìn vừa ló ra đầy đe doạ và ngờ vực rồi quay đầu nói tiếp:
– Thảo nào cháu bấm gọi mãi không thấy mở. Hôm nay bác không đi tập thể dục tối ạ?
Bà hàng xóm kêu ca gì đó về bệnh đau khớp, nàng nán lại cho bà nói hết câu rồi mới vào nhà. Tạo một

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT