watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6865 Lượt

vẻ mặt thoáng ngạc nhiên và căm ghét khinh bỉ vừa phải để chào hỏi Lương Nhữ Tri, Vân đi thẳng vào trong lấy đồ trong máy giặt cho vào một chiếc túi nylon rồi bước ra.
– Cô Vân có bạn chờ ở dưới hay sao mà vội thế? – lão già nói bằng tiếng Việt, giọng vẫn khách sáo nhưng vẻ cười cợt lộ rõ.
Thìn ngay lập tức mắc mưu, hắn ***g lộn sập cửa lại và vươn tay định túm lấy Vân. Nàng lách người tránh và nói bằng giọng lạnh lùng:
– Tôi đi xe, để dưới nhà không khoá cổ nên phải vội, thưa ông Lương.
– Tôi lại tưởng là vị bằng hữu sáng nay của cô đưa cô tới – lão vẫn cố tình nói bằng tiếng Việt, giọng kiểu cách như đang đọc thơ.
– Không, thưa ông – Vân hiểu là Lương đang cố tình kéo dài câu chuyện để dò ý tứ của nàng, nàng cũng nói bằng giọng kiểu cách, tay cố gắng không run nhưng mồ hôi lạnh toát sau gáy – Đó chỉ là sư đệ của tôi ở trường đại học. Tôi dọn nhà, cần nhiều người giúp. Tôi không dám phiền ông với anh Thìn, đành phải nhờ các bạn học cũ vậy!
Giơ chiếc túi trước mặt Thìn, nàng nói bằng giọng nhạt nhẽo nhẹ nhàng:
– Em bỏ quên cái quần mẹ tặng nên mới phải quay lại phiền anh. Em để lại tiền và mấy thứ, anh cầm chưa?
– Cầm rồi – Thìn nói tiu nghỉu.
– Em gửi lại chìa khoá cho anh luôn. Sáng nay em định chờ anh đến để trả, mấy đứa kia cũng muốn ở lại chào anh, nhưng lâu quá không thấy nên thôi.
– Được rồi, cô đi đi!
Nàng ra khỏi cửa, thấy một tiếng rầm ngay sau lưng. Trái với thói quen giật mình vì tiếng động lớn thường ngày, lần này nàng lại thở ra một hơi nhẹ nhõm. Ít nhất thì nàng đã làm cho lão cáo già và tên cục súc kia tin rằng nàng vừa mới đến. Nàng lấy lại vẻ điềm tĩnh, ung dung bấm thang máy đi xuống. Khi cửa bật mở, gương mặt hớt hải của Thanh án ngữ trước mặt làm nàng giật thót người. Vội vã giơ tay lên môi, kéo chàng vào và bấm nút đóng cửa thật nhanh, Vân nhấn vào số 10, tầng cao nhất.
– Sao anh đến đây?
– Em nhắn tin thế rồi im bặt luôn, anh thấy lo – Thanh ôm lấy vai nàng.
– Em nhắn gì ấy nhỉ? – Vân cho tay vào túi, chiếc điện thoại không có ở đó – À, em vội đi nên quên điện thoại.
– Em nhắn là “Em không ở chỗ cũ nữa nên không có TV. Chúc mừng anh”.
– Thế thì có gì mà lo?
Vòng ôm chặt hơn, một nụ hôn đậu trên má nàng, giọng Thanh thoáng giận:
– Em nói cụt ngủn cứ như đang hờn lẫy ấy. Lại còn bảo “em không ở chỗ cũ nữa”, làm anh càng cuống.
Thang dừng, cánh cửa chưa kịp mở Vân đã bấm nút đóng và bấm số 1, nàng chặn tay lên môi Thanh:
– Đừng hỏi gì cả. Nghe em đã! Tí nữa xuống đến tầng 1, em đi ra trước, anh cứ ở trong này, đi lên đi xuống độ vài lần nữa rồi hãy ra. Nếu có ai hỏi thì anh bảo anh vào tìm nhà chú họ ở khu này, được không?
Thanh gật đầu. Nàng hôn nhẹ lên môi chàng, đọc địa chỉ nhà mới và nhích hẳn sang góc đối diện. Nàng ngẩng lên chăm chú theo dõi bảng số như đang ở chung thang máy với người lạ, đôi môi không son khẽ mỉm cười. Thanh vẫn nhìn nàng bằng đôi mắt dịu dàng quen thuộc. Chàng không biết rằng, đến lúc này bàn tay Vân mới dám khe khẽ run lên.
* * *

Hơn 11 giờ đêm, Thanh gắn xong mấy chiếc ổ cắm mới ở phòng ngoài và lắp xong chiếc đèn ống nhỏ cho phòng tắm quay thì thấy Vân đã ngủ thiếp đi từ bao giờ, túi quần áo mới lấy về vẫn nắm hờ trong tay. Chàng nhấc chiếc túi thật nhẹ để những tiếng tránh những tiếng sột soạt rồi buông màn cho nàng. Không tắt điện vì biết nàng sợ tối, chàng nhấc chùm chìa khoá trên bàn chưa kịp đi ra cửa thì đã thấy Vân ngồi dậy.
– Anh về à? – Nàng bước tới cầm chùm chìa khoá trong tay chàng, dáng điệu và giọng nói vẫn đượm vẻ ngái ngủ – Giờ này cổng sắt dưới cầu thang khoá rồi, để em xuống mở.
Cầu thang không có đèn và Vân cũng chưa quen với cả bóng tối lẫn khung cảnh nên chầm chậm lần từng bậc. Thanh rút điện thoại chìa màn hình ra phía trước để soi đường cho nàng. Bất giác Vân cảm thấy khó thở, thứ ánh sáng mờ mờ này, hai chiếc bóng tiếp nối nhau in trên tường này và cái cảm giác hạnh phúc này, sao mà giống đêm ở Sapa đến vậy. Hình như Thanh cũng có ý nghĩ giống nàng, chàng tìm tay nàng trong bóng tối, siết nhè nhẹ. Vân thấy mũi cay cay, nàng tựa hẳn vào Thanh, im lặng. Không có cơn gió lốc nào, và tình cảm của nàng lúc này đã khác đi nhiều lắm. Nàng thấy những giác quan của nàng được tình yêu lấp đầy chứ không còn trống rỗng. Giờ đây nàng yêu và được yêu tha thiết, sự bất cần chua chát dần biến mất nhường chỗ cho những mong ước ngọt ngào. Nàng thì thầm:
– Hay là anh ở lại…
Thanh không trả lời, chàng như bị thôi miên bởi hương thơm rất nhẹ toả ra từ làn da mà chàng biết là rất mịn của nàng. Chàng nhớ mùi hương dễ chịu này, nhớ cả từng mạch máu nhỏ trên chiếc cổ luôn nghển lên bướng bỉnh và cả mấy “hạt gạo” trắng li li trên những móng tay hồng nhạt kia nữa. Chúng luôn gợi cho chàng những cảm xúc thật lạ lùng, vừa muốn chở che nâng niu vừa muốn được đắm chìm gắn bó. Một lát, chàng dắt tay nàng đi nốt mấy bậc thang cuối, giọng thủ thỉ nhẹ nhàng:
– Bố anh mới đánh mất một đôi đồng hồ quả quýt, cả ngày chẳng ăn uống gì. Anh về mua cái gì cho bố.
– Khuya thế này còn hàng nào mở không?
– Ở ngõ Cấm Chỉ có mấy hàng ăn mở suốt đêm.
– Anh có tiền chưa?
Hỏi xong câu ấy Vân thoáng nở một nụ cười, chàng và nàng nói chuyện cứ như thể đã yêu nhau lâu lắm rồi. Đêm nay không có chàng ở bên nhưng nàng biết mình sẽ có giấc ngủ yên lành.
Nụ hôn tạm biệt rồi cũng phải ngừng, Thanh bước chầm chậm ra chỗ gửi xe, nổ máy hướng về khu phố cổ. Chàng không biết ai đang ở phía sau và cái gì đang đợi phía trước mình.
* * *
Vân chọn bộ quần áo phẳng phiu nhất trong thùng giấy và bước vào phòng tắm. Hôm qua, tiễn Thanh về xong, nàng trở lên nhà ngủ luôn, thậm chí chẳng buồn thay bộ quần áo bám bụi nhem nhuốc trên người. Cũng may là nàng vẫn lạ nhà nên không ngủ say đến mức muộn giờ đi làm. Phòng tắm cũng là nhà vệ sinh luôn, chật chội nhưng cũng khô ráo sạch sẽ. Vân múc nước từ trong bể ra chậu, khẽ rùng mình vì lạnh, nàng tắm thật nhanh. Thay quần áo, ra phòng ngoài, nàng chải ngược mái tóc ngắn tỉa ngổ ngáo mà không thèm tìm gương soi trong túi xách. Một lát sau, nàng đã sẵn sàng cho một ngày mới.
Mở cánh cửa sơn xanh tróc lở, Vân buông rơi chiếc túi vì người đang đứng lù lù trước khung cửa. Ngày mới của nàng bắt đầu bằng việc phải đối diện với cặp mắt ti hí trên gương mặt dài thượt này sao? Giọng nói lúc nào cũng cục cằn của Thìn khẳng định cho ý nghĩ đó:
– Cô đi đâu? – hắn nhìn nàng hằn học.
Vân chưa kịp mở lời thì hắn đã bước xộc vào nhà và lặp lại câu hỏi với một giọng điệu dữ dằn hơn.
– Tôi đi làm, anh không thấy sao mà còn hỏi? – giọng Vân hơi xẵng.
Gã đàn ông sấn thêm một bước:
– Mới khỏi vòng đã cong đuôi, cô giỏi lắm!
– Nếu không có việc gì thì anh ra cho tôi khoá cửa?
– Khoá cửa à? – Thìn quằm mặt, hắn túm lấy vai Vân kéo giật lại.
– Buông ra! – Vân vùng tay.
Cặp mắt một mí của Thìn vằn lên một tia đỏ quạch, hắn dằn nàng vào cánh cửa, mồm văng tục.
– Đ.m, mày tưởng qua mắt được tao hay sao?
Vân dùng hết sức đẩy thân hình nặng nề đang ép chặt mình ra, nàng thụi một nắm đấm vào mạn sườn gã đàn ông, mạnh đến nỗi những thớ mỡ trên bụng hắn rung lên. Chưa kịp kéo cánh cửa gỗ kẹt cứng, tóc nàng đã bị nắm chặt. Thìn riết róng:
– Dám đánh tao à… Nói, tối qua mày đã nghe được những gì? Có phải thằng kia xui mày đến rình mò bọn tao không?
– Anh điên rồi. Buông tôi ra!
Nàng tiếp tục vùng vẫy, hai bàn tay Thìn càng lúc càng xiết chặt trên cổ làm nàng nghẹt thở. Lúc này hắn không còn là một người nữa, mà thành một con vật hoá dại, miệng không ngớt tuôn ra những lời bẩn thỉu.
– Đồ điếm, tao nuôi mày cưu mang mày… Mà mày chơi tao… Thằng nào đêm qua ở đây ra?
Vân thấy nỗi hoảng sợ dội lên trong tâm trí. Thìn là một tên lưu manh, một tên lưu manh có tiền. Hắn đã rình mò nàng và Thanh! Có trời mới biết tiếp theo hắn sẽ dám làm những gì với hạnh phúc vừa mới chớm của nàng. Nghĩ đến đó, Vân cố dằn cảm xúc yếu đuối lại. Giơ chân

chân thúc mạnh vào hạ bộ của hắn, chộp ngay chiếc ống tre dùng để cuộn giấy vẽ trong góc phòng, nàng huơ nó lên như huơ một cây gậy, quát lạc giọng:
– Anh đi ngay cho tôi, tôi gọi công an bây giờ!
Nghe đến công an, Thìn chững lại. Gập người vì đau, hắn đi ra cửa, xô cả vào một ông già hàng xóm nhỏ thó đang ngó nghiêng bên ngoài. Những nhà xung quanh hình như đã quá quen với kiểu gây gổ như thế này nên chẳng ai vào can, chỉ có vài người ngó nghiêng ngoài ban công. Thìn vẫn tiếp tục chửi rủa ầm ĩ suốt dọc hành lang. Đến đầu cầu thang, hắn chợt tái mặt khi thấy Lương Nhữ Tri đứng khoanh tay ở đó từ bao giờ. Lão già nhìn Thìn bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng bình thản đến rợn người:
– Ông sẽ được gì khi gây sự thế này?
Khi đã ngồi vào chiếc Lexus sang trọng của Lương, Thìn mới hộc lên:
– Con *** cái đó… nó có thằng khác.
– Thì sao? – gương mặt hồng hào bóng nhẫy vẫn mỉm cười – Ông ghen à?
Câu hỏi của lão già làm Thìn điếng ruột. Chẳng lẽ hắn đang ghen? Không, hắn có yêu gì con đàn bà hèn mọn ấy đâu mà ghen… Đó chỉ

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT