|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
quanh năm khiến cho những người đến đây mang một nỗi niềm bịn rịn đầy lưu luyến. Tâm yêu Đà Lạt không phải vì cái vẻ đẹp thiên phú ấy, chỉ đơn giản là yêu cái không khí mát lành, cái cảm giác tối bước ra đường luôn phải mang áo bông và khăn len… những thứ ấy làm cho con gái Đà Lạt mang trên mình một nét quyến rũ đến khó tả, nhiều lúc nghĩ nó vô cùng mỏng manh và dễ vỡ nên cần lắm một bàn tay che chở của ai kia. Và hơn thế nữa, nơi này mang một nét lãng mạn đến nhói lòng cho những người cô đơn như Tâm và càng đau hơn khi đi bên cạnh người làm tim mình loạn nhịp lại cứ phải e dè như trốn tránh thực tại vì vốn dĩ họ có là gì của nhau đâu. Càng nghĩ càng thấy lòng thêm ưu tư khó đoán…
Một chuyến đi chơi mang danh nghĩa bạn bè nhưng thật chất đó lại là một cơ hội tốt cho những con tim đã cùng nhịp đập. Cũng dễ hiểu và dễ cảm thông cho những người bạn tốt của cô vì nơi này vốn dĩ chỉ dành cho các cặp đôi lưu lại những kỉ niệm đẹp của chốn mộng mơ. Chỉ tội cho cô và Sơn, vẫn cứ mãi long bong theo dòng người qua lại…
“Em yêu nơi này quá! Lạnh nhưng thật đẹp…”
“Chứ không phải vì nó giống tên em à?”
“…”
Cô tròn xoe mắt nhìn Sơn, anh lẳng lặng bước đi bên cạnh cô. Cái thân gầy guộc mang một nỗi buồn khó đoán…
“Thì nó lạnh và cô độc như tên em vậy…”
“Em thấy nó lạnh, nhưng nó có cô độc khi nào đâu? Hàng nghìn người về đây làm cho nơi này tấp nập hơn bao giờ hết!”
Anh mĩm cười, nụ cười ngập màu bóng tối nhìn cô. Ừ thì nhiều người đấy nhưng có ai quan tâm ai đâu, họ chỉ muốn đắm mình vào không gian riêng của họ. Nhìn thì tấp nập nhưng lại cô độc vô ngần…
“Vẻ bề ngoài thôi! Cũng như anh và em… đi bên cạnh nhau mà có khác gì những người xa lạ…”
Cô im lặng, anh nói đúng! Ai nhìn vào cũng nghĩ hai người họ rất đẹp đôi, nhưng nào ai biết trong thâm tâm họ đang giày xéo vì cố chon giấu tình cảm cho nhau. Rồi không hiểu sao cô cứ đi, đi vô định… Để rồi khi hai người kịp nhận ra thì đã là cuối con đường.
“Giờ em muốn đi đâu nữa không hay trở về khách sạn?”
“Em chưa muốn về! Lâu lâu mới có dịp đến đây sao lại gấp về làm gì hả anh? Em muốn đi xem hết chợ đêm Đà Lạt! Anh sẽ cùng đi với em chứ?”
“Tất nhiên rồi! Anh sẽ luôn đi cạnh em mà!”
Nói rồi Sơn nắm lấy tay cô dắt cô đi qua dòng người đông đúc. Cô nhìn anh bằng một ánh mắt hiếu kì nhưng vẫn không có ý định rút tay về. Anh mĩm cười thật hiền bằng nụ cười tỏa nắng hôm nào. Rồi như để cho cô hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh thì thào vào tai cô thật ấm:
“Đà Lạt mà! Cứ thế mà đi thì cô đơn lắm! Phải thế này để thấy rằng mình còn có cái gì đó sưởi ấm chứ em!”
Cô gật đầu, cười mãn nguyện. Thôi thì thế này vẫn tốt hơn! Vì ít ra cô cũng được sống thật với lòng mình… Thế là họ cứ thế, tay trong tay đi bên cạnh nhau rồi dạo quanh phố lạnh. Nhìn ngắm những món đồ bằng len thật xinh xắn khiến cô không khỏi than phục tài hoa của những người thợ thủ công khu vực này. Hôm đó, Sơn mua tặng cô một chiếc áo khoác len màu hồng, cái màu mà cô yêu thích. Thật tuyệt! Có lẽ đó sẽ là món quà kỉ niệm quý nhất với cô trong chuyến đi này…
“Cô cậu ơi! Mới ra Đà Lạt ăn thử đặc sản bánh trán trứng nướng đi, ngon lắm này!”
Đang mãi mê nhìn những món hàng thủ công tinh xảo, tự nhiên cô và Sơn không khỏi ngỡ ngàng trước giọng nói địa phương của một chị bán bánh trán nướng lề đường. Tự nhiên cái mùi bánh nướng xộc thẳng vào mũi thơm ơi là thơm. Dù đã nhiều lần ăn món này ở làng đại học Thủ Đức nhưng không hiểu sao hôm nay cô cảm nhận được một mùi vị rất lạ và rất ngon. Thế là cô kéo tay Sơn ngồi xuống ghế!
“Dạ! Chị cho e hai cái bánh nướng, thêm nhiều tương ớt cho cay nha chị!”
“Hì, cô bé này hay nhỉ! Ăn món này phải cay mới ngon đấy!”
“Dạ! Tại lúc trước em có ăn ở Sài Gòn rồi à!”
Sơn nhìn nụ cười duyên trên mặt cô với vẻ ngỡ ngàng khó tả. Đây là Băng Tâm, cô bé rụt rè, ngang ngạnh mà ngày xưa anh quen đây sao? Cô khác xưa nhiều quá! Nhưng ngặt nỗi là thay đổi theo chiều hướng quá duyên và quá ư là dễ mến. Anh thật sự thích nhìn cô thế này, vui vẻ và dịu dàng…
Nhìn những vệt than cháy trên vỉ nướng thật thích mắt. Cái cách mà người bán nướng bánh thật chuyên nghiệp và bắt mắt. Nhìn thôi là đã rất muốn ăn rồi. Đỡ cái bánh nóng từ tay chị bán hàng mà cô cảm thấy thật ngon lành, cái nóng của chiếc bánh mới nướng hòa vào cái lạnh thấu xương của Đà Lạt buổi tối thật sự rất tuyệt. Đúng là chẳng nơi nào tuyệt vời hơn nơi này để thưởng thức món bánh đặc sản này. Trong lúc đang ngồi ăn, chị bán hàng nhìn vào đôi mắt cô rồi phán một câu khiến cả Sơn và cô đều thảng thốt:
“Cuộc đời em chắc nhiều thăng trầm lắm nhỉ?”
“Ơ! Sao chị biết…?”
Chị nhìn cô mĩm cười, một nụ cười thân thiện hơn bao giờ hết…
“Chị có khả năng bói toán mà! Em có muốn xem tình duyên không để chị nói cho nghe…”
“Dạ… chị…”
“Dạ không chị ơi! Chuyện gì tới nó sẽ tới. Em không muốn biết trước rồi lại buồn alij lo ạ!”
Sơn chưa kịp nói hết câu thì câu nói của cô làm anh nghẹn họng. Thật tình thì anh rất muốn thử một lần tin vào cái trò mê tín ấy, vì ít ra nếu người ta tiên đoán rằng anh có thể sẽ được bên cạnh cô thì anh nhất định sẽ có thêm động lực để vượt qua bản thân mình. Nhưng khi cô đã nói lên những lời bất cần ấy thì anh lấy tư cách gì để hỏi? Đành ngậm ngùi ăn tiếp cái bánh nướng của mình…
“A! Dâu tây ngon quá à! Em chạy qua kia mua dâu đây! Anh ngồi đây ăn nhé!”
Nói rồi cô đứng dậy bước thật nhanh về phía bên kia đường trong khi Sơn chị kịp ngỡ ngàng nhìn theo cái bóng dáng nhỏ bé của cô. Rồi không hiểu sao anh quay sang nhìn chị bán hàng đang mãi mê nướng bánh…
“Chị ơi…!”
“Gì vậy e?”
“Em muốn hỏi…”
Nhìn vẻ mặt rụt rè của Sơn, chị phì cười. Không ngờ con trai Sài thành nhát gan thế cơ đấy!
“Em muốn nhờ chị xem giúp em và cô bé dễ thương kia à?”
Sơn gật đầu, mặt anh run run như đứa trẻ thơ đang làm gì lầm lỗi. Nhìn thấy cảnh đó chị cũng hơi bị thương tâm…
“Thật ra thì hai đứa rất đẹp đôi. Nhưng có một cái gì đó không thuận tình cho lắm. Em đưa tay trái cho chị xem tí nào…”
Nói rồi Sơn khẽ đưa bàn tay lên cho chị, nhìn vào đấy chị chỉ lắc đầu…
“Hơi buồn! Chuyện tình này nhiều éo le lắm đấy! Nếu bây giờ em cương quyết, em sẽ còn cơ hội. Nếu em cứ thản nhiên, sau này em hối tiếc…”
“Chị nói rõ thêm được không chị…?”
“Chị chỉ có thể nói được nhiêu đó! Quyết định thế nào tùy em. Nhưng nếu không tiến thì lui ngay đi nhé! Như vậy sẽ tốt hơn… Số con bé ấy khổ, còn khổ nhiều lắm. Tội thật…”
“Hai chị em đang nói gì vui thế? Cho em nói với nè!”
Giọng cô làm Sơn giật cả mình, anh vội vàng rụt tay lại. Cô nhìn vào cái vẻ hoảng hốt của Sơn không khỏi bật cười…
“Em có ăn thịt anh đâu mà anh sợ thế!”
“Có gì đâu! Tại em làm anh giật mình mà. Muốn ăn dâu quá!”
Nói rồi Sơn với tay lấy túi dâu mời chị nhưng chị chỉ mĩm cười từ chối. Có lẽ ở vùng đất Lâm Đồng này thì dâu tây cũng khiến người dân phát ngán. Vừa cắn một cái, vị ngọt tràn qua lưỡi thật tuyệt. Sao dâu đem về tới Sài Gòn ăn vào chỉ cảm nhận được mỗi vị chua. Đúng là thiên nhiên ân sủng cho nơi này nhiều quá. Ăn xong Sơn tính tiền rồi gật đầu chào chị, chị chỉ cười trừ vỗ lấy vai Sơn…
“Cố lên em nhé!”
Nắm bàn tay đang lạnh cóng của cô mà anh vẫn cảm nhận được cái vị ấm khó tả, ấm đến độ chỉ muốn nắm mãi không buông. Những lời nói của chị bán bánh vẫn khiến anh day dứt mãi. Thật ra anh nên làm thế nào đây? Nếu quyết định đến bên cạnh cô thì chưa chắc mang lại cho cô hạnh phúc, còn buông tay cô ra thì anh lại không đành lòng. Không biết như thế có phải là quá tham lam không nhưng anh biết chắc chắn một điều rằng anh sẽ không bao giờ hạnh phúc khi không có cô bên cạnh. Có lẽ anh không đủ cao thượng để hạnh phúc khi nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc, vì thật ra từ bấy lâu nay anh luôn cho điều đó là giả dối, bởi anh khẳng định rằng đó là những lời ngụy biện của những kẻ thua cuộc. Làm sao một con người có thể vui vẻ khi nhìn thấy người mình yêu thương vui vẻ bên kẻ thứ ba không phải là mình. Anh nên làm thế nào bây giờ? Tiếp tục hay buông tay?
Chap 17: ANH CHỌN CÔ ĐƠN CHO RIÊNG MÌNH
Sáng lạnh, một cái lạnh đến thấu xương khiến cô chỉ muốn vùi đầu trong chăn và cảm nhận cái dư vị tuyệt vời của thành phố sương mù. Nhiều lúc cố gắng đấu tranh tư tưởng chỉ mong sao có thể dành trọn thời gian cho việc khám phá từng khía cạnh của vùng đất lãng mạn này, nhưng hỡi ơi làm sao cô có thể bước xuống giường khi vừa hở chăn là lạnh đến không thể nào chịu nổi. Nhìn sang nhỏ Trâm cô càng không khỏi bật cười, nhỏ ngủ nằm co ro như con mèo im lìm trên gác bếp khi trời lạnh. Nhưng nhìn vẻ mặt bấy giờ thấy nhỏ dễ thương ghê, chắc đang mơ về một giấc mơ đẹp đây mà.
“Dậy chưa cô bé mùa đông? Muốn đi ngắm mặt trời mọc cùng anh không?”
Những dòng tin nhắn ấy không hiểu có cái động lực gì ghê gớm đến nỗi khiến một cô bé sợ lạnh như cô phải mĩm cười bước xuống giường. Ừ thì có sao đâu, muốn đi xem cảnh đẹp thì đành chịu chứ biết sao giờ. Cũng may là có người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




