watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:48 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5161 Lượt

Nào ngờ nhìn thấy cảnh đứa bạn thân đang nằm bê bết trên nền xi măng đỏ thẫm. Một nỗi sợ len lỏi trong đầu. Cô chỉ biết khóc thét và kêu lên cho người xung quanh đến giúp. Nghĩ lại nó đúng là một cơn ác mộng…

“Tao thấy xe mày đậu trong công viên, chạy vô tính rủ mày đi nhà sách ai ngờ… Mà quên nữa, sao mày bị vậy? Có cần báo cảnh sát không?”

“Không cần. Chuyện dài lắm, để khi nào xuất viện tao kể mày nghe…”

“Em thấy thế nào rồi?”

Giọng nói của vị bác sĩ trẻ cắt ngang cuộc trò chuyện của cô và nhỏ Trâm. Cô cố gắng nhìn bác sĩ và trả lời thật thản nhiên:

“Dạ còn đau. Nhưng không sao đâu ạ! Mà bác sĩ ơi! Cái vết thương này… có để lại sẹo không hả bác sĩ?”

Vị bác sĩ trẻ thẫn thờ, trầm ngâm một lúc rồi trả lời:

“Chắc có! Vết thương sâu, nhưng nếu chịu bôi thuốc và dưỡng kĩ thì chắc chỉ còn lại sẹo mờ thôi!”

Cô gật đầu. Dù cố gắng tỏ ra mạnh mẽ nhưng sao cô có thể chịu đựng được. Một đứa con gái chỉ được một khuôn mặt để tự hào, vậy mà giờ đây lại như thế này. Xã hội này là xã hội thực dụng, liệu sau này có ai dám thuê một cô gái có khuôn mặt với hai vết sẹo như cô không? Một nỗi đau đớn khó lòng tả nỗi, giờ cô phải làm thế nào đây? Khóc ư? Khóc chỉ làm cho con người ta thêm hèn yếu. Cô tự hứa với lòng sẽ không khóc nữa, sẽ mạnh mẽ để còn đứng lên. Phải cố gắng để cho người ta thấy cô là một con bé không dễ dàng ức hiếp… Và điều quan trọng hơn hết là cô không muốn mọi người xung quanh lo lắng cho cô nữa.

***

Xuất viện trong trạng thái vô cùng chua xót, cô lặng lẽ bước bên cạnh nhỏ Trâm mà đôi mắt cứ dò xét sự chú ý của những người xung quanh. Cũng đúng! Đó giờ cô luôn tự tin vào phong cách cũng như khuôn mặt của mình. Hơn ai hết, cô biết mình không phải là đứa con gái xấu xí, nhưng hôm nay, lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận được nỗi đau đớn vì… xấu. Phải làm sao để đối diện với cuộc sống của những ngày tiếp theo? Và làm sao để nói chuyện với chị Tuyền? Mọi thứ suy nghĩ hỗn tạp ấy cứ chạy qua chạy lại không lúc nào chừa cho cô một khoảng không yên tĩnh đầu óc. Nói không hận Mỹ Dung thì chắc chỉ là những lời nói dối đáng khinh miệt bởi vì cô đâu có đủ cao thượng để làm được điều đó. Nhưng nói thật là cô thấy hận Sơn nhiều hơn, cái con người đã sẵn sàng vứt bỏ tình yêu của cô không lí do và quan trọng hơn hết là dám làm đau khổ cho một người con gái khác nữa. Để rồi người con gái đó lại trút hết mọi thù hận lên khuôn mặt cô bây giờ. Đúng là đau thật! Một vết đau trong trái tim vốn dĩ đã lành nay lại tiếp tục khoét sâu hơn, sâu đến nỗi vĩnh viễn không thể nào lành lại được…

Chap 20: NỖI ĐAU MUÔN ĐỜI ANH NHẬN LẤY

“Trời ơi! Sao nó dám làm thế với mày hả nhỏ? Mày phải báo công an, không thể bỏ qua như vậy được Tâm à!”

Tiếng khóc thét của Trâm vang vọng bên tai cô giờ đây chỉ như cơn gió thoảng. Nỗi đau nằm trên gương mặt kia giờ đây có là gì với những tổn thương mà cô từng chịu đựng. Nhiều lúc nghĩ tạo hóa cũng thật bất công với cô khi hết lần này đến lần khác cướp đi những gì quý giá mà cô có. Tự nhiên giờ đây hình ảnh của một cô bé mười tuổi đau khổ và tuyệt vọng khi nhìn thấy thi thể của cha mẹ mà mình yêu thương ngay trước mặt. Cái bánh kem bê bết máu lem luốt thật kinh khủng. Những vệt máu ngày ấy và những vệt máu hằn sâu trên khuôn mặt xinh xắn từ từ chảy xuống nhuốm đỏ những cánh hoa sứ trắng. Tất cả chỉ như mới hôm qua, hằn lên rõ rệt. Nhìn nhỏ Trâm giờ đây làm tái hiện trong cô một cô bé Băng Tâm hôm nào – hoảng hốt và đau đớn. Có lẽ cảnh Mỹ Dung dùng dao từ từ đặt xuống gò má, những nhát rạch mạnh mẽ và đầy thù hận ấy từ từ in xuống. Một nỗi đau không gì tả hết. Cô nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm nóng lên đôi vai gầy guộc của nhỏ bạn thân. Hóa ra giờ đây người chịu đau đớn lại là người an ủi.

“Tao không sao đâu! Dung cũng vì quá yêu mà ra như thế! Người có lỗi trong

chuyện này là Sơn. Tại Sơn không vạch rõ tình cảm của mình nên mới làm cho hai người con gái đau khổ…”

“Nhưng nó làm vậy là quá đáng. Rồi mày sẽ ra sao với khuôn mặt này đây hả Tâm?”

Tự nhiên câu hỏi của nhỏ Trâm đánh vào đúng ngay những gì mà cô lo lắng, nhưng dù sao mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi, giờ có làm gì cũng đâu thay đổi được gì đâu. Chỉ có thể để thời gian trả lời cho câu hỏi không lời đáp ấy.

“Kệ đi nhỏ ơi! Chuyện gì tới nó sẽ tới, chứ giờ tao còn biết làm gì. Đấu đá qua lại hoài tao mệt lắm…”
Nhỏ Trâm ôm cô vào lòng như muốn an ủi, nhưng thử hỏi chuyện như vậy ai lại không buồn và càng buồn hơn khi người con gái ấy vốn dĩ đã rất đẹp và rất có tương lai. Chẳng biết có phải tại ông trời không có mắt hay tại lòng dạ con người quá ác độc để cho mọi việc xảy ra theo chiều hướng thế này. Hi vọng rồi đây cuộc đời đau khổ của bạn cô sẽ tốt đẹp hơn bây giờ.

****
“Đồ khốn nạn!”

Câu nói đi kèm với nắm đấm của Hoàng làm Sơn choáng váng. Thằng bạn thân vừa gọi điện thoai giật một giật hai đòi anh viết phép xin ra ngoài gặp nó ngay tức khắc lại cho anh ăn một đấm thật đau. Có cái vị mằn mặn trên môi khiến anh hơi choáng vì máu. Cho tới giờ phút này anh cũng chẳng hiểu mô tê gì hết.

“Mày làm cái gì vậy hả Hoàng? Mày bị khùng à? Gọi tao ra đây để đánh tao thì cũng làm ơn cho tao biết cái nguyên do tao bị đánh chứ!”

Nhìn vẻ mặt bức xúc của Sơn thì cơn nóng giận trong lòng Hoàng lại tăng lên gấp bội. Thằng bạn thân mà anh vô cùng coi trọng đang ngay trước mặt, vậy mà giờ đây với anh nó chẳng là gì hết.

“Thằng khốn, mày muốn biết sao mày bị đánh chứ gì. Tao sẽ nói cho mày nghe, nghe xong rồi thì mày chết quách đi cho xong. Tao ghét phải nhìn thấy cái bản mặt mày lắm rồi…”

“Vậy mày nói nhanh đi!”

“Mày biết mày đã làm gì không? Tại mày mà Băng Tâm bị con Dung rạch mặt và đang sống dỡ chết dỡ kia kìa. Mày vừa lòng chưa?”

“Mày nói cái gì? Nói lại đi…”
Sơn gào lên và nắm lấy vạt áo Hoàng bằng một vẻ sốt ruột vô ngần. Dù nghe rõ mồn một từng câu từng chữ nhưng anh cũng muốn tự lừa dối bản thân rằng mình đã nghe nhầm, rằng chuyện đó chỉ là một phút nông nổi, bực bội của Hoàng. Nhưng hỡi ơi! Làm sao anh có thể tin được đó là sự thật…

“Mày lo mà xin lỗi Tâm đi. Con Dung nó đang điên lên rồi kéo bạn bè đi đánh ghen kìa…”

“Tao không biết! Tao không biết tại sao Dung làm vậy… Nhưng giờ Băng Tâm sao rồi? Chắc Tâm đau buồn lắm phải không? Khốn thật! Tao lại làm tổn thương Tâm nữa rồi…”

“Mày mà cũng biết nói những lời đó à? Người ta yêu mày có làm gì nên tội mà mày cứ hết lòng hành hạ người ta vậy hả?”

“Tao…”

“Ngày xưa tao chấp nhận buông tay không phải vì tao hết yêu Tâm, chẳng qua là vì tao tin tưởng vào lựa chọn của Tâm, tin vào thằng bạn như mày. Nhưng kết quả thì sao? Mày chỉ toàn mang lại niềm đau cho người con gái ấy. Mày làm tao thất vọng quá Sơn ơi!”

Từng câu từng chữ trong lời nói của Hoàng như một nhát dao đâm vào tim Sơn. Đâu cần Hoàng nói anh cũn

cũng biết mình không thể nào đem lại hạnh phúc cho người con gái anh yêu nhưng anh đâu thể nào ngờ được rằng mọi chuyện lại xảy ra theo chiều hướng thế này… Anh đã nói rõ ràng với Mỹ Dung nhưng tại sao Dung vẫn không chịu nghe lời anh nói, lại còn làm tổn thương cô gái anh yêu, để giờ đây anh không thể nào xem Dung làm em gái được nữa.

“Tao xin lỗi! Tao hoàn toàn không biết rằng Dung sẽ làm chuyện đó! Giờ Tâm đang ở đâu? Tao muốn đến thăm…”

“Về nhà rồi! Mới xuất viện hồi sáng. Nhưng tao nghĩ mày đừng bao giờ đến, tốt nhất là đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời Tâm nữa. Tâm đã khổ vì mày nhiều lắm rồi…”

“Nhưng tao rất lo, tao chỉ muốn đến thăm cô ấy một lần thôi…”

Chưa kịp dứt lời thì một cú đấm như trời giáng lại rơi thẳng vào mặt Sơn khiến anh ngã nhào ra đất. Mọi ánh mắt trong quán cà phê đang hướng về phía hai chàng trai trẻ. Sơn lồm cồm ngồi dây thì bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của Hoàng.

“Tao nhắc lại lần cuối! Mày nghe cho rõ, hãy biến ngay ra khỏi cuộc đời Băng Tâm vì Tâm không thể chịu thêm bất kì tổn thương nào nữa. Nấm đấm này cũng là nấm đấm kết thúc cho tình bạn bè bấy lâu nay của tao với mày. Sau này gặp lại sẽ mãi mãi trở thành kẻ thù, mày hiểu chưa?”

Nói rồi Hoàng bỏ đi một mạch. Sơn lại ngồi thơ thẩn nơi góc quán. Chưa bao giờ anh thấy mình đơn độc đến vậy. Tình yêu với anh là biết bao niềm tin yêu và hi vọng để rồi lại dễ dàng vỡ vụn trước nghịch cảnh tàn nhẫn. Yêu người ta anh có tội tình gì? Anh có bao giờ muốn mình làm tổn thương trái tim người con gái ấy. Nhưng không hiểu sao dù vô ý, anh lại luôn khiến cô bị giày vò, tổn thương thậm chí là mất đi cái khuôn mặt đáng yêu mà cô đã từng rất tự hào. Rồi không hiểu sao anh lại lấy chiếc điện thoại ra nhìn hình dáng cô gái mà anh yêu thương hết lòng. Thật ngây thơ và duyên dáng trong vẻ đẹp đơn sơ hòa quyện vào thiên nhiên tuyệt mĩ. Một nét đẹp mà có lẽ anh sẽ không bao giờ nhìn thấy thêm lần nữa. Rồi anh lại tự thầm trách bản thân mình vì đã không chịu tránh xa cô ra như lời tiên tri nơi phố núi. Mọi chuyện cứ như là một cơn ác mộng mà anh không bao giờ muốn thấy.

Trưa nay trời lại đổ cơn mưa, mưa to như nhuốm màu phẫn uất bởi một nỗi niềm không biết nói cùng ai.

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT