watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9238 Lượt

Tử Mặc , trái tim anh đập liên hồi .Mặc dù vậy gương mặt anh vẫn lạnh lùng vô cảm .
“ Có điều không thể giao Ba Dữ cho anh .”
Lama quỳ gối xem xét tình hình của Ba Dữ : “Lục Tử Mặc là người thế nào tôi biết rất rõ .Dù sao tôi cũng phải giữ lại một tấm bùa hộ thân đúng không ?Anh yên tâm , tôi sẽ giúp Ba Dữ xử lý vết thương .Chỉ cần anh Lục mở miệng , tôi nghĩ chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ .”
Lục Tử Mặc không nói gì , ôm Sơ Vũ đi về phía ngôi nhà gỗ tận cùng của sơn trại .Không ai ngăn cản họ , Lama hét vọng theo : “ Tôi sẽ sắp xếp thời gian lên đường .”
Trong hoàn cảnh Ba Dữ bị giữ lại làm con tin , họ cũng hết cách .Mặt trời vừa lên cao mây mù tan biến sạch .Đâu đâu trong bãi đào vàng cũng có xác người .Thuộc hạ của Lama cầm súng đi sục sạo khắp nơi , tìm thấy những kẻ bị thương nặng liền bắn chết .Sau đó chúng dồn xác chết về khu vực trung tâm mỏ vàng .Xác chết chất thành núi , chúng đổ xăng rồi đốt châm lửa đốt xác .
Đến khi trời tối khói vẫn bốc mù mịt ,không nhìn thấy núi thi thể đâu nữa .Lục Tử Mặc ôm chặt Sơ Vũ trong lòng .Bên ngoài khu đào vàng , đám phụ nữ bị dồn về một chỗ , cách nơi đốt xác không xa .Từng người từng người bị lột sạch quần áo .Thuộc hạ của Lama chĩa súng vào họ , luân phiên cưỡng bức họ .
Lục Tử Mặc lấy hai tay che mắt Sơ Vũ ,còn anh vẫn nhìn về hướng đó .Những người phụ nữ dường như đã quen bị đối xử như đồ vật, chỉ là thay đổi phương thức và đối tượng làm nhục mà thôi .Họ có vẻ mặt hờ hững, mắt nhìn lên trời cao ,để mặc từng người đàn ông chiếm đoạt cơ thể họ.
Lục Tử Mặc đóng cửa sổ .Anh quay lại đẩy Sơ Vũ nằm lên chiếc bàn gỗ sau lưng .Sơ Vũ cảm nhận được sự phẫn nộ cũng như tâm trạng phức tạp hỗn loạn của anh .Lục Tử Mặc kéo áo Sơ Vũ , chăm chú nhìn những vết bầm người đàn ông kia lưu lại trên bộ ngực mềm mại của cô .Ánh mắt và động tác của Lục Tử Mặc dịu dàng hẳn , anh ngược nhìn Sơ Vũ .Cô cũng nhìn thẳng vào mắt anh ,đôi mắt mở to của cô không có sự hoảng loạn hay uất ức mà chỉ có thương xót .
Lục Tử Mặc cúi đầu liếm nhẹ lên những vết bầm trên ngực cô .Sơ Vũ lúc đầu còn kiếm chế nhưng cô nhanh chóng xiết chặt cánh tay anh , cơ thể bất giác cong lên đón tiếp anh .Lục Tử Mặc thậm chí không cho Sơ Vũ cơ hội chuẩn bị , anh tách hai đùi cô ra đột ngột đẩy mạnh vào .Sự tấn công bất ngờ của Lục Tử Mặc khiến Sơ Vũ đau đến mức mặt trắng bệch .Nhưng chỉ như thế này cô mới có cảm giác gần anh hơn .
Xung quanh Lục Tử Mặc dường như lúc nào cũng có màn sương mù dày đặc .Dù cô có đứng gần bao nhiêu , cũng không thể nhìn rõ nội tâm của anh .Anh hoàn toàn đóng kín tâm hồn ,kể cả lúc gần gũi cô nhất .Nhưng hôm nay trên người anh đã xuất hiện vết rạn nứt .Ít nhất Lục Tử Mặc thể hiện chân thực con người anh ở giây phút này .Sự phẫn nộ của anh là chân thực ,cảm giác đau đớn của anh là chân thực .
Lục Tử Mặc cần thể xác của cô hơn bao giờ hết .Có lẽ chỉ có cô mới khiến anh bình tĩnh trở lại .Lục Tử Mặc ra sức tiến sâu vào cơ thể Sơ Vũ .Anh dường như muốn truyền nỗi bất an và lo lắng của anh cho cô thông qua ân ái .Hóa ra anh không phải là người đàn ông lạnh lùng băng giá .Anh cũng có thứ để bận tâm ,thứ mà anh biết rõ là không thể nhưng vẫn quyết định hi sinh để bảo vệ .Đó chính là Sơ Vũ
Sơ Vũ giơ hai tay ôm chặt cổ Lục Tử Mặc .Cô có cảm giác vật cứng của anh lấp đầy cơ thể cô .Sơ Vũ nhấc hai chân kẹp chắt thắt lưng anh .Động tác đó như khích lệ Lục Tử Mặc , khiến anh càng điên cuồng .
“Sơ Vũ …”
Lục Tử Mặc cúi đầu .Anh đột ngột đẩy nhanh tiết tấu khiến Sơ Vũ cắn mạnh bờ vai anh để ngăn tiếng kêu rên rỉ .Cảm giác nhói đau càng kích thích Lục Tử Mặc .Vật cứng của anh trong cơ thể cô đột nhiên nở to .Sơ Vũ cảm thấy có một thứ gì đó ở bụng dưới xuyên thẳng lên đỉnh đầu , khiến thần trí cô mê mẩn .Tất cả ngũ quan dồn về một điểm nhạy cảm nhất , điểm cô và anh hòa làm một .
Lục Tử Mặc không thể kháng cự sự co rút đột ngột của Sơ Vũ .Anh không kịp rút lui , phóng thẳng vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô .
Một trận kịch tình qua đi , hai người im lặng nằm ôm nhau .Lục Tử Mặc ngẩng đầu nhìn về phía tủ gỗ lớn .Đằng sau cánh cửa tủ là hang động họ từng sống mấy ngày .Nơi đó ngoài sách vở và đồ dùng thiết yếu còn có cả vũ khí
“ Sơ Vũ “
Lục Tử Mặc ôm sơ Vũ ngồi dậy , nhìn sâu vào mắt cô : “ Hãy giúp tôi !”
Sau trận kịch tình vừa nãy, trên trán Sơ Vũ lấm tấm mồ hôi. Ánh hoàng hôn phản chiếu khiến gương mặt cô càng lung linh hơn.
Lục Tử Mặc mở miệng đề nghị cô giúp anh, bất kể là chuyện nguy hiểm hay khó khăn, nhưng cô dường như hiểu anh hơn trước một chút. Sơ Vũ hơi gật đầu. Nhận được sự đồng ý của Sơ Vũ, nét mặt căng thẳng của Lục Tử Mặc giãn ra. Anh trở lại dáng vẻ lạnh lùng không nhìn thấy đáy, giống như mất bình tĩnh chỉ là ảo giác trong giây lát.
Dưới ánh mắt chăm chú của Sơ Vũ, Lục Tử Mặc tháo lớp vải băng trên ngực, để lộ thân hình tráng kiện với vết thương dài vẫn chưa lành hẳn. Anh bước ra bên ngoài hành lang, trời bắt đầu mưa lớn. Đống xác người ở trung tâm mỏ vàng cháy gần hết, chỉ còn lại vài mẩu cháy dở, gặp cơn mưa lớn biến thành khói xanh, bốc một mùi kỳ lạ.
Lục Tử Mặc xuống cầu thang và từ từ đi đến nơi đốt xác. Sự xuất hiện của anh khiến bầu không khí trở nên căng thẳng, đám đàn ông dừng việc cưỡng bức phụ nữ, tay cầm chặt vũ khí hướng về Lục Tử Mặc đầy cảnh giác.
Trước ánh mắt của đám đàn ông, Lục Tử Mặc chậm rãi bước tới đống tro tàn, nhặt một thanh củi bị cháy đến mức không nhìn ra là cánh tay hay cẳng chân. Lục Tử Mặc xuyên qua màn mưa tiến đến chỗ bọn chúng.
Một người đàn ông bước lên phía trước, chĩa súng vào Lục Tử Mặc, ánh mắt đỏ ngầu đầy dục vọng của hắn hằn lên tia chết chóc: “Lục, nếu anh tiến thêm một bước nữa sẽ là hành động không sáng suốt đâu”.
Thanh củi trong tay Lục Tử Mặc đột ngột vung về phía trước, nhanh đến mức không ai nhìn rõ. Từ phía xa, Sơ Vũ chỉ thấy bóng dáng Lục Tử Mặc như lưỡi dao sắc cắt làn mưa trắng xóa, tay cầm củi của anh đánh mạnh vào tay cầm súng của người đàn ông kia, cùng lúc cánh tay còn lại của anh vươn tới siết chặt cổ người đàn ông.
“Bây giờ mày thử nói xem, ai mới là người không sáng suốt?”
Lục Tử Mặc cất giọng nói sắc lạnh đầy uy lực, âm hưởng chết chóc bao trùm không gian, khiến đám đàn ông bất giác lùi lại một bước. Tên trong tay Lục Tử Mặc mặt cắt không còn hột máu, như sinh vật không thuộc thế giới này.
Một tiếng vỗ tay bốp bốp nổi lên, Lama không biết đứng trên hành lang từ lúc nào. Hắn thong dong châm một điếu thuốc rồi liếc nhìn xuống bên dưới: “Đây là một bài học cho chúng mày. Chúng mày đừng tưởng trong tay chúng mày có vũ khí thì chúng mày sẽ là kẻ mạnh. Lục, anh quả nhiên danh bất hư truyền. Tôi cảm thấy rất may mắn…”, Lama nhìn về phía Sơ Vũ cười thâm hiểm: “đã có thể khống chế anh”.
“Đây là địa bàn của tôi”.
Lục Tử Mặc lên tiếng, nước mưa khiến anh ướt từ đầu đến chân, giọng nói lạnh lẽo: “Lama, những người đàn bà này là tài sản của tôi”.
Nụ cười trên môi Lama biến mất. Hắn nhìn gương mặt vô cảm của Lục Tử Mặc hồi lâu rồi mỉm cười gật đầu: “Tất nhiên! Lục, chúng ta chỉ là đối tác làm ăn. Anh nói đúng, đây là địa bàn và tài sản của anh”.
“Berto! Bảo lũ chúng nó chú ý kéo chặt quần vào”.
Lama mở miệng, Lục Tử Mặc cúi xuống nhìn người đàn ông trong tay mình, người hắn mềm nhũn. Lục Tử Mặc buông tay, Berto hít một hơi sâu, ho dữ dội rồi ngã quỳ xuống đất.
“Tôi rất có thành ý”, Lama liếc nhìn đám phụ nữ đang đi dần về phía xa xa rồi quay lại Lục Tử Mặc: “Hy vọng anh cũng bỏ ra thành ý tương ứng”.
Lục Tử Mặc lùi lại một bước. Vừa rồi do vận động mạnh nên vết khâu trên ngực anh bị bục ra. Máu đỏ tươi trào thành từng đường hoa văn trên người Lục Tử Mặc. Nước mưa trộn với máu chảy xuống, tạo một cảnh tượng kích thích thị giác. Lục Tử Mặc lặng lẽ quay người, hướng về phía Sơ Vũ.
Sơ Vũ mặt trắng bệch nhìn Lục Tử Mặc đi tới. Anh không hề ngó cô, đến bên cạnh vòng tay ôm chặt cô vào lòng rồi đẩy cửa vào trong phòng. Da của anh rất lạnh, nhưng thân thể lại có một khí nóng kỳ lạ. Do tiếp xúc ở cự ly gần, áo Sơ Vũ cũng dính đầy máu của anh.
Sơ Vũ run rẩy tìm kiếm hộp đựng thuốc trong căn nhà gỗ, nhưng căn nhà nhỏ không có một đồ cứu thương nào. Trong hang động có thuốc men đầy đủ nhưng ở hoàn cảnh này, Sơ Vũ không dám để lộ nơi trú ẩn bí mật của họ.
Có người gõ cửa rồi đẩy mạnh cửa ra vào. Lama đứng cửa, ngoái đầu về phía sau gật nhẹ. Một tay bác sỹ cầm hộp đựng thuốc đi đến, đặt lên bàn gỗ trước mặt Lục Tử Mặc. Bác sỹ mở hộp thuốc định lau rửa vết thương của Lục Tử Mặc, bị anh chặn tay lại, Sơ Vũ lập tức lên tiếng: “Để tôi”.
Bác sỹ do dự nhìn Lama, hắn ta nhún vai: “Hãy giao cho người đàn bà của anh ta đi”.
“Cứ từ từ chữa trị nhé”.
Lama giơ tay chỉnh lại cái mũ trên đầu rồi cùng bác sỹ đi ra khỏi phòng. Sơ Vũ cố lấy lại bình tĩnh, mở hộp thuốc lấy bông băng định xử lý vết thương cho Lục Tử Mặc nhưng anh giữ tay cô lại. Lục Tử Mặc đi khóa trái cửa ra vào, rồi liếc nhìn qua khe cửa. Bên ngoài, Lama đã đi xuống cầu thang về phía trung tâm khu đào vàng,

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT