watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9235 Lượt

hắn vừa đi vừa nói điều gì đó với bác sỹ.
“Có người lại gần thì báo cho tôi biết”.
Lục Tử Mặc nói gấp gáp, anh lập tức quay người đẩy cánh cửa tủ gỗ rồi biến mất ở lối vào hang đá. Sơ Vũ hồi hộp nép mình vào cánh cửa. Bên ngoài, thuộc hạ của Lama dùng súng uy hiếp những nhân công còn lại của bãi đào vàng dọn dẹp đống tro cốt lên xe để chở đi. Người ở ngoài đi đi lại lại. Berto đã hồi phục sắc khí bình thường, hắn tiến lại gần Lama nói điều gì đó, Lama ngoảnh đầu nhìn về phía ngôi nhà của Sơ Vũ.
Berto nói xong, Lama gật đầu rồi đột nhiên đi về hướng Sơ Vũ. Sơ Vũ giật mình, vội lao vào thông đạo, đâm đúng người Lục Tử Mặc đang đi ra. Nhìn sắc mặt Sơ Vũ, Lục Tử Mặc biết ngay xảy ra chuyện gì. Anh lập tức ném gói giấy dầu trên tay vào tủ gỗ, rồi dùng sức kéo mạnh cánh cửa tủ về chỗ cũ. Đúng lúc này có tiếng gõ cửa. Lục Tử Mặc ngồi xuống ghế, gật đầu với Sơ Vũ. Sơ Vũ hít một hơi sâu, cố giữ tim khỏi đập thình thịch, đi ra mở cửa.
Sơ Vũ lạnh nhạt nhìn Lama đứng ở cửa: “Có chuyện gì?”
Lama đảo mắt một vòng quanh phòng, rồi nhìn Lục Tử Mặc đang ngồi thoải mái trên ghế. Lama nhếch mép cười: “Tôi đến để báo với Lục, sáng sớm mai chúng ta sẽ lên đường. Ngoài ra…” Lama cười cười với Sơ Vũ: “Bác sỹ bảo tôi dặn cô, trong hộp thuốc có 12 con dao mổ, đừng nhầm lẫn”.
“Cám ơn anh đã nhắc nhở”.
Sơ Vũ đóng cửa ngay trước mặt Lama. Hắn không có phản ứng gì, lập tức đi xuống dưới.
Sơ Vũ đợi Lama đi xa mới quay về chỗ Lục Tử Mặc. Do mất máu quá nhiều, gương mặt anh trở nên trắng bệch. Vết thương bị bục chỉ sưng vù trông rất đáng sợ. Sơ Vũ không thể khống chế bản thân, cô run lẩy bẩy khi gắp bông sát trùng vết thương, nước mắt cô trào ra, từng giọt từng giọt lăn trên má.
Lục Tử Mặc giơ tay lau nước mắt cho Sơ Vũ, ngón tay thô ráp nhưng ấm nóng của anh chà nhẹ trên má cô. Sơ Vũ hít một hơi sâu, mỉm cười gượng gạo: “Em đã nói rồi, cứ tiếp tục như vậy vết thương của anh sẽ không bao giờ khỏi”.
Sơ Vũ bị kéo lại gần, mùi hương đặc biệt của Lục Tử Mặc vây quanh cô. Anh thở dài bên tai cô một tiếng rồi hôn lên má cô: “Làm nhanh lên em”.
Trong gói giấy dầu Lục Tử Mặc lấy ra từ hang động có một gộp gỗ và một cuộn tơ màu bạc. Lục Tử Mặc cầm cuộn tơ đưa cho Sơ Vũ: “Khâu vào người tôi”.
Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc, anh ngó cô với vẻ mặt vô cảm. Sơ Vũ cúi đầu, tiêm thuốc tê cho anh. Lục Tử Mặc nằm im lặng nhìn lên trần nhà: “Trong cái hộp gỗ chứa 12 mũi kim đều được bọc sáp và đậy kính bằng nắp cao su. Mũi kim có chất kịch động, chỉ cần tiêm vào động mạch 10 giây là sẽ phát tán”.
Sơ Vũ im lặng, nhìn sợi tơ trên tay mình. Cô mở vết thương của anh, đặt sợi tơ vào theo chiều vết thương, rồi bắt đầu khâu vết thương. Lục Tử Mặc mỉm cười: “Hạt mưa nhỏ, em không cần khâu kỹ quá. Em sẽ cơ hội khâu lại cho tôi một lần nữa”.
Sơ Vũ không lên tiếng, cũng không muốn nghĩ ngợi nhiều, cô nhanh chóng tiến hành công việc. Như lời Lục Tử Mặc nói, cô khâu không đẹp lắm. Cô không muốn nghĩ đến chuyện anh trong hoàn cảnh nào, làm thế nào để lấy thứ vũ khí này từ cơ thể. Đường chỉ dần hiện ra, giống như không phải trên một cơ thể người sống, không phải là Lục Tử Mặc, mà chỉ là một tiêu bản không liên quan gì đến cô.
Sơ Vũ cởi quần, nhanh chóng khâu 12 cái kim vào cạp quần, tim cô đập thình thịch. Lục Tử Mặc lặng lẽ nhìn cô, đợi đến khi cô buông kim chỉ xuống, anh kéo cô vào lòng: “Sơ Vũ, bắt đầu từ bây giờ trở đi, em hãy nhớ phải luôn ở bên cạnh tôi”.
Cả đêm, Sơ Vũ ngủ không yên giấc, cô cảm thấy bên cạnh cô, Lục Tử Mặc cũng cả đêm không ngủ. Nửa đêm, Lục Tử Mặc dậy đến bên cửa sổ hút thuốc. Hình dáng như tượng điêu khắc của anh hòa vào bóng đêm thành một thể.
Trời tờ mờ sáng, người của Lama đến bắt họ lên đường. Bên ngoài, xe Jeep đã chuẩn bị sẵn sàng. Lục Tử Mặc kéo tay Sơ Vũ ngồi bên cạnh. Sáng sớm sương mù dày đặc, Sơ Vũ đảo mắt một vòng, không nhìn thấy Ba Dữ trong đoàn người cùng đi.
Lục Tử Mặc dường như không quan tâm đến mọi thứ xung quanh. Anh vừa lên xe liền nhắm mắt yên lặng, tay anh vẫn nắm chặt lấy tay Sơ Vũ. Đường núi gập ghềnh, Sơ Vũ không ngờ lúc đến đây cô bị bịt mắt trói tay, cô còn tưởng Lục Tử Mặc sẽ hy sinh cô vì lợi ích của anh. Ai biết đâu đến lúc ra đi, cô và anh lại có quan hệ như thế này. Sơ Vũ quay đầu nhìn về phía bãi đào vàng, ánh bình minh bắt đầu lóe lên chiếu xuống dòng sông lấp lánh.
Đoàn người đi theo đường núi tiến về phía trước. Đến lúc chạng vạng, họ tới một làng nhỏ. Đây là thôn làng điển hình ở Miến Điện, nhà gỗ mái cỏ rất tồi tàn và sơ sài. Lama có vẻ quen biết với người ở làng này, hắn không mất nhiều công sức đã kiếm được đồ ăn và chỗ nghỉ qua đêm. Sơ Vũ và Lục Tử Mặc được sắp xếp ngủ ở ngồi nhà nằm giữa. Lama để lại vài người bên ngoài canh gác họ. Có thể thấy, Lama tỏ thái độ rất cảnh giác đối với Lục Tử Mặc.
Sau khi ăn tối xong, Lục Tử Mặc bôi thuốc kháng sinh lên vết thương rồi đi ngủ sớm. Sơ Vũ nằm quay lưng về phía Lục Tử Mặc, cô vẫn không thể ngủ được. Trong đêm tối, Sơ Vũ nghĩ đến người nhà, đến Ba Dữ và ngày mai. Trong hoàn cảnh này, cô không nhìn thấy tương lai của cô và Lục Tử Mặc ở đâu.
Có thể sống cùng anh, nằm bên cạnh anh, cảm nhận được hơi thở, nhiệt độ cơ thể và nhịp tim của anh, Sơ Vũ có cảm giác không chân thực. Người đàn ông này đã trở thành một bộ phận của cô, anh đã hoàn toàn đi vào cuộc đời cô. Dù thế nào, sợi dây kết nối giữa cô và anh cũng không thể tháo gỡ.
Sơ Vũ quay người nhìn Lục Tử Mặc. Tấm lưng của anh to lớn và vững chãi, giống như một con mãnh thú đang tạm thời nghỉ ngơi. Sơ Vũ do dự một lát rồi từ từ đặt tay lên lưng anh. Ngay lập tức, bàn tay cô bị giữ chặt, anh xoay người nằm đè lên cô.
Đôi môi khô ráp của Lục Tử Mặc miết trên làn da Sơ Vũ. Nụ hôn của anh từ mặt cô kéo xuống dưới, anh vùi đầu vào cổ Sơ Vũ, cất giọng khàn khàn: “Sơ Vũ, hãy kêu to lên”.
Sơ Vũ cảm thấy hết sức mơ hồ, không hiểu tại sao anh lại có yêu cầu như vậy. Cả thân hình nặng của Lục Tử Mặc đè Sơ Vũ, bàn tay anh luồn vào trong áo Sơ Vũ, dừng lại trên ngực cô. Một dòng điện dần lan tỏa trong cơ thể Sơ Vũ, cô nghiêng đầu từ chối sự tiếp xúc của anh. Cô không thể làm chuyện đó với anh trong hoàn cảnh này.
“Em mau kêu lên đi!”.
Lục Tử Mặc cất giọng trầm thấp nhắc lại một lần, anh cắn nhẹ lên cổ cô. Sơ Vũ tiếp tục nghiêng đầu né tránh, nhưng anh không tha cho cô. Lục Tử Mặc dùng tay giữ mặt Sơ Vũ rồi nói nhỏ vào tai cô: “Kêu lên đi, cho mỗi người đàn ông ở ngoài kia nghe thấy đều muốn chiếm đoạt em”.
Sơ Vũ lập tức hiểu ý đồ của Lục Tử Mặc. Anh hơi nhấc người, tách hai đùi cô. Sơ Vũ nắm chặt cánh tay anh, cô cảm thấy cơ bắp anh cứng lại, một dòng máu nóng sục sôi cuồn cuộn trong người anh. Hành động cuồng nhiệt của Lục Tử Mặc hoàn toàn trái ngược với giọng nói lạnh lùng.
Tay anh nhanh chóng cởi quần bò rồi tiến sâu vào thân thể cô. Sơ Vũ không thể kháng cự đụng chạm của anh mặc dù việc anh đột ngột tấn công đối với cô là sự giày vò. Biết ý đồ của Lục Tử Mặc nhưng Sơ Vũ từ trong tiềm thức vẫn không muốn thuận theo ý anh. Lục Tử Mặc cúi thấp xuống dưới, ngậm chặt nhũ hoa của Sơ Vũ.
Sự kích thích ác ý khiến Sơ Vũ không kiềm chế nổi tiếng rên rỉ. Trong đêm tối yên tĩnh, tiếng rên rỉ phóng đãng của người phụ nữ có sức cuốn hút mê người.
Khu nhà nghỉ hầu như không có cách âm, tiếng rên của Sơ Vũ lọt thẳng vào tai những người đàn ông canh gác ở bên ngoài, kích thích sợi thần kinh nguyên thủy của họ.
Lục Tử Mặc cố ý khơi gợi ham muốn tột cùng trong cơ thể Sơ Vũ. Tiếng kêu của cô lan tỏa trong không trung, phảng phất như tiếng khóc. Những người đàn ông bên ngoài nghe thấy tiếng rên của Sơ Vũ, hoàn toàn có thể tưởng tượng ra hình ảnh hoan lạc của cô dưới thân hình chúng, khiến dòng máu hoang dã trong huyết quản càng chảy nhanh hơn.
Lục Tử Mặc không hoàn toàn chiếm hữu Sơ Vũ, anh đẩy cô lên gần đỉnh rồi lại rút đi. Cảm giác trống rỗng khiến Sơ Vũ gần phát điên. Sơ Vũ theo bản năng dính chặt vào người Lục Tử Mặc, đòi hỏi anh thỏa mãn cô.
Anh không thể cho cô, anh chỉ lợi dụng cô.
Lý trí mách bảo Sơ Vũ như vậy nhưng cơ thể nằm ngoài tầm kiểm soát của cô. Cuối cùng, Lục Tử Mặc cũng đưa Sơ Vũ tới thiên đường. Tiếng kêu cuồng lạc của cô xé toang màn đêm, đồng thời xé nát sự kiềm chế bản năng của những người đàn ông.
Đối với chúng, cô là người đàn bà của Lục Tử Mặc.
Nếu chiếm đoạt cô, sẽ có một khoái cảm khác biệt.
Mà Lục Tử Mặc chỉ cần điều đó.
Trời bắt đầu sáng.
Sơ Vũ dần tỉnh lại từ trong cơn buồn ngủ và mỏi mệt, cô vẫn nằm trong lòng Lục Tử Mặc. Sơ Vũ nhớ lại cảnh cô bị anh kích thích dục tình và rên rỉ cầu xin anh vào tối qua, mặt cô bất giác ửng đỏ.
Lục Tử Mặc

hiểu rõ thân thể Sơ Vũ, ngoài sức tưởng tưởng cũng như giới hạn chịu đựng của Sơ Vũ. Cô nhớ lại một cuốn sách nào đó miêu tả về chuyện ái ân, càng trụy lạc sẽ càng rung động lòng người.
Sơ Vũ động đậy người, Lục Tử Mặc lập tức mở mắt. Gương mặt và ánh mắt anh để lộ sát khí đáng sợ. Sơ Vũ dường như không thể chịu nổi ánh mắt đó nên giơ tay che mắt anh. Có phải chỉ ở giây phút như thế

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT