|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Tử Mặc nói thì phải có xe đi theo bảo vệ mới đúng. Nhưng con đường quốc lộ ở bên ngoài, về phía xa xa cũng chẳng thấy bóng dáng một chiếc xe nào cả.
“Cô ở chi nhánh nào? Định đưa hàng đi đâu? Đi đường ngắn à? Có một mình cô thôi sao?”
Người đàn ông trước mặt lại bắt chuyện, Sơ Vũ cắn nhẹ môi: “Không, đồng nghiệp của tôi vừa có việc vào thị trấn, chúng tôi sẽ đưa hàng đi Bangkok”.
“Rất ngưỡng mộ đồng nghiệp của cô, anh ta có cơ hội ngồi xe cùng người đẹp như vậy”, người đàn ông cười cười. Lúc này, ông chủ trạm xăng đứng sau quần thu ngân của siêu thị dường như phát giác có gì đó bất ổn. Ông ta ngẩng đầu hít hít, hét gọi anh chàng nhân viên ở ngoài: “Này, cậu vừa hút thuốc trong nhà vệ sinh phải không?”.
Lời nói của ông chủ lập tức thu hút sự chú ý của Sơ Vũ và người đàn ông, cả hai quay đầu nhìn ông chủ. Anh chàng nhân viên đứng bên ngoài nên không nghe rõ tiếng ông chủ gọi. Ông chủ vội vàng đi về phía nhà vệ sinh, cầm chìa khóa mở cửa.
Một luồng khói nồng nặc từ nhà vệ sinh bay ra. Khói dày đặc đến mức không nhìn rõ bên trong. Sơ Vũ lùi lại một bước hét lớn: “Trời ơi! Trạm xăng cháy rồi”. Nói xong, cô liền chạy ra khỏi siêu thị.
Tiếng hét của Sơ Vũ giống như một quả bom dội xuống, ông chủ và người tài xế còn ở trong siêu thị sững người một giây rồi lập tức lao đến nơi đặt bình cứu hỏa để dập lửa. Sơ Vũ chạy ra bên ngoài, vừa hét “cháy rồi, mau đi dập lửa”, vừa xông đến chiếc xe tải.
Hai người đàn ông ở bên ngoài nhìn thấy khói bốc cuồn cuộn, không do dự chạy ngay vào trong siêu thị. Sơ Vũ nhân cơ hội đó nhảy lên buồng lái, lập tức nổ máy.
Vì một người tài xế vẫn không rời khỏi xe nên anh ta không rút chìa khóa. Sơ Vũ thuận lợi khởi động máy, cô liếc về phía trong siêu thị. Do lo sợ trạm xăng phát nổ nên tất mọi người chạy vào xong cứu hỏa. Không ai chú ý đến Sơ Vũ đang lén lái chiếc xe không phải của cô ra khỏi trạm xăng.
Sơ Vũ nhấn ga, lao nhanh về phía trước. Lục Tử Mặc và Sơ Vũ hẹn gặp nhau tại một ngôi nhà bỏ hoang cách thị trấn Langming 15km sau khi cô đánh tráo xe hàng thành công. Trước đó, Lục Tử Mặc đã đánh dấu ngôi nhà này. Sơ Vũ cầm điện thoại điều chỉnh thành hệ thống định vị GPS rồi lái xe theo hướng chỉ dẫn.
Sự việc thuận lợi ngoài định liệu, tim Sơ Vũ vẫn đập mạnh, cảm giác căng thẳng khiến cô ngạt thở. Nhưng cô đã thành công, đã đoạt được lô hàng. Dần dần trong lòng Sơ Vũ, nỗi vui mừng che lấp hồi hộp. Lúc đầu, Sơ Vũ còn sợ sẽ có xe đuổi theo. Tuy nhiên trên suốt đoạn đường, phía sau không xuất hiện một cái đuôi nào cả. Mười lăm cây số nhanh chóng qua đi, Sơ Vũ lái xe rời khỏi đường quốc lộ, rẽ vào con đường rừng đi về phía ngôi nhà hoang.
Khu vực quanh ngôi nhà rất yên tĩnh. Lục Tử Mặc và Ba Dữ vẫn chưa đến. Sơ Vũ dừng xe ở gần cửa ngôi nhà như đã định. Ngôi nhà nhỏ tuy bị bỏ hoang nhưng vẫn còn chắc chắn. Sơ Vũ ngó nghiêng một hồi, thấy cửa ra vào chỉ khép hờ. Sơ Vũ đẩy cửa bước vào bên trong. Ngôi nhà mang kiến trúc điển hình Thái Lan, bốn bên tường đều có cửa sổ lớn thoáng khí. Chỉ có điều, tấm rèm cửa sổ khá dày che mất ánh sáng từ bên ngoài khiến căn phòng u ám.
Sơ Vũ vừa bước đến giữa nhà thì nghe đằng sau có tiếng bước chân. Không ngờ Lục Tử Mặc và Ba Dữ về nhanh như vậy, cô thấy nhẹ nhõm hẳn, quay người về phía họ: “Các anh…”
Lời của Sơ Vũ chỉ dừng ở đấy. Cô cắn chặt môi, sắc mặt tái mét. Văn Lai và hai người cảnh sát chậm rãi từ cửa tiến vào. Văn Lai cười nhếch mép: “A, trùng hợp quá! Cô Đặng, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây?”
Sơ Vũ không động đậy cũng không đáp lời Văn Lai, cô cố gắng trấn áp từng cơn sóng đang dội vào lòng. Văn Lai phủi bụi rồi thong thả đi vào phòng: “Cô Đặng lãng mạn thật đấy, hẹn hò với tình nhân của cô ở nơi yên tĩnh như thế này?”
Lúc này Sơ Vũ mới mỉm cười lên tiếng: “Đúng vậy cảnh sát Văn, trùng hợp thật”.
Văn Lai nhíu mày, người đàn bà này ngày càng giống Lục Tử Mặc. Dù gặp phải hoàn cảnh nào cũng không thể đọc được những suy nghĩ trong lòng họ qua nét mặt. Cô ta hình như học được cách che dấu nội tâm dưới một lớp mặt nạ dày.
Giống như câu thành ngữ “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”.
Văn Lai nhìn Sơ Vũ thăm dò: “Nhập cảnh trái phép, vượt ngục, giờ lại cướp xe hàng. Cô Đặng ngày càng phạm nhiều tội nhỉ, cô không định giải thích gì sao?”
Ánh mắt Sơ Vũ hơi thẫm lại. Trong phút chốc, cô hiểu rõ mọi chuyện vừa xảy ra. Nỗi bất an trong lòng cô ngày càng lớn.
Chắc Văn Lai đoán biết dụng ý của Lục Tử Mặc từ lúc Ba Dữ đi cướp ngục. Vì vậy, hắn tương kế tựu kế đi kiểm tra lô hàng, cố ý để lộ vị trí của lô hàng cho Ba Dữ, để Lục Tử Mặc nhầm tưởng đã nắm được động thái của Văn Lai. Sau đó, Văn Lai chia quân làm hai hướng. Một hướng làm mồi nhử như kế hoạch ban đầu, Lục Tử Mặc và Ba Dữ chắc chắn sẽ mắc câu.
Hướng thứ hai là chiếc xe mà Ba Dữ và Lục Tử Mặc tưởng là xe hàng thật cũng trở thành mồi nhử, để câu Đặng Sơ Vũ cô rơi vào bẫy. Chỉ e là bây giờ xe chở hàng thật sự đã khởi hành, theo một lộ trình họ không biết tiến về Bangkok mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
“Màn biểu diễn của cô Đặng ở trạm xăng rất tuyệt”.
Văn Lai vỗ tay: “Diễn xuất của cô xứng đáng nhận giải Oscar. Có điều, tôi cũng chuẩn bị cho Lục một món quà bất ngờ, đúng không?”
Sơ Vũ không trả lời, ý thức được tầm nghiêm trọng của vấn đề. Văn Lai trốn trong thùng xe cô lái đến đây. Trên đường, chắc chắn hắn đã thông báo cho người của hắn. Đến khi Lục Tử Mặc và Ba Dữ quay lại nơi này, họ lại rơi vào một cái bẫy khác.
Cô không thể để Lục Tử Mặc đến đây, cần phải báo cho anh biết tình hình nguy hiểm hiện nay.
Sơ Vũ hoàn toàn lấy lại bình tĩnh, cô nói với vẻ mặt bình thản: “Cảnh sát Văn quả nhiên lợi hại, suy tính trước sau không để xảy ra một sơ suất nào”.
Văn Lai không trả lời, gật đầu với hai người bên cạnh. Hai người rút súng chĩa vào Sơ Vũ, cười thâm hiểm: “Cô Đặng, cô đã bị bắt”.
Sơ Vũ không hề phản ứng. Hai người đàn ông bước tới khám xét, tịch thu khẩu súng và di động của Sơ Vũ ném sang một bên. Một điều bất ngờ là họ không còng tay cô, mà rút một sợi dây thừng trói cô vào cây cột gỗ giữa phòng. Sau đó, hai người đàn ông lại dắt súng vào lưng, quay người đi ra bên ngoài. Một lúc sau, họ quay lại cầm can xăng đổ xuống quanh phòng.
Trong chốc lát, căn phòng nhỏ nồng nặc mùi xăng. Sơ Vũ biết Văn Lai câu kết với Rắn Độc. Theo tình hình trước mắt, cô chỉ sợ lời hắn nói bắt giữ cô là giả, nhân cơ hội này giết cô và Lục Tử Mặc mới là thật. Nghĩ đến đây, Sơ Vũ thấy trấn tĩnh hơn một chút. Nếu Văn Lai có ý định trừ khử cô và Lục Tử Mặc ở nơi này, vậy thì hắn sẽ không thông báo với cảnh sát. Hai người đi cùng hắn nhiều khả năng là cảnh sát biến chất giống Văn Lai. Chúng sẽ mai phục Lục Tử Mặc và xử lý anh ngay khi anh xuất hiện. Dù gặp phải tình hình bất lợi, trong tay Văn Lai cũng có con tin là cô.
Vẻ mặt Sơ Vũ lạnh lùng vô cảm, nhưng lòng cô rối bời khi không biết làm thế nào để thoát thân. Sau khi chuẩn bị xong, hai người đàn ông đi cùng Văn Lai lên tầng trên nép mình mai phục. Văn Lai bước đến cửa sổ nhìn ra bên ngoài: “Cô Đặng, làm người cũng nên biết nhìn trước ngó sau. Nếu ban đầu cô chấp nhận đề nghị hợp tác của tôi, thì làm gì đến nỗi như ngày hôm nay”.
“Hợp tác gì? Cùng anh bán linh hồn cho Rắn Độc?”
Sơ Vũ khẽ cất tiếng, Văn Lai hơi giật mình, quay đầu nhìn Sơ Vũ: “Xem ra cô cũng biết nhiều chuyện thật”.
Văn Lai quay người, phủi bụi bám đầy trên chiếc ghế và ngồi xuống. Hắn nhìn Sơ Vũ với vẻ hứng thú: “Con người luôn bị lợi ích và tham vọng dẫn dắt làm những việc trước đây chưa từng làm. Trong ba mươi lăm năm cuộc đời, ba mươi tư năm trước tôi là một người tốt, một cảnh sát mẫu mực. Nhưng có thể thay đổi gì chứ? Rời bỏ bộ cảnh phục tôi cũng chỉ là một người bình thường. Tôi cũng có tham vọng của mình, muốn nhà lầu, xe đẹp, mỹ nữ, muốn tiền bạc cả đời tiêu không hết. Làm cảnh sát tôi có thể đạt được gì? Cùng làm một công việc bán mạng như nhau, tại sao tôi không chọn một con đường dễ chịu hơn?”.
“Cảnh sát Văn, anh đang viện cớ cho bản thân”, Sơ Vũ ngắt lời Văn Lai: “Anh đang tìm cớ cho sự sa đọa của mình”
“Sa đọa?”
Văn Lai mỉm cười, liếc Sơ Vũ: “Cô yêu người như Lục Tử Mặc, lẽ nào cũng không phải sa đọa hay sao?”
Sơ Vũ câm nín. Đúng vậy, cô có tư cách gì chỉ trích Văn Lai. Những chuyện Lục Tử Mặc làm, những chuyện Lục Tử Mặc làm…Sơ Vũ cảm thấy lồng ngực nặng trĩu, cổ họng tắc nghẽn.
“Cô Đặng, cô nên mở mắt to một chút, để nhìn rõ Lục Tử Mặc là loại người thế nào”.
Văn Lai nói chậm rãi: “Cô ngốc nghếch đánh cược cả mạng sống vì hắn ta. Nhưng hắn không thật lòng với cô, dù chỉ một câu. Cô thử nghĩ xem, hắn có thật sự dành tình cảm cho cô không?”
Sơ Vũ nhìn Văn Lai, hơi cau mày. Lời nói của hắn khiến cô chấn động, gần như không thể duy trì bộ mặt bình thản. Sơ Vũ thông minh giữ im lặng. Văn Lai cảm thấy kỳ lạ: “Cô không thấy hiếu kỳ sao?”.
“Đối với tôi, lúc nào Lục Tử Mặc cũng giống một lớp sương mù dày đặc”.
Hiện tại, quan hệ giữa Sơ Vũ và Lục Tử Mặc bắt đầu có cải thiện rõ rệt. Ở một góc độ khác, cô có thể thông cảm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




